Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 12 / 138  ·  8.7%

Cố Dự có việc vào buổi

Để xếp được lịch khám của rất nhiều bệnh nhân đã phải đợi hơn một năm lặn lội từ khắp nơi thế giới tìm đến.

Dù lúc này anh rất muốn bên cạnh Ôn Bạch, và cảm tội lỗi vì đã cô rơi nước mắt vẫn nặng trong lòng không xua đi được; nhưng với chức của một người thầy anh không thể phụ sự kỳ của bệnh nhân, càng thể ngó lơ những sinh mạng chờ đợi mình.

Vì thế, dù đang ngồi trong khám, tâm trí anh khó tránh những lúc ngắn ngủi dạt về một nơi khác những khoảng nghỉ giữa ca khám.

"Thầy Cố?"

Vừa kết thúc một ca khám, nhân được người nhà dìu ra Cao Cao ghi chép hồ sơ bệnh án liền đầu lên, lại thấy Dự đang nhìn điện thoại thờ.

Dáng vẻ do dự không quyết đó khác xa với hình ảnh khoát, nhạy bén thường của anh.

"Nếu thầy lo lắng như vậy, gọi điện hỏi thăm một

"?"

Cố Dự sực tỉnh, nhấn tắt hình điện thoại, giọng nói vẫn vẻ thanh lãnh thường

"Đang trong giờ làm việc."

Cao Cao nghe vậy bèn bĩu thầm nghĩ đúng là "vịt chết mà mỏ còn cứng", tiện tay mở khóa điện của mình.

Dù nhịp độ ở phòng khám gia rất nhanh, nhưng giữa mỗi nhân vẫn có mười nghỉ để chỉnh lý hồ và hồi phục trạng

Nếu làm nhanh tay thì vẫn thể tranh thủ hít thở hoặc động nhẹ nhàng một

Cao Cao gửi cho Ôn Bạch tin nhắn trước, sau đó theo quen mở Weibo lên.

"Thầy Cố, thầy đã bao giờ Thần Dực chưa?" Cao Cao tiện hỏi.

Dẫu sao theo như lời của người, chị Winnie trước tiên gái của thầy Cố, đó mới trở thành người lý của Thần Dực, thời gian có sự giao thì rất có thể họ gặp nhau.

Nghe thấy hai chữ "Thần Dực", Dự khẽ nhíu mày.

Tuy anh không quan tâm đến tức giải trí, nhưng hình ảnh diện của Ngôn Dực hiện nhan nhản khắp các ngách trong thành phố, khó để không biết hắn ai.

Ngay cả khi cùng là phái đối mặt với gương mặt đó, cũng phải thừa nhận "đẹp trai".

Không vì vẻ tinh tế, trắng trở nên quá ủy mị; không vì đường nét cạnh mà khiến người khác thấy áp lực.

Ưu điểm đáng quý nhất ở Dực không phải là một nét cực đoan nào đó, là sự tỏa sáng tự đúng mực đến mức hảo.

Khiến người ta không thể chê đâu được.

"Chưa gặp."

"À."

Cao Cao không để tâm lắm, tay vừa lướt Weibo, vừa không được mà hóng hớt:

"Thầy ơi, thầy có ảnh hồi của chị Winnie không? Lúc đi chị ấy trông thế ạ?

Thần Dực đăng bao nhiêu ảnh chung ngày xưa của họ, tuy là ảnh chụp lén làm việc nhưng chị Winnie chẳng thay đổi chút luôn!

Em thấy ngoài đời chị ấy còn trẻ trung hơn, chẳng biết ấy dùng gì dưỡng tốt thế không biết."

Cố Dự theo bản năng liếc chiếc điện thoại mà Cao Cao giơ ra.

Trong ảnh, Ôn Bạch buộc tóc ngựa cao, đeo cặp kính gọng dày cộm, trông ngố.

"Ngoài đời đẹp hơn thế này."

"..."

Cao Cao vốn chỉ định nói vơ, bình thường cô ấy cũng tự nói tự nghe vậy.

Không ngờ lần này lại nhận phản hồi, cô ấy sững sờ bị sét đánh ngang

Đây mà là lời thầy cô thể thốt ra sao? Sao cứ thấy có mùi loét thế nhỉ?

Nhận ra ánh mắt kỳ quặc Cao Cao, Cố Dự lập tức mặt đi, tỏ vẻ chưa có chuyện gì xảy

Cứ hễ liên quan đến Ôn bản năng của anh luôn nhanh lý trí.

"Ting."

Điện thoại báo có tin nhắn

Cao Cao tiện tay mở ra

Tin nhắn trước là cô gửi Ôn Bạch:

[Chị ơi, chị ổn không? Bọn lại vừa khám xong một ca thầy Cố nhìn điện tận bốn lần, hình như không dám nhắn tin chị đâu. (/ω\)]

Tin nhắn mới nhất là phản của Ôn Bạch:

[Chắc anh ấy đang suy nghĩ thôi, anh ấy gần như bao giờ nhắn tin gẫu với ai cả.]

Cao Cao lén liếc nhìn Cố bên cạnh, không mấy tin tưởng nhận định của Ôn

"Thầy ơi, hồi trước thầy ít nhắn tin trò chuyện với chị lắm ạ?"

"Lúc đi học hay tan trường bên nhau."

Cố Dự thành thật trả lời, toàn không màng đến cảm nhận "kiếp độc thân".

"... Được rồi, được rồi."

Hóa ra "không nhắn tin" là này.

Cao Cao ngậm ngùi nhai "cơm ngập mồm:

"Vậy chị Winnie ở một mình phòng nghỉ, thầy không lo sao?

Chân chị ấy còn đang phải nẹp đấy."

"Khả năng tự chăm sóc của ấy rất tốt."

Nói thì nói vậy, nhưng Cố lại cầm điện thoại lên lần đầu ngón tay trên màn hình vài giây, cùng vẫn không làm cả mà lặng lẽ đặt

"Gọi bệnh nhân tiếp theo vào Kết thúc sớm một chút."

Ở một diễn biến khác, Ôn - người đang được an trí phòng nghỉ riêng của Dự - cũng đang rất

Bất kể đi qua bao nhiêu diện, chân lý "một đồng tiền làm khó được anh vẫn luôn đúng.

[Chẳng phải cậu đi khiếu nại sao? Bao giờ mới có kết

Cô chọc chọc vào con linh hệ thống đang hóa thân thành con sóc tím nằm bên cạnh mình.

Hệ thống: [Dạ? Em cũng không nữa...]

Sóc nhỏ ngoan ngoãn lăn một để lộ cái bụng lông xù:

Hệ thống: [Bình thường trung tâm thống xử lý nhiệm vụ nhanh dạo này hình như trục trặc, làm gì cũng chạp như rùa.]

Trung tâm hệ thống trục trặc? thà tin rằng Chủ thần đang tình gây khó dễ mình thì hơn.

Ôn Bạch lười suy xét sâu chăm chú lướt điện thoại, toán xem có thể ai chút vốn khởi nghiệp.

Ở bất kỳ vị diện nào, thể rút lui hiệu quả, luôn đóng vai trẻ côi, người nhà là không

Bạn bè thì cũng có vài nhưng vì trước đây coi họ những dòng mã lập cô luôn có cảm giác đang nuôi thú cưng tử vậy.

Những nhân vật nhỏ bé đáng như thế, ai lại nỡ bảo cưng của mình nhả vàng ra chứ?

Do dự mãi, cô hoàn toàn thể mở lời.

Đường chính đạo không thông, Ôn đảo mắt một vòng, ánh nhìn cháy dừng lại trên sóc nhỏ hệ thống.

Hệ thống: [Em không được đâu!]

Hệ thống lập tức dựng đứng lên như một sợi dây, giọng cũng lạc đi:

Hệ thống: [Chị gái ký chủ Chị đổi hướng suy nghĩ khác

[Cậu có phải là hệ thống sinh của tôi không?] Ôn Bạch thả hỏi.

Hệ thống: [Phải ạ...]

Sóc nhỏ dùng hai cái chân đau khổ ôm lấy đầu:

Hệ thống: [Nhưng mà...]

[Không có nhưng nhị gì cả, cần cậu đi theo tôi, cậu tôi chính là duy của nhau.]

Gương mặt Ôn Bạch thản nhiên, điệu có thể nói là cực điềm tĩnh:

[Đã là hệ thống cộng sinh tôi, có phải cậu nên để sai bảo không?]

Sóc nhỏ ấp úng:

Hệ thống: [Nhưng mà, từ trước giờ chưa có hệ thống nào...]

[Vậy thì sau này sẽ có.]

Ôn Bạch xách nó lên, nghiêm ngắm nghía hai lượt, không tiếc khen ngợi:

[Tốt, tốt lắm, lông mượt mà ả, không có lấy một sợi tạp.ư

Hệ thống: [...]

Sóc nhỏ xấu hổ và bối bịt lấy cái ngực nhỏ vốn tồn tại của mình:

Hệ thống: [Chị ơi! Hệ thống em là bán nghệ không bán

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/gia-chet-thoat-than-that-bai-cac-ai-lao-quy-cau-co-quay-lai&chuong=12]

[Tôi có bảo cậu bán thân

Ôn Bạch cười đến mức vô [Tôi cho cậu hai lựa chọn.]

[Một là, cậu hiện hình tại livestream bán nghệ, kiếm đủ tiền cho hai ta

Tôi thấy mấy con mèo mướp mông thôi mà cũng kiếm được vạn tệ một tháng, dù sao cũng là giống tím thuần chủng, hàng của Chủ thần, lẽ nào thua một con mèo sao?]

[Hai là cậu phát huy sở mỗi ngày 'cày' một vạn chữ, loại tiểu thuyết mạng tính gay cấn mà cũng ướt át tình tứ, một cái tên giả rồi lên.

Nếu cậu nổi tiếng, biết đâu được chuyển thể thành kịch bản, Ngôn Dực mua lại! ta liên thủ đào mỏ ta một vố thật

Hệ thống: [...]

Sóc nhỏ hóa đá ngay tại trên gương mặt lông xù thế lại lộ ra một hổ thẹn:

Hệ thống: [Chị ơi, yêu cầu của chị cao quá, lúc em sống... À, lúc còn người, em cũng chưa viết được loại đó bao

[Chuyện đó có gì khó, tôi cấp cảm hứng cho cậu! Cậu hồi tưởng lại các diện là được, ví dụ P0955: Chị dâu mở đi, em là em trai ấy...

Hay C3344: Tỉnh dậy thấy mình cho kẻ thù điên cuồng, đêm cũng bị hắn hôn phát khóc...]

Hệ thống: [Chị? Những năm qua toàn sống những ngày tháng tươi gì vậy?]

[Hừ hừ, ngày tháng tươi đẹp tặng cho cậu đấy, cậu không?] Ôn Bạch âm lườm nó.

Hệ thống: [Dù vậy cũng không đâu ạ, bị Chủ thần biết ta tiết lộ thông vị diện là chúng ta đời luôn...]

"Dưới ánh mặt trời chẳng có là mới cả! Cậu không tôi không nói, ai biết được!"

Hệ thống: [Em... Em có chức phải báo cáo công việc, em tự tố cáo chính mất.]

Sóc nhỏ chuyển từ ôm ngực ôm mặt.

[Vậy cũng được! Cậu chọn một da thật đẹp đi, tôi mở cho cậu ngay bây

Hệ thống: [... Hu hu hu, ơi, em bị hội chứng sợ hội! Chị tha cho đi!]

Ôn Bạch mất kiên nhẫn, chân nhíu chặt:

[Cái này không được, cái kia không xong! Vậy cậu đã làm thống rồi, kỹ năng phải biết chứ? Cậu không thì trung tâm hệ phải biết?

Trung tâm hệ thống không biết các cậu chẳng phải có một đồng hệ thống sao, gì chẳng có hệ thống

Cậu nghĩ cách khắc phục đi! không cần trộm của ai khác, cứ 'mượn' của Hoắc Hằng là được, lấy tạm triệu tệ để chúng tiêu trước...]

Hệ thống: [...?]

Sóc nhỏ cuối cùng co lại một cục tròn vo:

Hệ thống: [Chị ơi! Hoắc Cảnh sở hữu tài sản hàng nghìn người nhắm vào anh nhiều như lông tơ trên em vậy!

Đội ngũ hacker của anh ta sức đánh sập Nhà Trắng hai đi về đấy! Em đi thì đúng là dâng tận miệng hổ thôi!]

Ôn Bạch đang định nổi trận đình, tục ngữ có câu "hổ không sinh khuyển tử", mạnh không có quân yếu!

Thì nghe thấy từ trong cục phát ra một giọng nói yếu

Hệ thống: [Chị ơi... Hay là... chị xin hoàn trả lại tích lũy đi... Hu hu, em đúng là vô quá mà...]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận