Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 138  ·  5.1%
Giả Chết Thoát Thân Thất Bại, Các Đại Lão Quỳ Cầu Cô Quay Lại
Chương 7: Gạt Đi Thật Sạch Sẽ
23/04/2026 11:34· 1,801 từ

Vừa vào phòng làm

Cổ chân bị thương Ôn Bạch đã lập tức hút sự chú ý Cố Dự.

Nhưng anh vẫn ngồi ngắn, không hề cử động, mí mắt nâng nhiều hơn bình thường chút, toàn thân toát ra vẻ cách.

"Ngồi đi. Có vấn gì?"

"Ưm... Trèo tường nên ngã."

Giọng Ôn Bạch mềm pha chút ủy khuất vừa xòe bàn tay rướm máu ra trước Cố Dự:

"Ngủ một giấc rồi vẫn còn hơi đau."

Hệ thống: [?]

Cao Cao vốn đang bị ghi chép bệnh tình cách nghiêm túc, không kinh ngạc ngẩng đầu

Trèo tường? Đau tay? gái à, chị có biết trị của căn phòng không?

Có biết thời gian chuyên gia quý báu thế không?

Có biết làm vậy xúc phạm người khác lắm

Theo những gì cô tận mắt chứng kiến, những phụ nữ mê trai đến thả thính bác Cố rồi bị mắng đến mức ngờ nhân sinh không mười người thì cũng phải tám

Cho dù là người thì cái cớ này cũng giả trân rồi!

"Ờ... Cô Ôn này, phải cô tìm nhầm chỗ không?"

Cao Cao cố nặn một nụ cười nghề nghiệp:

"Đây là phòng khám gia nhé."

Ôn Bạch nghe vậy, tức lộ vẻ hổ thẹn:

"Tôi chỉ nhìn thấy anh ấy ở dưới lầu đi lên thôi. Không ngợi nhiều lắm."

Nhìn thấy? Liền đi Lên bằng cách nào?

Cao Cao nửa tin ngờ: "Không có ai kiểm sao?"

Ôn Bạch lắc đầu, đó bám vào góc bàn vật đứng dậy, cơ khẽ lung lay một khó nhận ra.

Ánh mắt cô như như không lướt qua Cố

"Xin lỗi. Đã làm rồi."

"Chân cô cũng bị sao?"

Cao Cao lúc này phát hiện ra điểm bất cổ chân cô, ngại nói:

"Chỗ chúng tôi chỉ bệnh nặng... Hay là để tìm người đưa cô khoa cấp cứu nhé?"

"Không cần phiền phức đâu."

Ôn Bạch xua tay, thế quay người có vài lúng túng như kẻ trốn chạy:

"Mọi người cứ bận đi."

Ngay khi Cao Cao đưa tay ra đỡ.

"Ngồi xuống."

Một giọng nói thanh không mang theo chút nhiệt nào truyền đến từ bàn làm việc.

Cố Dự cuối cùng ngẩng đầu lên, tầm mắt qua Cao Cao, rơi xác trên bóng lưng Ôn Bạch.

"Lên giường đi."

Cao Cao nhìn thầy như thể vừa thấy ma.

Bác sĩ Cố điên sao?

Người bình thường ngay hội chẩn của viện trưởng chẳng thèm tham gia, giờ lại muốn đích xem vết trẹo chân cho một nữ trèo tường" ngay số cũng không xếp?

Chẳng lẽ xinh đẹp thực sự có quyền làm sao.

Như thể nhìn thấu tư cô học trò, Cố lạnh lùng quét mắt ấy một cái:

"Còn đứng đó làm Đi lấy bộ dụng cụ trùng và túi chườm đi."

"Dạ, dạ, được ạ."

Cao Cao nhanh chân biến ra ngoài.

Mấy thứ đó chắc xuống mấy tầng lầu mới được. Lần cuối cùng thấy chúng được dùng đây chắc cũng từ đời nào

Trong phòng khám lúc chỉ còn lại hai người Dự và Ôn Bạch.

Không khí yên tĩnh mức như đóng băng.

Ôn Bạch chậm chạp chuyển đến chiếc giường khám một bên.

Cố Dự nhàn nhạt nhìn cô, dùng dung dịch khuẩn rửa tay một chậm rãi và tỉ sau đó vờ như thản nhiên găng tay vô trùng

"Nằm xuống."

Ôn Bạch nghe tiếng ngẩng đầu lên, bướng bỉnh đó, đáy mắt nhanh tích tụ một lớp mù mỏng, giọng nói vừa nhẹ mềm:

"Anh lại mắng em."

"..." Yết hầu Cố khẽ chuyển động, ánh mắt lớp kính tối sầm

"Đây là quy trình tra."

Ôn Bạch không lên oán trách nhìn anh.

Năm đó người bị là cô, dù sao cũng biểu hiện ủy khuất chút mới dễ bắt màn kịch "gương vỡ lại lành".

Hai người giằng co lát, cuối cùng Cố Dự người thua cuộc trước.

Anh tiến lại gần bước, khoảng cách chỉ gần bệnh nhân bình thường chút xíu:

"Kiểm tra cổ chân

Không đợi anh cúi Ôn Bạch đã rụt chiếc bị thương lại, giấu chân kia:

"Em nói là đau cơ mà."

"Vết thương ở chân trọng hơn."

Cố Dự cố gắng cho giọng điệu của mình thật chuyên nghiệp và túc, như thể giữa thực sự chỉ là quan hệ bác sĩ và bệnh

"Em xịt thuốc rồi."

Ôn Bạch có chút phiền phức, cô không thực đến để khám bệnh.

Hơn nữa người yêu gặp mặt mà đã nằm thì kỳ cục quá.

"Tay sẽ xem sau."

Cố Dự hít sâu hơi không để lại dấu nhẫn nại nói:

"Đưa chân cho tôi

"Em không đưa."

Ôn Bạch bỗng thấy chột dạ.

"Xịt thuốc mà có dụng thì còn cần bác làm gì?"

Cố Dự không kìm mà nhấn mạnh giọng điệu, như đang dạy dỗ đứa trẻ phạm lỗi:

"Giấu bệnh sợ thầy có lợi ích gì đâu."

"... Không nghiêm trọng mà."

Khoảng cách giữa hai vô tình xích lại gần, thuốc sát trùng nhàn trên người anh lập bao vây lấy cô.

Tim Ôn Bạch đập một nhịp, cô định nhích lùi về phía sau.

Chẳng biết chạm phải thần kinh nào, từ cổ truyền đến một cơn nhức nhối khiến cô bản năng "suýt" lên một tiếng, mày nhíu chặt lại.

Rõ ràng cô vẫn hoàn toàn thích nghi được việc làm một "người thường".

"Đừng cử động!"

Gần như ngay khoảnh cô cau mày, lớp mặt của Cố Dự hoàn sụp đổ.

Chẳng đợi cô phản anh đã quỳ một gối đất, một tay dứt nắm lấy bắp chân thả của cô, tay kia mạnh nhưng đầy dịu dàng ống quần cô lên.

Và rồi, cổ chân tím đáng sợ, sưng vù chiếc bánh bao đập vào mắt anh.

"Thế này mà gọi không sao à?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/gia-chet-thoat-than-that-bai-cac-ai-lao-quy-cau-co-quay-lai&chuong=7]

Giọng nói của anh rít qua kẽ răng, từng đều lạnh như băng, theo một nỗi lo và nghiêm khắc khó kiềm chế.

Sợ cái gì thì đó đến, Ôn Bạch có không tự nhiên:

"Em tự biết mà. thương tổn đến xương đâu."

"Thế là có thể lại lung tung được rồi

Giọng điệu của Cố nghiêm khắc đến mức gần khắc nghiệt:

"Em đi dự thính Y lâm sàng suốt ba đạo lý 'thương gân cốt cần trăm ngày hồi' mà còn phải để tôi em sao?"

"Anh chỉ khi nào em mới chịu nói nhiều như thế thôi à?"

Ôn Bạch cố ý tránh chủ đề.

"Tôi không mắng em."

Cố Dự ngước mắt, hết sức kiềm chế quét một cái:

"Thực tế là, tôi bao giờ mắng em cả."

"Miệng anh không mắng, trong lòng anh mắng em."

Ôn Bạch bắt đầu trò ngang ngược.

Chẳng còn cách nào muốn cạy miệng tên này quá, chỉ có thể số lượng bù chất thôi.

Cố Dự ngửa đầu cô đăm đăm, hồi lâu mới lên tiếng: "Đây bệnh viện."

"Thì sao?"

Ôn Bạch nhìn vào anh, thầm nghĩ thế là đời rồi.

"Cứu người là chức của tôi, tôi sẽ không cứu cũng như không cứ bệnh nhân của vì sao lại bị thương."

Gạt đi thật sạch

Ôn Bạch rủ mắt, giác thất bại quen thuộc đến.

Cái miệng của anh chắn là được đúc bằng rồi.

Cố Dự thu hết cảm thất vọng của cô mắt, tâm trạng vô phức tạp.

Năm đó cô ra dứt khoát như vậy, chẳng lại chút đường lui

Đều là người trưởng cả, nếu đã không yêu, cũng chẳng việc gì tỏ ra luyến tiếc làm trò hèn mọn trước mặt khác.

Năm năm qua, anh như một con thú cưng bỏ rơi, quẩn trong ký ức.

Mỗi khi anh tưởng sắp quên đi được rồi, luôn đột ngột nhớ từng có một người anh rung động đến nhường ấy, gì sánh bằng.

Một nghìn tám trăm đêm, anh nghĩ mình có do để oán cô.

Nếu đã không phải tình, tại sao thuở đầu trêu chọc anh.

Thế nhưng, khoảnh khắc xuất hiện trước mặt, bản đã phản ứng nhanh trí.

Nhịp tim không thể nén, sự quan tâm không ức chế...

Anh căn bản không nào làm ngơ hay bỏ cho được.

Cách duy nhất để khiến bản thân trở nên mọn, chính là tiếp giữ khoảng cách.

"Cổ chân của em rất to, rách dây chằng theo tổn thương phần cần chườm lạnh giảm và nằm nghỉ ngơi. Em có đi cùng không? Tôi em nên đi chụp CT để nhận xương không bị sao."

Anh đứng dậy, lùi một bước, khôi phục lại giọng của một bác

"Không có."

Ôn Bạch do dự biết có nên vứt bỏ sỉ để đánh cược ván không.

Bệnh viện không phải học, không có lịch trình định ba điểm một mỗi ngày, huống hồ cũng không vào đây được.

Nếu không thể gặp thường xuyên, cô muốn nạp chỉ số rung động xác nhận lại quan với anh thì quả thực khó lên trời.

"Tôi có thể giúp tìm hộ lý."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận