Tối hôm đó, lúc tôi về nhà, bước đi cứ lâng lâng, giống như đang đạp trên mây.
Bà nội mở cửa cho tôi, bị tôi ôm chầm lấy, hôn mạnh hai cái.
Bà bị tôi làm cho giật mình, nói: "Tuyết nhi, con gái con lứa không được uống rượu ở bên ngoài đâu đấy!"
"Cháu không có, cháu chỉ là..."
Chỉ là đặc biệt hạnh phúc, giống như toàn thân được bao bọc trong dòng suối nước nóng, lại giống như vừa cắn một miếng kẹo bông gòn tẩm đầy chocolate.
Tôi hỏi: "Bà nội, bà nói xem cháu tìm một người bạn trai có được không?"
Chủ đề này bà cụ thích, vội vàng hỏi như súng liên thanh: "Ai thế? Là người bản địa à? Bao nhiêu tuổi rồi? Làm nghề gì... Theo bà thấy thì vẫn muốn cháu tìm một người miền Bắc, nói chuyện với người miền Nam không hợp đâu!"
Tôi cứ nhìn bà cười ngây ngốc, không đáp lời.
Điện thoại của Trình Hạ gọi đến đúng lúc này, giọng nói của anh dịu dàng như hơi nóng bốc lên nghi ngút: "Alo? Em về đến nhà chưa?"
Thứ mà bạn cầu mà không được trong nhiều năm, trằn trọc trăn trở, có thể nhìn thấy nhưng không thể chạm tới, đột nhiên rơi vào vòng tay bạn, là cảm giác gì?
Ngỡ ngàng.
Hoảng hốt.
Bạn rất muốn hét thật to, đánh thức bản thân khỏi giấc mơ hoang đường và đáng xấu hổ này, lại hận không thể dùng sức lay mạnh anh: Rốt cuộc anh có ý gì! Anh nói đi chứ!
Nhưng trong tình huống lúc đó, tôi không thể.
Tôi chỉ có thể mang theo khuôn mặt đỏ bừng tiếp tục ăn lẩu, cùng mọi người kiên nhẫn xem hết một bộ phim giải trí, sau đó, lại tiễn từng vị khách ra về.
Cuối cùng, trong nhà chỉ còn lại tôi và Trình Hạ, anh quay lưng về phía tôi rửa bát trong bếp, tôi do dự đi đến sau lưng anh.
Trong đầu tưởng tượng ra vô số cảnh tượng ngượng ngùng đến thăng thiên, cuối cùng tôi chọn một cách nói tương đối ôn hòa: "Hahaha, Trình Hạ, vừa nãy anh đang giải vây cho em à?"... Ông trời ơi, sao tôi lại có thể phát ra cái giọng điệu giả tạo như thế này!
"Cái gì?" Trình Hạ quay đầu lại, vừa lau tay vừa hỏi.
Anh hỏi "Cái gì"?
Anh lại còn dám hỏi "Cái gì"?
Dũng khí của tôi tan biến sạch sành sanh, nhanh chóng thay bằng một khuôn mặt giả tạo và sảng khoái: "A không có gì thấy anh bận rộn ở đây cũng hòm hòm rồi ha em cũng về trước đây ngày mai còn cả đống việc..."
Anh nắm lấy tay tôi.
Bàn tay ấm áp, khô ráo, sự ma sát tinh tế được phóng đại vô hạn, phóng đại...
"Dù sao cũng phải theo đuổi em, cứ để bọn họ nghĩ rằng luôn là anh theo đuổi em trước, không tốt sao?"
Tôi sững sờ ở đó, nguồn sáng màu vàng ấm áp, khiến khuôn mặt anh trông ấm áp và thỏa đáng, giống như một bức tranh sơn dầu tinh xảo.
"Không phải anh không thích em sao?"
"6 năm trước thì đúng là vậy." Anh nói: "Lúc đó đối với anh mà nói...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/g-i-nh-tr-ng-s-ng-c-a-t-i-ch-rau&chuong=16]
em quá nặng nề."
Tôi đã mất rất nhiều thời gian mới hiểu được "quá nặng nề" này rốt cuộc có ý nghĩa gì.
Thành phố Kim Bạch quá nhỏ bé, anh đã vô số lần chứng kiến cảnh tôi đeo găng tay bới thùng nước gạo, vác bao nilon giúp bà nội nhặt chai nhựa, vì vài hào bạc lẻ mà lao vào túm tóc đánh nhau với chủ sạp ở phố Chợ Rau.
Sau đó, đột nhiên có một ngày cô gái này chạy ra tỏ tình với anh...
Điều này đối với tình yêu của một thiếu niên mà nói, quá đặn nề.
Năm tháng đó, ai cũng chỉ muốn có một tình yêu với áo sơ mi trắng và xe đạp, thùng nước gạo gì đó, quá nặng đô rồi.
Trình Hạ nhẹ giọng nói: "Một mặt anh bị sức sống của em thu hút, cảm thấy em vô cùng đặc biệt, một mặt lại bản năng sợ hãi thế giới của em, u ám, ngột ngạt, hiện thực... Anh rất rác rưởi đúng không?"
"Không có."
Là thực sự không có, ngược lại tôi rất cảm ơn sự thẳng thắn của anh.
Ánh trăng sáng của tôi, vốn dĩ nên đi bận tâm xem giày thể thao có phải mẫu mới nhất không, có thi được vào top 3 không, những vấn đề như vậy.
"Sự nghèo khó có khiến tôi cảm thấy khó xử không", câu hỏi chạm đến linh hồn này, cứ để lại cho loại người như tôi trả lời là được rồi.
"Những năm nay, anh viết luận văn, bảo vệ đồ án, lo liệu tang lễ cho mẹ, nhận được lời mời làm việc đầu tiên... Bất kể là vui vẻ hay đau buồn, mỗi khoảnh khắc anh đều nghĩ, nếu có em ở đây thì tốt biết mấy." Anh trầm giọng nói: "Nhưng em không có ở đây."
Tôi ngẩn ngơ nhìn anh.
"Sau khi gặp lại, anh vui đến phát điên, ngày nào anh cũng muốn đi tìm em. Mặc dù anh biết... bây giờ em đã không còn thích anh nữa, em đã nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn, anh chỉ là một người bình thường..." Anh nở một nụ cười cay đắng.
Trong phút chốc, cả hai chúng tôi đều không nói gì, tivi trong phòng khách chưa tắt, bài hát cuối phim vang lên du dương:... Nhưng có lẽ phần lớn mọi người đều như vậy
Bước lên chuyến hành trình bắt đầu là không thể quay đầu
Đến nơi này gặp được em giống như là định mệnh
Có được một cốt truyện thăng trầm
Trong sự tĩnh lặng như vậy, anh ngẩng đầu lên, đôi mắt anh vẫn sạch sẽ và đẹp đẽ như vậy, giống như viên ngọc bích được rửa qua nước.
"Nhưng anh không muốn xa em, anh vẫn muốn tranh thủ một lần, cho nên..." Anh nói: "Cho anh một cơ hội theo đuổi em đi, được không?"
Tôi có rất nhiều lời muốn nói trào lên khóe môi.
Ví dụ như, tôi muốn nói với anh, em vẫn còn thích anh, bao nhiêu năm nay, em chỉ thích mình anh.
Tôi còn muốn nói, anh một chút cũng không bình thường.
Tôi đã đi qua biết bao núi và biển, chứng kiến vô số khuôn mặt hoặc tuấn tú hoặc thông minh, chạm vào những linh hồn hoặc tồi tệ hoặc vĩ đại.
Chỉ có anh là sạch sẽ sáng sủa, lấp lánh rạng ngời.
Nhưng tôi chẳng thể nói ra được lời nào, tôi run rẩy quá lợi hại, cho đến khi anh vươn tay cẩn thận ôm tôi vào lòng, tôi mới rốt cuộc nói ra câu trả lời.
"Được."
Ngày hôm sau, tôi sục sôi ý chí đi làm, Lý công bị sự khảng khái sục sôi của tôi làm cho sửng sốt, cẩn thận hỏi: "Giám đốc Nhiệm, tổng công ty rót tiền rồi sao?"
"Không có gì." Tôi xua tay, hào sảng nói: "Nhưng tôi chính là từ tận đáy lòng tin tưởng, chiến thắng thuộc về chúng ta!"
Tôi đã tin đúng.
Tiền lương được phát đúng hạn giống như một liều thuốc trợ tim cực mạnh, cứu rỗi tất cả mọi người khỏi sự suy sụp và bất an, các hạng mục thi công từng giai đoạn lần lượt hoàn thành thuận lợi, không có gì bất ngờ, toàn bộ dự án sẽ hoàn thành suôn sẻ trước Tết.
Chốn công sở chính là lấy kết quả làm định hướng, bất kể bình thường quan hệ tốt đến đâu, chỉ cần dự án không làm ra hồn, bạn đáng tội muôn chết, nhưng một khi dự án thành công, những kẻ chửi bới bạn sẽ tập thể mất trí nhớ trong vòng 1 giây.
Công ty cuối cùng cũng rót tiền lần nữa, những kẻ từng gặp tôi là chỉ thẳng mặt chửi bới, cuối cùng cũng hòa nhã trở lại.
Tôi rất vui, có một lần tăng ca đã mời những người trong đội đi ăn đêm, còn mua loại rượu rất đắt tiền.
Lăn lộn ở công trường, mọi người đều thích uống hai ngụm, một là để ấm người, hai là cảm giác ngà ngà say, thích hợp nhất để xưng anh gọi em, tăng tiến tình cảm.
Mặc dù bà nội luôn dạy tôi gái ngoan không được uống rượu.
Nhưng tửu lượng của tôi luôn là, 3 ly rượu trắng chỉ đủ để súc miệng, 6 ly thì mặt hơi nóng lên một chút, hoàn toàn có thể bỏ qua, 10 ly thì không thể uống thêm nữa, nhưng hoàn toàn có thể giữ thần trí tỉnh táo mà đá bước đều về nhà.
Đám đàn ông xung quanh thì kém xa, 1 ly đã có thể khiến họ đánh mất tôn nghiêm làm người.
Rượu quá ba tuần, tôi nhận được điện thoại của Lão Phùng, hỏi han không đau không ngứa vài tình hình của dự án, sau khi tôi rốt cuộc cũng lấy lại tinh thần, ông ta cuối cùng lại biến thành người thầy nghiêm khắc, người cha hiền từ của tôi.
Tôi cũng cực kỳ nịnh nợt, tìm cơ hội bày tỏ: Mặc dù lãnh đạo vô tình vô nghĩa, nhưng chúng tôi một chút cũng không giận ngài.
Đây chính là nỗi bi ai của kẻ làm thuê.
Đúng lúc này, có một giám đốc lớn tuổi lảo đảo đứng dậy: "Giám đốc Nhiệm, có phải là Phùng tổng của tổng công ty không? Cô cũng nên báo tin vui cho ông ấy đi chứ."
Tôi đặt điện thoại xuống, cười nói: "Liên quan gì đến ông ấy, là dự án của riêng chúng ta mà."
Ông ta rõ ràng là uống say rồi, cười rống lên: "Cô nói thế là sao, hai người là quan hệ chung một chăn kéo cối xay, còn phân biệt của cô của tôi à?"
Tôi thu lại nụ cười, nói: "Ông uống say rồi."
Nơi có nhiều đàn ông đương nhiên sẽ có những lời lẽ thô tục, nhưng trước mặt tôi sẽ kiềm chế hơn một chút, nguyên tắc của tôi là không nói đến tôi thì không ngăn cản, cũng không hùa theo, không cho sắc mặt tốt.
Nhưng lần này nói đến tôi rồi.
Người đó không biết nhìn sắc mặt, vẫn lải nhải không ngừng: "Lão Phùng 10 năm trước đã như vậy rồi, chuyên cưỡi ngựa chứng..."
Bạo Long đột nhiên đứng dậy, cầm một chai rượu dội thẳng lên đầu ông ta.
Lão già bị dội kêu gào thảm thiết, Bạo Long vứt chai rượu đi, xách cổ áo ông ta lên như xách gà con, lạnh lùng nói: "Tỉnh chưa?"
Người đó bị đôi mắt sói của Bạo Long dọa cho suýt đái ra quần, vội vàng nói liên hồi: "Tỉnh rồi! Tỉnh rồi! Cậu đừng có làm càn!"
Bạo Long liếc nhìn tôi một cái, sau đó ném người đó sang một bên, tiện thể nhổ một bãi nước bọt xuống đất.
Mọi người im lặng một lát, rồi lại ăn ý tiếp tục náo nhiệt trở lại.
Đúng lúc này, tên của Trình Hạ trên điện thoại sáng lên, anh hỏi tôi: "Ăn xong chưa?"
"Ăn xong rồi, anh đến đón em đi."
Tôi chậm rãi lau miệng, đứng dậy nói với mọi người: "Mọi người cứ từ từ uống, có người đến đón tôi, tôi phải về nhà rồi."
"Hô! Không phải là bạn trai đấy chứ!" Những người khác bắt đầu hùa theo: "Bạn trai Giám đốc Nhiệm làm nghề gì vậy?" "Có đẹp trai không?"
Tôi cười không nói.
Xe của Trình Hạ vừa nói đã đến, anh đứng dưới lầu vẫy tay với tôi, tuấn tú lại cao ngất.
Người này, là chàng trai tôi thích từ nhỏ đến lớn.
Anh đang ở đó đợi tôi.
"Hô, Trình công à, đây đúng là đại soái ca!"
"Giám đốc Nhiệm giấu kỹ thật đấy!"
"Cậu con rể này được đấy! Tôi đơn phương đồng ý rồi."
Tôi bước xuống lầu trong tiếng hò reo rung trời chuyển đất, khoác lấy cánh tay Trình Hạ.
Những công nhân chưa về ríu rít bàn tán, số ít phụ nữ thì buôn chuyện về ngoại hình của Trình Hạ.
Tôi biết khoảnh khắc đó tôi cuối cùng cũng giống như bọn họ rồi, một cô gái làm thuê bình thường, có một cậu bạn trai nhỏ tuổi tác ngoại hình tương xứng, chứ không phải là một người phụ nữ truyền kỳ mang mối thù sâu nặng, vì muốn leo lên cao mà không tiếc làm tình nhân cho lão già.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận