Lần đầu tiên gặp cậu ấy, tôi đang giúp mẹ trông sạp hàng. Một sạp quần áo ở chợ nông sản, những bộ đồ rẻ tiền và sặc sỡ treo đầy trên một chiếc giá sắt, phải dùng móc sắt mới lấy xuống được.
Mẹ cậu ấy đang mua thịt ở sạp bên cạnh, thấy tôi đang làm bài tập liền cười nói: "Đứa trẻ này nhìn là biết học giỏi, cháu học trường nào thế?"
"Trường cao đẳng nghề số 2 ạ." Tôi ngẩng đầu lên, cười híp mắt đáp: "Dì ơi, xem áo sơ mi không ạ? Đều là hàng nhập từ Quảng Đông đấy."
Mẹ cậu ấy lúng túng khách sáo vài câu rồi tiếp tục chọn thịt, và chính cái nhìn này đã khiến tôi chú ý đến cậu. Cậu mặc đồng phục của trường Nhất Trung, mái tóc đen nhánh gọn gàng, toát lên vẻ thanh tú đậm chất thư sinh, đứng ngoan ngoãn xách thức ăn phía sau mẹ.
Cậu ấy rất đẹp trai, đó là ấn tượng đầu tiên. Nhưng mỗi ngày có biết bao nhiêu nam sinh trung học đi ngang qua đây, chỉ có cậu ấy mang lại cho tôi cảm giác đặc biệt sạch sẽ, sạch sẽ đến mức hoàn toàn lạc lõng với cái chợ rau này.
Tôi cúi đầu tiếp tục làm bài tập, nhưng không hiểu sao hoàn toàn không thể tập trung, dứt khoát vứt bút đứng dậy. Cậu ấy đã đi đến cửa chợ, mẹ cậu đi nhanh, đang mải chào hỏi người quen phía trước, còn cậu thì kiên nhẫn đứng chờ ở lối vào.
Khung cảnh đó mang một vẻ đẹp bi lương, như thể báo trước kết cục của chúng tôi.
Tôi đuổi theo, gọi cậu: "Này, đúng rồi, gọi cậu đấy, cậu học Nhất Trung à?"
Cậu ấy chỉ vào mình, khó hiểu hỏi: "Tôi?"
"Cho tôi xin số QQ được không? Rất muốn làm quen với cậu." Tôi nói.
Thực ra điểm thi chuyển cấp của tôi cũng khá, không vào được những trường điểm như Nhất Trung, Nhị Trung, nhưng dư sức học một trường cấp ba bình thường.
Nhưng bố mẹ tôi ly hôn rồi, tôi sống cùng bà nội, nghĩ bụng học nghề để sớm kiếm tiền cho xong, thế là vào trường nghề, học điện tử.
Vào trường rồi tôi mới hơi hối hận. Trong trường chẳng ai học hành gì, giáo viên giảng bài cũng uể oải, thiếu sức sống.
Bọn con trai thì bận chơi game và yêu đương, đám con gái đa phần để tóc mái dày cộp kiểu kawaii, giọng eo éo bàn luận xem TVXQ hay Super Junior ai đẹp trai hơn.
Tôi cũng chẳng phải kiểu người thiết tha học hành, chỉ là tôi thấy cuộc sống như vậy quá tẻ nhạt. Mỗi ngày đối phó xong đống bài tập, tôi lại đọc tiểu thuyết, mấy cuốn kiểu "Anh chàng đó thật đẹp trai", "Long Nhật Nhất, anh chết chắc rồi".
Đọc lướt nhanh như gió xong lại vứt sang một bên, vẫn thấy chán ngắt.
Quen biết Trình Hạ là điều thú vị duy nhất trong 3 năm học trường nghề của tôi.
Hồi đó đang thịnh hành mốt tìm nam sinh Nhất Trung, Nhị Trung làm bạn trai. Tục ngữ có câu thiếu gì bù nấy, tôi và đám con gái trong lớp thường xuyên mặc đồng phục mượn được, trà trộn vào Nhất Trung.
Bọn họ đi tìm bạn trai để âu yếm, còn tôi thì đợi Trình Hạ tan học.
"Yo, Trình Hạ, vợ mày đến kìa!"
Đám anh em của cậu ấy vừa thấy tôi là bắt đầu hò reo, đẩy cậu ấy ngã nhào vào người tôi. Cậu ấy thực sự nổi cáu, gầm lên: "Vương Cường, mày muốn ăn đòn phải không!"
Hồi đó cậu ấy để tóc đầu đinh, là một nam sinh ngoan ngoãn, quy củ, lúc tức giận mặt đỏ bừng.
"Anh Hạ xấu hổ rồi!" "Chạy mau!"
Đám anh em của cậu chạy trối chết như chạy nạn, chỉ để lại tôi và cậu đứng tại chỗ. Cậu cúi đầu né tránh ánh mắt của tôi, miễn cưỡng lầm bầm: "Nhiệm Đông Tuyết, cậu có thể đừng suốt ngày đến tìm tôi nữa được không?"
"Tại sao chứ?"
Cậu ấy nghĩ nửa ngày, mới rặn ra được một câu: "Ảnh hưởng đến việc học của tôi!"
Tôi cười ngặt nghẽo, ra dáng một tiểu thái muội nói: "Được thôi, cậu đồng ý làm bạn trai tôi, tôi sẽ không đến nữa."
Mặt cậu ấy lại đỏ bừng.
Còn lâu nhé, nếu cậu ấy đồng ý, tôi cũng sẽ giống như đám con gái kia, ngày nào cũng đến tìm bạn trai mình.
Khi đi đến ngã ba đường, cậu ấy đột nhiên lên tiếng rất trịnh trọng: "Nhiệm Đông Tuyết, tôi muốn thi vào Đại học S, chuyên ngành kiến trúc."
Đó là một ngôi trường tôi chưa từng nghe tên. Tôi sững sờ một lúc, mới phản ứng lại được đây là lời chú thích cho câu "Tôi phải chăm chỉ học hành".
"Xin nhờ, tôi muốn yêu đương với cậu, chứ có phải bàn chuyện cưới xin đâu." Tôi phì cười, thầm nghĩ, bọn Nhất Trung đúng là trẻ con.
Cậu ấy tiếp tục nói: "Điểm chuẩn thấp nhất của Đại học S là 649 điểm, phải lọt vào top 5% toàn tỉnh, mà hiện tại tôi đang ở mức 25%. Tôi phải đảm bảo 5 giờ học thêm ngoài giờ lên lớp, mỗi một phút, tôi đều không thể lãng phí."
Tôi nghe không hiểu, mờ mịt nhìn cậu.
"Nhiệm Đông Tuyết, tôi muốn trở thành một kiến trúc sư, giống như Le Corbusier vậy."
Dưới ánh hoàng hôn, mặt cậu ấy đỏ bừng, như thể vừa nói ra điều gì đó khó mở lời. Nhưng ánh mắt cậu từ đầu đến cuối không hề né tránh tôi.
Cảnh tượng đó, tôi đã ghi nhớ rất nhiều, rất nhiều năm.
Thực ra tôi đã gặp rất nhiều học sinh Nhất Trung, đa phần bọn họ chơi bóng rổ cực tệ, mặt mũi ngốc nghếch, hay lén nhìn trộm nữ sinh xinh đẹp. Tôi chưa từng thấy bọn họ có gì khác biệt so với chúng tôi.
Chỉ có Trình Hạ, cậu ấy không giống thế.
Cậu ấy là người mà ở tuổi 16 đã biết rõ mình muốn gì. Cậu ấy nỗ lực không phải vì "việc làm", "kiếm tiền", mà là vì ước mơ.
Thật ngốc nghếch...
Nhưng tôi thực sự thích cậu ấy.
Khi tôi hoàn hồn lại, Trình Hạ đã đi được một đoạn xa. Tôi vội vàng đuổi theo:
"Trình Hạ, cái ông Tây Da gì đó là ai vậy?"
"Ngày mai cậu có đi thư viện không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/g-i-nh-tr-ng-s-ng-c-a-t-i-ch-rau&chuong=1]
Tôi hứa sẽ không làm phiền cậu."
Những năm tháng đó, tôi cứ thế chạy theo cậu.
Chính tôi cũng không biết, mình lấy đâu ra nhiều nhiệt huyết và tình yêu không bao giờ cạn kiệt đến thế.
Sau này, tôi tốt nghiệp trường nghề.
Lúc đó bố tôi tìm cho tôi một công việc ở quê, làm công nhân cắm dây điện trong xưởng điện tử, bao ăn ở, một tháng 1500 tệ, không hề ít.
Tôi không chịu, tôi nói tôi muốn đến thành phố S - một thành phố ven biển miền Nam cách chúng tôi rất xa.
"Chẳng phải con muốn đến miền Nam kiếm thêm chút tiền sao? Tiểu Vĩ thấy rõ là càng lớn càng cần dùng nhiều tiền. Con đâu thể để bố lớn tuổi rồi vẫn phải đi làm thuê chứ?" Một trong những thiên phú lớn nhất của tôi là dỗ ngọt người khác.
Tiểu Vĩ là đứa em trai do người vợ sau của bố sinh ra, kém tôi 10 tuổi.
Bố tôi nghe xong quả nhiên rất cảm động, cho tôi 3000 tệ, thế là tôi lên chuyến tàu hỏa đi về miền Nam.
Thực ra tôi nói dối đấy, cái thằng ranh con đó tôi căn bản chẳng định lo.
Đến miền Nam, là vì ở đó có Trình Hạ.
Cậu ấy đã thi đỗ Đại học S như ý nguyện.
Lúc tôi đến, bọn họ vừa mới tập quân sự xong, mọi người đang lác đác đi về.
Tôi mặc một chiếc váy liền màu trắng, ở cái trường khối A có tỷ lệ nam nữ 7:1 này, tỷ lệ quay đầu nhìn tôi đạt mức 100%.
Một đám con trai trông như vừa đào từ dưới đất lên, mặc đồ quân sự đi về phía này, tôi liếc mắt một cái đã nhận ra cậu.
"Trình Hạ!"
Cậu ấy dù ở bất cứ lúc nào, cũng đều sạch sẽ như vậy, thanh sảng như một đám mây.
Cậu ấy rất kinh ngạc: "Nhiệm Đông Tuyết, sao cậu lại ở đây?"
Đối với cậu ấy, tôi đã mất tích cả một mùa hè.
"Đến chúc mừng sinh nhật cậu chứ sao! Hiện tại tôi đang làm việc ở Khoa học công nghệ Thụy Giản, cách chỗ cậu 5 bến xe." Tôi đứng dậy, cười híp mắt đưa món quà của mình ra: "Trình Hạ, sinh nhật vui vẻ."
Gấp rút vội vàng, cuối cùng cũng tìm được việc làm ở thành phố này.
Gấp rút vội vàng, cuối cùng cũng kịp đến vào ngày sinh nhật của cậu.
"Đây là chị dâu phải không! Thằng quỷ này giấu kỹ thật đấy!"
Đám bạn học xung quanh cậu bắt đầu hò reo đầy mờ ám. Cậu quay đầu cười mắng một câu, nhận lấy món quà, nói: "Đến sao không báo một tiếng, đợi lâu rồi phải không?"
"Cũng bình thường."
4 tiếng đồng hồ, không tính là quá lâu.
"Đi, tôi mời cậu đi ăn."
Cậu ấy đưa tôi đến nhà ăn dùng bữa. Mới một mùa hè không gặp, cậu ấy đã lớn bổng lên như măng mọc sau mưa.
Cậu ấy gầy đi, ngũ quan càng thêm tinh tế, tóc để dài hơn, khi nói về cuộc sống đại học thì thần thái rạng rỡ bay bổng.
Không giống như tên mọt sách hay đỏ mặt, mềm lòng và hay ngượng ngùng trong ký ức nữa.
Lần này đến lượt tôi yên lặng nghe cậu nói, vì thực sự không thể chen mồm vào được.
Ăn xong, cậu ấy tiễn tôi ra trạm tàu điện ngầm.
"Về đến nhà thì nhắn tin cho tôi nhé." Cậu ấy vẫy tay với tôi, chuẩn bị rời đi.
"Trình Hạ, tôi có chuyện muốn nói với cậu."
Đã nhẩm trong bụng hàng trăm lần, giọng tôi vẫn run rẩy đến thảm hại.
"Lần đầu tiên gặp cậu, tôi đã đặc biệt thích cậu. Trước đây cậu nói cậu phải học... Bây giờ tôi muốn hỏi cậu, liệu có thể..."
Tôi đã nói một trăm lần thích cậu ấy.
Nhưng đây là lần đầu tiên tôi chính thức tỏ tình, tôi căng thẳng đến mức nói năng lộn xộn.
Lúc đó tôi còn trẻ và xinh đẹp, xung quanh có rất nhiều chàng trai theo đuổi. Bọn họ nói tôi để mắt đến tên mọt sách Trình Hạ này, là phúc ba đời của cậu ta.
Nên tôi không biết trời cao đất dày, cũng không biết giữa chúng tôi rốt cuộc đang bị ngăn cách bởi điều gì.
Nhưng bây giờ.
Cánh cổng trường với lịch sử trăm năm, tòa nhà giảng đường nguy nga, cùng những sinh viên đại học đang nói cười vui vẻ, tất cả đều khiến tôi cảm nhận được khoảng cách vô hình đó. Tôi và Trình Hạ, vốn dĩ là người của hai thế giới.
"Tôi vẫn chưa muốn yêu đương."
Trình Hạ dường như đã dự liệu được, cậu ấy từ chối tôi một cách vô cùng dứt khoát.
Đêm rất tĩnh lặng, có thể nghe thấy tiếng sóng biển cách đó không xa, nhẹ nhàng vỗ vào bờ.
Trầm mặc một lúc, cậu ấy nói: "Cậu không sao chứ?"
Thiếu nữ trường nghề không có được học bá của Nhất Trung, vậy thì nữ công nhân nhà máy cũng không có được sinh viên đại học top đầu. Cuối cùng tôi không còn cách nào để đắm chìm trong những ảo tưởng ngọt ngào đó nữa.
"Này, Trình Hạ." Tôi ngẩng đầu nhìn cậu, cố gắng không để nước mắt rơi xuống: "Cậu sẽ mãi mãi không bao giờ thích một người như tôi, đúng không? Cậu nói cho tôi biết đi, tôi sẽ không đợi nữa."
Cậu ấy gãi đầu, móc từ trong túi ra một gói khăn giấy, lau nước mắt cho tôi, vừa lau vừa nói: "Cậu đừng suy nghĩ lung tung, tôi thực sự chưa muốn yêu đương... Hai chúng ta đều ở thành phố này rất tốt, có thể chiếu cố lẫn nhau, cậu cần giúp đỡ gì cứ việc đến tìm tôi..."
Tôi lắc đầu, dùng sức ôm chặt lấy cậu. Toàn thân cậu cứng đờ, nhưng không vùng vẫy thoát ra. Tôi vừa khóc thút thít, vừa nghĩ, sao có thể chứ?
Sao trên đời lại có người vừa mềm lòng, lại vừa tàn nhẫn đến thế.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận