Sáng / Tối
Sau khi xác định được mục tiêu, cô bắt đầu nghiên cứu kỳ thi cao học chuyên ngành sáng tác kịch bản của Học viện Hí Kịch. Đạo diễn bộ phim "Có Một Chút Động Lòng" vốn tốt nghiệp từ trường này, cô liền nhờ anh ấy giới thiệu với giáo sư hướng dẫn, rồi đặt mua một chồng sách tham khảo chất cao như núi.
Sau khi chuẩn bị ổn thỏa, cô gửi WeChat thông báo cho Ôn Tu Viễn: Sư huynh! Cuối cùng em cũng biết mình nên làm gì rồi!
Ôn Tu Viễn lập tức gọi điện lại, Cố Du Nhiên bắt máy hỏi: "Anh không bận sao?"
"Anh vừa họp xong. Em vừa nói muốn làm gì cơ?"
"Đi học! Em muốn thi cao học ở Học viện Hí Kịch."
"Tốt mà, học thêm rất tốt. Anh có quen mấy vị giáo sư ở đó, để hôm nào rảnh anh hẹn họ cùng ăn bữa cơm."
"Không cần đâu, em tự tìm được người rồi! Là tự em dùng các mối quan hệ của mình đấy, lợi hại chưa!"
"Ừ," Ôn Tu Viễn tán thưởng, "Đúng là vô cùng lợi hại."
Nghe anh khen, Cố Du Nhiên vui sướng khôn tả.
Cố Hải Sinh rất ủng hộ việc cô học lên cao học. Nếu cô đã quyết định theo đuổi con đường viết lách chuyên nghiệp thì việc đào sâu kiến thức là vô cùng cần thiết.
Ngược lại, Dương Văn Hân lại có chút không hài lòng. Bà cho rằng Cố Du Nhiên đã có kinh nghiệm làm biên kịch, lại viết bao nhiêu tiểu thuyết, thực tế dày dặn rồi thì không cần lãng phí thời gian đi học nữa, dành thời gian đó mà lo yêu đương thì hơn.
Nhưng Cố Du Nhiên đã quyết, Dương Văn Hân có muốn cản cũng không được.
"Tu Viễn cũng ủng hộ con à?"
"Dĩ nhiên rồi ạ."
"Nó cũng ngoài ba mươi rồi, không sốt ruột chuyện kết hôn sao?"
Cố Du Nhiên nghe vậy liền không vui. Cô có thể chê Ôn Tu Viễn già, nhưng người khác thì không được, dù là mẹ ruột cũng không!
"Chẳng sốt ruột tí nào đâu ạ. Đàn ông càng có tuổi càng phong độ, con phải nhanh chóng đuổi kịp anh ấy, kẻo ngoài kia mấy con hồ ly tinh nó câu mất."
Ôn Tu Viễn vừa bước vào nhà hàng thì nghe thấy đúng câu đó, anh mỉm cười đi tới chào hỏi: "Cháu chào dì ạ."
Dương Văn Hân thấy Ôn Tu Viễn thì mắt sáng rỡ: "Tu Viễn tới rồi, mau ngồi đi cháu."
Ôn Tu Viễn gật đầu, ngồi xuống cạnh Cố Du Nhiên, bàn tay dưới gầm bàn nắm chặt lấy tay cô. Anh tìm cơ hội ghé sát tai cô thì thầm: "Hồn anh bị em câu đi mất rồi, hồ ly nào cũng không câu nổi đâu."
Cố Du Nhiên mím môi cười, đôi má ửng hồng.
Dương Văn Hân thấy hai đứa mặn nồng như vậy cũng yên tâm. Chuyện của chúng cứ để chúng tự tính, bà chỉ cần sống cuộc đời của mình thật thoải mái là được.
..
Đến tháng Bảy, Cố Du Nhiên tham gia buổi phỏng vấn nhập học của trường. Nếu vượt qua vòng này thì coi như mọi chuyện đã hòm hòm, chỉ cần điểm thi năng khiếu và văn hóa đạt chuẩn là được.
Ngày phỏng vấn, Ôn Tu Viễn đi cùng cô. Anh đã đặt sẵn nhà hàng, định bụng sẽ chúc mừng cho thắng lợi giai đoạn này của cô.
Cố Du Nhiên lo lắng: "Còn chưa thi mà anh đã chuẩn bị ăn mừng rồi. Lỡ như em trượt phỏng vấn thì sao?"
Ôn Tu Viễn nhún vai: "Thế thì anh chỉ còn cách giúp em đi cửa sau thôi."
"..."
Cuối cùng, Cố Du Nhiên thuận lợi vượt qua. Từ cổng trường đi ra, thấy Ôn Tu Viễn là cô hưng phấn nhào tới, vừa nhảy vừa reo như một đứa trẻ: "Em đỗ rồi, sư huynh! Em qua rồi!"
Anh mỉm cười đỡ lấy cô: "Anh biết mà, em giỏi thế này nhất định sẽ làm được."
Công ty còn cả đống việc đang chờ, sau buổi phỏng vấn, Cố Du Nhiên theo Ôn Tu Viễn về văn phòng. Gần đây bận chuẩn bị thi cử nên cô không được nghỉ ngơi tốt, cô cũng không muốn làm phiền anh làm việc nên vừa đến nơi đã chui tọt vào phòng nghỉ định đánh một giấc.
Nhưng nằm trên giường lại chẳng tài nào ngủ nổi. Cô chợt nhớ ra "bài văn nhỏ" năm xưa mình từng viết về nơi này, thế là tò mò mở ra xem lại để tìm cảm giác.
Xem xong, cô bắt đầu thấy ngứa ngáy không yên.
Ôn Tu Viễn vừa bắt đầu họp thì nhận được WeChat của cô: Anh xong chưa?
Anh khẽ nhếch môi, trả lời: Vừa mới bắt đầu thôi.
Cố Du Nhiên: Còn bao lâu nữa?
Ôn Tu Viễn: Một tiếng.
Một tiếng thì lâu quá. Cố Du Nhiên bắt đầu giở quẻ, gửi cho anh một loạt tin nhắn trêu chọc:
— Em hơi nóng, có được mặc áo ngủ của anh không?
— To quá, không mặc được quần. Hay chỉ mặc áo thôi nhỉ?
— Em dùng ly của anh uống nước được không?
— Sư huynh anh xong chưa? Em muốn cùng anh viết tiếp "bài văn nhỏ" quá.
...
Ôn Tu Viễn đã tắt tiếng điện thoại, nhưng màn hình cứ chốc chốc lại sáng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/em-co-chut-rung-ong-voi-anh&chuong=65]
Mỗi lần đọc một tin nhắn, anh lại thấy bứt rứt thêm một phần. Đến khi thấy ba chữ "bài văn nhỏ", anh hoàn toàn mất hết kiên nhẫn để họp hành.
Anh bỗng đứng phắt dậy, chân mày nhíu chặt, vẻ mặt đầy khó chịu. Giám đốc đang báo cáo lập tức im bặt, trong đầu điên cuồng nhớ lại xem mình có nói sai chỗ nào không.
"Mọi người tiếp tục đi, lát nữa tổng hợp lại thành báo cáo gửi cho tôi."
Dứt lời, anh sải bước rời khỏi phòng họp.
Hà Tinh Trầm nhìn theo bóng lưng anh, nhỏ giọng hỏi: "Cậu ta lại làm sao thế?"
Ngô Tử Thanh thì thầm đáp: "Em dâu đi cùng cậu ấy đấy."
Hà Tinh Trầm lại một lần nữa cảm thán: "Yêu đương đúng là tốt thật."
Ngô Tử Thanh cười nhẹ rồi ra hiệu cho vị giám đốc đang đứng hình kia: "Tiếp tục đi."
Trong phòng nghỉ, Cố Du Nhiên đang nằm bò ra giường lướt diễn đàn, nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa liền vội vàng buông điện thoại nhảy xuống giường. Anh vừa đẩy cửa vào, cô đã lao tới ôm lấy cổ anh. Anh vững vàng đỡ lấy cô, chẳng nói chẳng rằng mà hôn ngấu nghiến.
Cô vốn chỉ mặc đồ lót và áo ngủ, chẳng mấy chốc đã bị lột sạch sẽ.
Trong lúc ý thức đang mơ màng, cô thấy trán anh lấm tấm mồ hôi, bỗng nhiên cô bật cười. Anh khựng lại, nhíu mày nhìn cô. Cười vào lúc này đúng là rất bất lịch sự, cô vội thu lại nụ cười: "Em không cười anh đâu, em chỉ chợt nhớ tới bài văn em từng viết về anh ở chỗ này thôi, y hệt... như bây giờ vậy."
"Còn tâm trí mà nghĩ linh tinh à? Xem ra là anh chưa đủ nỗ lực rồi."
"..."
Sau đó, Cố Du Nhiên hoàn toàn mất đi ý thức, thần hồn điên đảo, suýt chút nữa thì ngất đi, chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện khác nữa.
…
Ôn Tu Viễn đặt một bữa tiệc để mừng cô qua vòng phỏng vấn, đồng thời mời hội bạn của cô tới dự. Để hòa nhập với bạn bè cô, anh cố ý mặc đồ giản dị thoải mái hơn, thay vì bộ âu trang chỉnh tề thường thấy khiến người khác e dè.
Ăn xong cả hội đi hát hò rất rôm rả. Cố Du Nhiên bỗng nhớ tới câu hỏi của Tiền Đóa Nhạc dạo trước, liền tìm cơ hội ghé tai cô bạn thì thầm: "Cái chuyện hôm trước cậu hỏi ấy..."
Tiền Đóa Nhạc mất kiên nhẫn: "Chuyện gì cơ?"
Cố Du Nhiên "suỵt" một tiếng: "Nghe mình nói hết đã," rồi lại kề sát tai bạn nói khẽ, "Quả thực là... sướng lắm."
"..."
"Cố Du Nhiên! Cậu dâm quá đấy!"
Tiếng của Tiền Đóa Nhạc quá lớn làm tất cả mọi người đều quay lại nhìn, bao gồm cả Trịnh Lộ Ninh đang cầm mic. Cố Du Nhiên ngượng chín mặt bịt miệng cô bạn lại: "Đùa thôi, đùa thôi mà."
Mọi người lại tiếp tục cuộc vui, Ôn Tu Viễn liền kéo cô lại hỏi vừa rồi hai người buôn chuyện gì. Chuyện thầm kín của hội chị em làm sao mà chia sẻ với anh được, nhất là loại chuyện... này. Cô đảo mắt suy nghĩ rồi nảy ra một ý: "Sư huynh, em hát cho anh nghe một bài nhé!"
Cô liền cắt ngang bài hát của Tiểu Lộ sư phụ khi anh chàng mới hát được một nửa, rồi chọn bài "Nụ Cười Của Anh".
Tiểu Lộ tức nổ đom đóm mắt!
Giai điệu bài hát này nhẹ nhàng, ngọt ngào, rất hợp với chất giọng trong trẻo của cô. Dưới ánh đèn mờ ảo, gương mặt xinh đẹp của cô lúc thì quyến rũ, lúc lại vô cùng đáng yêu. Ôn Tu Viễn mỉm cười, ánh mắt chẳng thể rời khỏi cô dù chỉ một giây.
"Hạnh phúc báo tin quá nhiều
Tình yêu thật là diệu kỳ
Hãy cười lên đi
Rồi sà vào lòng anh nũng nịu...
Có anh thế giới này như đảo điên
Nụ cười của anh
Dệt nên bao điều kỳ diệu."
Hát xong, cô buông micro lao vào lòng anh, trao cho anh một nụ hôn nhẹ lên môi, chẳng màng đến bao nhiêu con mắt đang nhìn, chỉ muốn cho anh biết cô thích anh đến nhường nào. Anh liền giữ lấy gáy cô, ôm chặt eo và nồng nhiệt đáp lại nụ hôn đó. Cả phòng rộ lên tiếng hò hét còn lớn hơn cả tiếng nhạc.
Chỉ có Tiểu Lộ sư phụ là bực dọc, tự dưng bị cắt bài, đã thế cái người nào đó còn cứ đờ ra như khúc gỗ, vào lúc này mà còn ngồi ngẩn ngơ. Anh cầm bia tu mấy ngụm rồi chẳng nói chẳng rằng kéo tay Tiền Đóa Nhạc rời khỏi phòng.
"Làm gì thế? Đi đâu vậy?"
Dưới tác động của men rượu, có những chuyện anh không muốn giấu kín nữa, cái cảm giác mập mờ này thực sự không ổn chút nào. Trịnh Lộ Ninh kéo Tiền Đóa Nhạc tới cuối hành lang, chống tay lên tường ép cô vào góc. Đôi mắt đen láy của cô chớp chớp nhìn anh, anh nén lại cảm xúc đang trào dâng, giọng nói trở nên khàn đặc:
"Tôi thích cậu, còn cậu thì sao?"
"..."
Tiền Đóa Nhạc ngẩn người nhìn anh như thể không hiểu anh đang nói gì. Trịnh Lộ Ninh nén tiếng thở dài, nhẫn nại nói tiếp: "Có thích tôi không, cho một cái thái độ đi chứ!"
Anh chờ đợi hồi lâu mà cô vẫn im lặng, ngay lúc anh định bỏ cuộc thì cô bỗng nhón chân hôn lên môi anh một cái. Trịnh Lộ Ninh sướng phát điên, bế bổng cô lên.
…
Cố Du Nhiên bắt đầu những ngày tháng vác ba lô và máy tính lên thư viện trường C tự học. Nhờ có thẻ của giáo sư Cố, cô ra vào thư viện như đi chợ. Nhân viên quản lý thư viện phát hiện ra gần đây giáo sư Cố Hải Sinh - Viện trưởng Viện Quản lý - toàn mượn những cuốn sách rất lạ lùng như sáng tác kịch bản, bồi dưỡng văn học...
Trong lúc tự học, cô thường xuyên bị tiếp cận bởi mấy cậu nhóc "vắt mũi chưa sạch", cứ xán lại gọi "bạn ơi", hết mời uống trà sữa lại xin WeChat. Với tinh thần không muốn làm tổn thương lòng tự tôn của thanh thiếu niên, cô luôn từ chối một cách nhã nhặn nhưng dứt khoát:
— Không uống trà sữa.
— Không dùng WeChat.
— Chỗ này có người rồi.
Ôn Tu Viễn đi dự một sự kiện kinh doanh xong, thấy thời gian còn sớm liền ghé qua thư viện tìm cô. Anh định bụng đi thử vận may thôi, ai ngờ vừa vào phòng tự học đầu tiên đã thấy cô ngay. Cạnh cô còn có một thằng nhóc miệng còn hôi sữa đang cười cợt vẻ không ý tốt.
Mặt anh đanh lại, tiến thẳng tới bàn cô. Cố Du Nhiên mải đọc sách chẳng hay biết gì, nhưng cậu chàng bên cạnh vừa ngẩng đầu lên đã thấy một ánh mắt còn đáng sợ hơn cả giáo sư. Nhìn bộ âu trang thủ công đắt tiền và khí chất ngút ngàn của anh, cậu nhóc suýt thì ngã khỏi ghế, run rẩy đứng dậy chuồn lẹ.
Cố Du Nhiên còn chưa hiểu chuyện gì thì cạnh mình đã có thêm một người. Cô bình thản lật trang sách, không ngẩng đầu lên nói: "Chỗ này có người rồi."
"Ai thế?"
Ngón tay cô khựng lại, ngạc nhiên ngẩng đầu lên thấy đúng là Ôn Tu Viễn thì suýt bật cười: "Sao anh lại tới đây?"
"Đến xem em."
"Anh vào đây bằng cách nào?" Cô nhìn anh từ đầu đến chân, chắc là vừa đi sự kiện về nên vẫn còn mặc vest chỉnh tề, cô liền trêu: "Tầm tuổi này nhìn qua là biết không phải sinh viên rồi."
Ôn Tu Viễn bất đắc dĩ cười, rút từ trong túi áo ra một tấm thẻ thư viện đặt lên bàn, trên đó ghi tên "Thời Cẩn". Cố Du Nhiên nhướng mày, cũng rút một tấm thẻ ghi tên "Cố Hải Sinh" đặt cạnh bên. Nhìn hai cái tên đặt cạnh nhau, thật là thú vị.
Cô cười khẽ nói: "Ngày xưa đi học thì chẳng thấy đến thư viện, giờ tốt nghiệp rồi lại mượn thẻ của trưởng bối trà trộn vào đây."
"Anh là bận khởi nghiệp mà."
"Em bận viết tiểu thuyết cũng coi là khởi nghiệp đấy chứ."
Anh cưng chiều xoa đầu cô, không tiếc lời khen: "Ừ, em giỏi nhất."
"Em còn phải ngồi lâu lắm, anh định ngồi cùng em à?"
"Ừ, thời gian còn lại của ngày hôm nay đều do em quyết định."
Cố Du Nhiên vui sướng mỉm cười, nhìn đồng hồ rồi bảo: "Chờ chút, sắp có bất ngờ rồi."
"Bất ngờ gì?"
"Lát nữa anh sẽ biết."
Cô giữ bí mật làm anh cũng không hỏi thêm, cầm một cuốn sách lên đọc. Khoảng 20 phút sau, cô khẽ huých tay anh, ra hiệu. Nhìn theo hướng đó, Ôn Tu Viễn thấy Thời Phỉ đang đút tay túi quần hối hả chạy tới, rồi ngồi phắt xuống cạnh một cô bé. Cảm nhận được có người nhìn mình, cậu chàng ngẩng lên.
Bốn mắt chạm nhau, cả hai cùng cau mày.
Ôn Tu Viễn: À, lấy danh nghĩa đi học để hẹn hò đây.
Thời Phỉ: Hừ, già rồi còn dắt nhau vào thư viện yêu đương!
Hai bên chẳng nói câu nào, Thời Phỉ kéo ghế ngồi xuống.
Sau đó, Ôn Tu Viễn trầm giọng hỏi: "Ngày nào nó cũng tới à?"
Cố Du Nhiên gật đầu, vẻ đầy hóng hớt: "Vâng, dạo này ngày nào cũng tới. Cô bé kia sáng sớm đã đến chiếm chỗ, còn nó thì toàn giờ này mới xuất hiện. Không biết có phải bạn gái không nhưng chắc chắn là người nó thích. Nó thấy em ngồi đây mà lờ tịt đi, chẳng thèm chào một tiếng. Em đang tính tìm cơ hội thăm dò xem sao."
Thấy cô có vẻ hào hứng quá đà, Ôn Tu Viễn đành nhắc nhở: "Em đến đây để học mà."
Cố Du Nhiên thở dài, gập máy tính lại, thu dọn sách vở: "Thôi không học nữa."
"Sao thế?"
Cố Du Nhiên nhíu mày, trịnh trọng tuyên bố: "Yêu đương ảnh hưởng đến việc học quá đi mất!"
"..."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận