Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Em Có Chút Rung Động Với Anh

Chương 2: Yêu ai mà chẳng đươc

Ngày cập nhật : 2026-03-29 22:10:31

Xem mắt nhầm người mà còn có thể tán dóc lâu đến thế, Cố Du Nhiên cũng tự bái phục chính mình.

Tất nhiên, cô càng bái phục Ôn Tu Viễn hơn.

Cô mang theo mục đích xem mắt nên ăn nói có phần không đâu vào đâu, vậy mà anh chẳng hề có phản ứng gì quá khích, quả nhiên là người từng trải qua sóng gió lớn, gặp tình huống nào cũng có thể bình thản như vậy. Chuyện đã đến nước này, khẳng định là không thể thừa nhận mình vào nhầm phòng được, cô còn cần cái mặt mũi này cơ mà! Chỉ có thể đâm lao phải theo lao thôi.

Vì thế, cô bình tĩnh nhặt điện thoại lên, cố tỏ ra tự nhiên: "Em... đói bụng rồi."

Ôn Tu Viễn bấm số nội bộ của hội sở.

Rất nhanh sau đó, nhân viên phục vụ đã mang đến dương mai, cherry, mận trắng và nho đen, cùng với một khay bánh ngọt ba tầng. Cuối cùng, họ đưa cho cô một chiếc máy tính bảng để gọi món.

Ôn Tu Viễn cũng bước tới, đứng bên cạnh ghế sofa, từ trên cao nhìn xuống cô.

Cố Du Nhiên ôm thực đơn, đưa mắt nhìn theo đường eo của anh lên phía trên, thấy thấp thoáng đường nét cơ ngực săn chắc, đường cổ thanh tú, và cả bờ cằm hoàn hảo như được tạc ra từ tay một nhà điêu khắc vĩ đại. Trong đôi mắt thâm trầm như mực ấy phản chiếu bóng hình nhỏ bé của cô.

Cô khẽ "ực" một tiếng, nuốt nước miếng.

Thấy động tác nuốt của cô, Ôn Tu Viễn tưởng cô đói thật nên khẽ cười: "Ăn tạm trái cây đồ ngọt lót dạ đi, muốn ăn món gì thì bảo họ là được."

Ba của Cố Du Nhiên là Cố Hải Sinh, một sinh viên đại học về nông thôn từ những năm 80. Dựa vào tài trí và nghị lực phi thường, ông đã vượt qua mọi khó khăn để trở thành giáo sư hướng dẫn tiến sĩ của một trong ba trường đại học hàng đầu cả nước, học trò khắp thiên hạ. Ôn Tu Viễn chính là sinh viên ưu tú nhất mà ông từng dạy, không ai sánh bằng.

Ông ngoại của Ôn Tu Viễn là cựu Viện trưởng học viện C, luôn sống ở khu tập thể đại học C, là hàng xóm lâu năm với nhà Cố Du Nhiên. Cho nên, trước cả khi Ôn Tu Viễn trở thành học trò của ba cô, họ đã biết nhau rồi. Nhưng vì khoảng cách tuổi tác quá lớn, hai người chẳng thể chơi chung nên cũng chỉ dừng lại ở mức biết mặt. Suy cho cùng, khi anh học đại học thì cô mới chỉ vào cấp hai.

Mãi đến năm 16 tuổi, vì tò mò, cô nấp vào góc tường lén học hút thuốc, kết quả bị anh - khi đó đang tới nhà chơi - bắt quả tang tại trận.

Cô cuống cuồng vứt tàn thuốc rồi lấy chân giẫm lên, giấu nhẹm thuốc và bật lửa vào lòng bàn tay, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, chỉ tay lên trời: "Hoàng hôn chiều đẹp thật anh nhỉ."

Anh lại chỉ cười bảo: "Yên tâm, anh sẽ không nói cho giáo sư đâu."

"......"

"Em còn nhỏ, hút ít thuốc thôi."

"Con gái thì nên ăn kẹo que trông mới đáng yêu."

Lúc đó anh anh tuấn, cao lớn, sau lưng là cả một vùng trời hoàng hôn nhuộm đỏ. Tim cô chưa bao giờ đập nhanh đến thế. Kể từ đó, cô có sở thích ăn kẹo que.

Năm tháng vô tình, thời gian để lại dấu vết, khiến cô bé 16 tuổi năm nào giờ đã trưởng thành. Nhưng thời gian lại cực kỳ ưu ái anh, đường nét gương mặt so với 7 năm trước không có gì thay đổi, chỉ thêm phần chín chắn và nam tính, trái lại càng quyến rũ hơn.

Có một khoảnh khắc, hình bóng anh của 7 năm trước và hiện tại bỗng chốc trùng khớp lên nhau.

"Thưa cô?"

Cố Du Nhiên bừng tỉnh, nhìn về phía nhân viên phục vụ.

Nhân viên khẽ cúi người, cung kính hỏi: "Cô muốn dùng món gì ạ? Tôi có thể giới thiệu cho cô."

Ôn Tu Viễn đã ngồi lại đối diện người bạn của mình. Cố Du Nhiên cúi đầu nhìn thực đơn, tiện tay chỉ đại bốn món một canh rồi trả lại.

Sau khi nhân viên rời đi, Cố Du Nhiên thở phào, lúc này mới thấy Tiền Đóa Nhạc gửi tới một tràng tin nhắn WeChat.

Tiền Đóa Nhạc: Anh chàng đó làm gì mà bị cậu phán tử hình "cô độc cả đời" thế?

Tiền Đóa Nhạc: Kể mau đi mà!

Tiền Đóa Nhạc: Ngày xưa có người nói chuyện nửa chừng rồi im bặt, sau đó thì tèo luôn rồi đấy.

Tiền Đóa Nhạc: Alo? Có nghe thấy tớ nói gì không? [Ảnh chế.jpg]

Cố Du Nhiên hồi âm: "Kể từ giây phút này, tớ chính là người đã có bạn trai! Chúc mừng tớ đi!"

Tiền Đóa Nhạc: ???

Tiền Đóa Nhạc: Vừa nãy chính cậu bảo loại người này trong tiểu thuyết không xứng có được tình yêu mà.

Cố Du Nhiên: Bút nằm trong tay tớ, chỉ cần tớ muốn, nam phụ tuyến 18 cũng biến thành nam chính trong một nốt nhạc.

Tiền Đóa Nhạc: Cảm ơn, truyện này tớ bỏ chắc rồi.

Cố Du Nhiên: ......

Ôn Tu Viễn trò chuyện với người bạn thêm một lát, đối phương nhận một cuộc điện thoại rồi vội vàng rời đi. Anh nhấp một ngụm trà, đứng dậy đi về phía Cố Du Nhiên.

Dù thời gian ngắn ngủi, nhưng tâm trạng Cố Du Nhiên đã trải qua mấy tầng biến hóa.

Một "mầm non" tốt như Ôn Tu Viễn, chẳng việc gì cô phải bỏ gần tìm xa để đi xem mắt cả. Đằng nào cũng là để viết tiểu thuyết, yêu ai mà chẳng được? Cô dám khẳng định, dù đối tượng xem mắt có chất lượng đến mấy cũng không thể ưu tú hơn Ôn Tu Viễn.

Lo sợ anh sẽ ra lệnh đuổi khách, cô liền "tiên hạ thủ vi cường":

"Em gọi món rồi, ăn xong rồi hẵng đi nhé?"

Cô ngước mặt nhìn anh, tràn đầy mong chờ.

Ôn Tu Viễn nâng cổ tay xem giờ, rồi ngồi xuống đối diện cô.

"Sư huynh," cô đẩy điện thoại sang, "Thêm WeChat đi anh? Sau này chỉ cần một tin nhắn, cà phê sẽ được giao đến tận cửa."

Cô một tay chống cằm, đôi mắt xinh đẹp lóe lên tia sáng tinh nghịch.

Ôn Tu Viễn nhìn cô một lúc rồi lấy điện thoại ra quét mã.

Cố Du Nhiên vui sướng thông qua yêu cầu kết bạn, tên WeChat chính là tên thật của anh. Trước đây cô từng đọc một bài phân tích tính cách, nói rằng những người dùng tên thật làm tên WeChat thường có tính cách rất tẻ nhạt.

Tẻ nhạt thì tẻ nhạt vậy. Ai bảo anh đẹp trai cơ chứ.

Sau đó cô gửi số điện thoại của mình qua cho anh.

"Nếu em không kịp trả lời tin nhắn, anh cứ gọi điện cho em nhé. Dù mưa hay nắng, vẫn luôn đợi anh."

Ôn Tu Viễn mỉm cười, đặt điện thoại xuống: "Cảm ơn em trước."

Nụ cười của anh làm cô đỏ mặt, cô xấu hổ cúi gầm mặt xuống.

Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, nhân viên phục vụ bước vào: "Thưa anh Ôn, giờ lên món luôn chứ ạ?"

"Ừ."

Lúc nãy gọi món vì mất tập trung nên cô cũng quên mất mình đã gọi gì. Giờ đây, từng món được bưng lên bàn: tôm hùm, cá tuyết, măng tây, canh gà đông trùng hạ thảo, và một món nhìn không rõ nguyên liệu là gì.

"Thưa anh Ôn, anh có dùng rượu không?"

"Uống chút rượu đi anh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/em-co-chut-rung-ong-voi-anh&chuong=2]

Cố Du Nhiên nhỏ giọng xen vào.

Ôn Tu Viễn liếc cô một cái, bảo nhân viên: "Cho một ly nước ép trái cây tươi."

Nhân viên gật đầu lui ra ngoài.

"Trẻ con thì uống rượu gì?"

"......"

Ba em còn chẳng quản, anh lại quản em uống rượu à? Thôi kệ, lần đầu chính thức gặp mặt mà uống rượu đúng là cũng không hợp lý lắm, cứ từ từ vậy.

Cố Du Nhiên đúng là đói thật, cô cầm đũa nếm thử mỗi món một chút. Cuối cùng, cô gắp món không rõ nguyên liệu kia lên, quan sát một hồi: "Đây là món gì vậy anh?"

Ôn Tu Viễn nhướn mày nhìn cô, như muốn nói: Tự em gọi mà em không biết à? Bị nhìn đến mức ngại ngùng, cô mặc kệ hết thảy nhét vào miệng. Món này được nướng, bên ngoài giòn rụm bên trong lại mềm tan, cảm giác béo ngậy mịn màng lưu lại trên đầu lưỡi.

Ăn được món ngon, mắt cô bỗng sáng lên như ngàn vì sao.

"Ngon quá, lần sau em lại gọi món này." Nói đoạn, cô lại gắp thêm miếng nữa.

"Đó là bạch tử."

"Dạ?" Tay cô khựng lại giữa không trung.

"Tinh hoàn cá nóc."

"......"

"......"

Cố Du Nhiên cố nén cảm giác cồn cào trong dạ dày, cô nhìn miếng bạch tử đã gắp lên, chần chừ một lát rồi đặt vào đĩa của Ôn Tu Viễn, nhiệt tình tiếp thị: "Anh ăn đi, ăn gì bổ nấy."

"......"

Sau đó, cô chẳng còn tâm trạng ăn uống gì nữa, thậm chí còn hơi buồn nôn. Ôn Tu Viễn cũng ăn không nhiều, cô chủ động lên tiếng: "Em ăn xong rồi, mình đi thôi?"

Ôn Tu Viễn gật đầu, đang định đứng dậy thì màn hình điện thoại trên bàn sáng lên, có cuộc gọi đến. Cô lại ngồi xuống, ngoan ngoãn đợi anh nghe xong điện thoại.

Đầu dây bên kia không biết nói gì mà chân mày Ôn Tu Viễn thoáng hiện vẻ thiếu kiên nhẫn, một lát sau, anh bỗng nhìn về phía cô.

Cúp máy xong, anh hỏi: "Tối nay em có việc gì không?"

Chẳng lẽ anh muốn rủ mình đi xem phim? Khóe môi cô không tự chủ được mà cong lên, cô lắc đầu: "Em không có việc gì ạ."

"Giúp anh một tay."

"???"

Cái gọi là "giúp một tay" của Ôn Tu Viễn chính là nhờ cô giúp anh dìu một người bạn say rượu xuống lầu.

Cô theo Ôn Tu Viễn ra khỏi phòng, chợt nhớ ra điều gì đó, quay đầu nhìn số phòng: "Kiêm Gia U U".

Mà mẹ cô gửi tên phòng là: "Kiêm Gia Thương Thương".

Chỉ khác nhau có một từ. Ông chủ hội sở này cũng thật là, dù có là fan cuồng của "Kinh Thi" đi chăng nữa thì cũng đâu cần đặt tên phòng giống nhau đến thế. Nhưng mà, cũng may là nó giống nhau.

Cố Du Nhiên theo Ôn Tu Viễn rẽ trái rẽ phải, bước vào một căn phòng nhỏ hơn phòng lúc nãy một chút. Một cô gái đang nằm gục trên sofa, mái tóc dài màu hạt dẻ che kín mặt, tay vẫn cầm ly rượu, trên bàn có hai chai rượu rỗng.

Nghe thấy tiếng động, cô gái ngồi dậy, mái tóc xõa ra để lộ gương mặt.

"Đại Vi?" Cố Du Nhiên thảng thốt kêu lên.

Nàng tiểu hoa đán đang cực hot hiện nay mà lại đi uống rượu giải sầu đêm khuya thế này ư? Còn gọi điện cho Ôn Tu Viễn? Với sự nhạy cảm của một "fan cứng" giới giải trí, cô chắc chắn giữa hai người này có mờ ám!

Đại Vi không ngờ Ôn Tu Viễn lại dẫn theo người khác, vẻ thất vọng thoáng qua rồi biến mất. Cô ta buông ly rượu, lảo đảo đứng dậy, mắt thấy sắp ngã vào lòng Ôn Tu Viễn thì Cố Du Nhiên nhanh như cắt lao tới đỡ lấy.

Cùng lúc đó, Ôn Tu Viễn - người vừa đứng ngay trước mặt Đại Vi - đã lùi ra xa một khoảng.

"......"

Nếu không phải cô đỡ kịp, Đại Vi chắc chắn đã úp mặt xuống đất.

Gương mặt Đại Vi hiện lên vẻ đau lòng, cô ta nhìn cô, ánh mắt long lanh: "Cảm ơn."

"Đi thôi."

Ôn Tu Viễn đứng ngoài quan sát nãy giờ bỗng lên tiếng rồi đi ra khỏi phòng trước.

Thế là Ôn Tu Viễn đi trước, Cố Du Nhiên dìu Đại Vi theo sau, bước chân tập tễnh rất chậm. Trông thì gầy gò mà sao nặng thế không biết, loay hoay một hồi cô đã vã mồ hôi hột.

Người quản lý của Đại Vi đang chờ ở dưới lầu, vì hội sở kiểm soát ra vào rất nghiêm ngặt nên quản lý không lên được, chỉ biết đứng dưới sốt ruột.

Cửa thang máy vừa mở, người quản lý nhìn thấy ba người thì ngẩn ra, sau đó cùng trợ lý lao tới, nào là đội mũ, nào là đeo khẩu trang, rồi một trái một phải dìu Đại Vi đi, quy trình cực kỳ chuyên nghiệp.

Người quản lý cúi đầu khom lưng với Ôn Tu Viễn: "Ngại quá anh Ôn, đã làm phiền anh rồi."

Ôn Tu Viễn lạnh lùng nhìn chị ta: "Đợi cô ta tỉnh rượu thì bảo cô ta, không có lần sau đâu."

"Vâng vâng," người quản lý cúi đầu thấp hơn, "Xin lỗi anh."

Chiếc xe chuyên dụng chờ ngay sảnh thang máy, quản lý và trợ lý đỡ Đại Vi lên xe, Ôn Tu Viễn dẫn Cố Du Nhiên đi về hướng khác.

Cô bóp bóp cánh tay tê rần, vất vả đuổi theo bước chân anh: "Anh với cô ấy thân nhau lắm ạ?"

Ôn Tu Viễn quay lại nhìn cô, nhận ra mình đi quá nhanh nên đã giảm tốc độ: "Cũng thường thôi."

Cuối cùng không phải chạy bộ đuổi theo nữa, cô thở phào, cố ý dò hỏi: "Chắc không phải là bạn trai đâu nhỉ?"

"Không phải."

Một lát sau, cô lại hỏi: "Kim chủ?"

Ôn Tu Viễn dừng lại, cúi mắt nhìn cô. Đèn hầm gửi xe hơi tối làm ánh mắt anh càng thêm sâu thẳm.

Cô im bặt, có chút thấp thỏm nhìn anh.

"Thu hồi trí tưởng tượng của em lại đi."

Loại bỏ thêm được một khả năng, Cố Du Nhiên càng yên tâm táo bạo hơn:

"Chẳng lẽ anh không nhận ra cô ấy có ý với anh sao? Uống say rồi cố tình gọi điện cho anh, biết đâu là vì biết anh ở đây nên mới uống đến mức đó để chờ anh tới đón đấy."

"Khả năng lập luận logic mạnh thế này, không đi viết tiểu thuyết thì phí thật."

"Sao anh biết là em không viết?" Cố Du Nhiên lầm bầm.

"Hử?"

Cô nhìn anh, nghiêm túc đáp: "Em bảo là, em sẽ nghiêm túc cân nhắc lời khuyên của anh."

Ôn Tu Viễn khẽ bật cười, vẻ mặt đầy bất lực.

Bình Luận

0 Thảo luận