Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Em Có Chút Rung Động Với Anh

Chương 3: Bất ngờ

Ngày cập nhật : 2026-03-30 20:26:15

Cố Du Nhiên không về nhà mà đi thẳng đến "Hữu Điểm Điềm".

Trong tiệm đã không còn khách, đang chuẩn bị đóng cửa. Tiền Đóa Nhạc đứng sau quầy thu ngân đang kiểm kê sổ sách, nghe tiếng chuông cửa lanh lảnh, ngước mắt thấy Cố Du Nhiên vào cửa liền lập tức buông tiền mặt, sải bước lao ra phía cửa, nhưng tiếc là chỉ kịp nhìn thấy ánh đèn hậu xe hơi biến mất nơi góc đường.

Tiền Đóa Nhạc nhìn theo đến mòn con mắt, oán trách: "Sao cậu không báo trước một tiếng? Để tớ còn biết đường mà 'ôm cây đợi thỏ'."

"Chẳng phải là muốn xem anh ấy trông thế nào sao? Ghé tai đây." Cố Du Nhiên ngoắc ngoắc đầu ngón tay với cô bạn.

Tiền Đóa Nhạc ngoan ngoãn cúi người qua, ánh mắt tràn đầy mong chờ, trông chẳng khác gì con mèo mướp trong tiệm.

Trên đường về, Cố Du Nhiên đã lướt qua vòng bạn bè của Ôn Tu Viễn, trống trơn, chẳng có lấy một cọng cỏ. Là một "tay đua" lướt mạng tốc độ 5G, cô đương nhiên không thể chỉ đóng khung trong địa bàn vòng bạn bè. Thế là cô lên mạng tìm kiếm tên anh, kết quả cho ra hàng nghìn hàng vạn tin tức, toàn là về các hoạt động công việc, ảnh đính kèm thì góc độ nào cũng có, cô liền thuận tay lưu lại mấy tấm.

Trong một bức ảnh, anh đứng giữa một đám "đại lão", thật không phải là cô coi thường những người kia, nhưng đúng là mang lại cảm giác "hạc giữa bầy gà". Thân hình cao lớn, anh khí bức người, bộ suit chỉnh tề, khóe môi tuy hơi nhếch lên một nụ cười nhưng ánh mắt lại sắc bén khiến người ta nể sợ. Chỉ cần một cái liếc mắt, người ta sẽ không còn thấy ai khác nữa ngoài anh.

Đám "tiểu thịt tươi" trong giới giải trí chưa chắc đã có nhan sắc cao thế này, đương nhiên, thần tượng Tô Diệc của cô là ngoại lệ. Huống hồ anh lại hoàn toàn để mặt mộc, không trang điểm, ảnh minh họa tin tức kinh tế tài chính thì càng không cần mơ đến chuyện dùng filter làm đẹp.

Tiền Đóa Nhạc nhìn chằm chằm bức ảnh chụp riêng Ôn Tu Viễn, nửa ngày trời không có phản ứng gì.

Cố Du Nhiên bỗng nhiên úp ngược điện thoại lại, giọng đầy cảnh cáo: "Đừng có mà mơ tưởng nhé, anh ấy là của tớ!"

Tiền Đóa Nhạc nhìn cô, thở dài một tiếng, vẻ mặt có chút xót xa.

"Tớ không ngờ chuyện mẹ cậu bắt đi xem mắt lại gây ra tổn thương lớn cho cậu như vậy, đến mức bắt đầu hoang tưởng luôn rồi."

"???"

"Ai hoang tưởng?" Cố Du Nhiên nhíu mày.

"Cậu biết là bảo Tô Diệc là bạn trai thì chắc chắn mẹ cậu không tin, nên mới tìm một anh chàng lạ mặt nào đó chứ gì?"

"......"

Tiền Đóa Nhạc đi trở lại quầy tiếp tục đếm tiền: "Anh chàng này đúng là đẹp trai thật, idol mới ra mắt à? Nếu mới ra mắt thì tuổi tác có vẻ hơi lớn đấy? Cậu biết trong giới giải trí, trẻ trung chính là vốn liếng mà!"

Dám chê Ôn Tu Viễn già ư???

Cố Du Nhiên bước nhanh tới, đứng cách cái quầy thu ngân mà lý sự: "Già chỗ nào? Cái này gọi là trưởng thành!"

Phản ứng của cô làm Tiền Đóa Nhạc ngạc nhiên. Quá lố rồi! Từ bao giờ mà Cố Du Nhiên lại có phản ứng mạnh mẽ vì một người đàn ông ngoài Tô Diệc như thế?

"Cậu đừng có thấy tớ tìm được bạn trai đẹp trai thế này mà nổi máu ghen nhé. Người trẻ tuổi, tâm thái phải bình tĩnh vào." Cố Du Nhiên nói giọng đầy thâm thúy.

Tiền Đóa Nhạc nhíu mày, đúng là nhập vai quá sâu rồi. Bất đắc dĩ, cô nàng đành lấy điện thoại ra, tìm ảnh Tô Diệc rồi chỉ vào đó hỏi: "Thấy không?"

"Ừ."

"Nếu anh kia là bạn trai cậu, thì đây là chồng tớ."

"......"

Cố Du Nhiên ngẩn người nửa giây rồi lập tức lật lọng: "Xì! Rõ ràng là chồng tớ!"

Chỉ trong vài câu, hai người đã tranh cãi "Tô Diệc là chồng ai" đến mức một mất một còn, Ôn Tu Viễn sớm đã bị quẳng ra sau đầu. Tiểu Tống đang lau nhà nhìn cảnh này, lại một lần nữa cảm thán: "Đàn bà thật đáng sợ."

Hai người phụ nữ rượt đuổi, tranh luận xem Tô Diệc rốt cuộc là chồng ai. Sau khi kiệt sức, cuối cùng cũng bình tĩnh lại được. Cố Du Nhiên lôi bài báo kinh tế ra, dí vào mặt Tiền Đóa Nhạc: "Là anh ấy, không phải idol mới nổi nào đâu."

Tiền Đóa Nhạc nhìn màn hình, đọc từng chữ một: "Tổng giám đốc tập đoàn Cầu Tác - Ôn Tu Viễn?"

Vẻ mặt cô nàng bỗng trở nên rất phức tạp, có chút khó tin xen lẫn chút tiếc nuối.

"Thật sự không phải diễn viên à? Tổng tài bá đạo mà có nhan sắc đỉnh cao thế này? Tớ chỉ mới thấy trong tiểu thuyết của cậu thôi đấy."

"Tiểu thuyết lấy chất liệu từ cuộc sống mà!" Cố Du Nhiên đắc ý nhướng mày.

Tiền Đóa Nhạc càng nhìn càng nghi ngờ: "Cậu đi xem mắt với anh ta thật á? Nhìn anh ta có giống người thiếu bạn gái không?"

Câu này đúng là khiến Cố Du Nhiên hơi chột dạ, nhưng vẫn cố chống chế: "Bận quá... không có thời gian yêu đương, không được à?"

"Ôn Tu Viễn," Tiền Đóa Nhạc lẩm bẩm lại cái tên này, "Nghe quen tai thế nhỉ, 'đường mịt mù lại xa xôi'..."

Tiền Đóa Nhạc đột nhiên đập bàn: "Đúng rồi! Anh ta chẳng phải là mối tình đầu của cậu sao?"

"......"

Tiền Đóa Nhạc sở dĩ nhớ rõ như vậy là vì bài "Ly Tao", vừa dài vừa khó thuộc, vậy mà Cố Du Nhiên - một kẻ chưa bao giờ chịu học bài cũ - lại chỉ dùng đúng một tiết tự học là thuộc lòng cả bài.

"Không phải chứ bà chị, ngã gục hai lần dưới tay cùng một người đàn ông?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/em-co-chut-rung-ong-voi-anh&chuong=3]

Cậu đúng là quá kém cỏi."

Cố Du Nhiên bị Tiền Đóa Nhạc nhìn chằm chằm đến mức không tự nhiên, cô đứng dậy đi đến bên tủ lạnh cạy mấy vết bẩn trên mặt kính.

"Hồi đó tuổi trẻ bồng bột, chỉ là tò mò về anh ấy thôi, không tính là mối tình đầu được, anh ấy cũng có biết gì đâu."

Tiền Đóa Nhạc "xì" một tiếng. Biết bạn mình sắp có một tràng phân tích dài dằng dặc, Cố Du Nhiên vội ngắt lời: "Cậu biết tối nay tớ gặp ai không?"

"Mối tình đầu của cậu." Tiền Đóa Nhạc hậm hực đáp.

"Không phải, cậu chắc chắn không ngờ tới đâu. Đại Vi đấy."

"......"

Sự chú ý của Tiền Đóa Nhạc quả nhiên bị dời đi, cô nàng chộp lấy cánh tay Cố Du Nhiên: "Ở đâu? Đi cùng ai? Có ảnh không?"

"Ở hội sở, cô ta quen Ôn Tu Viễn, uống say mèm rồi còn bắt Ôn Tu Viễn đến đón."

Tiền Đóa Nhạc đập bàn cái rầm.

"Thấy chưa, tớ đã bảo rồi, đàn ông như thế không thể nào không có đàn bà bên cạnh! Làm nữ minh tinh đúng là có tiền thì muốn làm gì thì làm. Tra nam!"

"......"

"Làm ơn dùng cái não chút đi, bảo cậu yêu đương chứ không phải bảo cậu yêu tra nam!" Tiền Đóa Nhạc nói giọng chỉ hận rèn sắt không thành thép.

Cố Du Nhiên bất lực: "Cậu có thể nghe tớ nói hết không đã!"

Tiền Đóa Nhạc chẳng thèm nghe, tự mình lải nhải tiếp: "Chụp được ảnh hai người họ không? Phát lên mạng đi, xem cô ta sau này còn kéo Tô Diệc nhà mình ra xào nấu scandal kiểu gì nữa!"

Tô Diệc và Đại Vi nửa năm trước cùng tham gia một gameshow, sau khi phát sóng thì rating rất tốt, từ đó scandal giữa hai người không bao giờ dứt. Thế nên đám fan như các cô đều không thích Đại Vi, cảm thấy thủ đoạn xào xào nấu nấu của cô ta quá rẻ tiền.

Cố Du Nhiên ngửa mặt lên trời thở dài, phụ nữ mà đã bắt đầu não bổ thì chẳng nghe nổi lời giải thích nào hết. Cuối cùng không thể chịu đựng thêm được nữa!

"Cậu im đi!"

Tiền Đóa Nhạc bị dọa cho rụt vai lại, quả nhiên ngoan ngoãn ngậm miệng.

Cố Du Nhiên nhìn cô nàng một lúc, xác định cô nàng đã im hẳn mới nói: "Suốt quá trình Ôn Tu Viễn đều lạnh lùng đứng nhìn, là tớ đưa Đại Vi ra khỏi hội sở, giao cho quản lý của cô ta."

Nói đến đây, Cố Du Nhiên cũng thở dài: "Bà chủ Tiền ơi, làm ơn dùng cái não chút đi, Ôn Tu Viễn là người tớ muốn biến thành bạn trai, sao tớ có thể chụp ảnh anh ấy với người phụ nữ khác chứ? Với lại, anh ấy nhìn thấy Đại Vi như nhìn thấy ôn dịch ấy, đứng xa tít tắp, tớ có muốn chụp cũng chẳng có cơ hội."

Cố Du Nhiên tốn bao công sức giải thích, Tiền Đóa Nhạc vẫn không hề lay chuyển.

"Ồ, vậy hả!"

"Thế nếu hôm nay cậu không gặp Ôn Tu Viễn, anh ta có đối xử với Đại Vi như vậy không?"

Cố Du Nhiên: "......"

Tiền Đóa Nhạc đau lòng thay cho bạn: "Chỉ là diễn cho cậu xem thôi, đó là sự tôn trọng cơ bản nhất dành cho đối tượng xem mắt. Đồ ngốc! Đúng là chưa yêu bao giờ nên kiến thức hạn hẹp, thấy người ta đẹp trai chút là mê muội chẳng biết trời trăng gì nữa."

Nhưng mà, đứng ở góc độ Ôn Tu Viễn thì cô đâu phải đối tượng xem mắt của anh.

Cố Du Nhiên ngẩn người một lát rồi xua tay vẻ không quan tâm: "Dù sao tớ cũng chỉ lợi dụng anh ấy để tìm linh cảm, cùng lắm thì đường ai nấy đi."

Tiền Đóa Nhạc lắc đầu. Điên rồi, cô gái này điên thật rồi.

Cố Du Nhiên tuy nói năng nhẹ tênh, nhưng vẫn không nhịn được mà suy nghĩ. Nếu hôm nay cô không đi nhầm phòng, không gặp Ôn Tu Viễn, thì khi nhận được điện thoại của Đại Vi, anh sẽ xử lý thế nào?

—— Đợi cô ta tỉnh rượu thì bảo cô ta, không có lần sau đâu. —— Thu hồi trí tưởng tượng của em lại đi. —— Khả năng lập luận logic mạnh thế này, không đi viết tiểu thuyết thì phí thật. Đêm đó Cố Du Nhiên ngủ không yên giấc, toàn mơ thấy Ôn Tu Viễn. Kết quả là sáng hôm sau dậy với hai quầng thâm mắt to đùng.

Cố Hải Sinh mua đồ ăn sáng về, em trai duy nhất của cô là Cố Nam Sơn đã đi học.

Cố Hải Sinh ngồi trước bàn ăn xem báo, thấy cô đi tới liền quan tâm hỏi: "Ngủ không ngon à?"

"Cũng tạm ạ."

Ông lật một trang báo, lại hỏi: "Mẹ con bắt đi xem mắt à?"

"Vâng."

Cô vừa dứt lời, Cố Hải Sinh bỗng nhiên "rầm" một cái đập tờ báo xuống bàn, chẳng có dấu hiệu báo trước nào. Làm Cố Du Nhiên giật mình trượt tay, cái bánh bao rơi tõm vào bát sữa đậu nành, bắn tung tóe đầy mặt cô.

Cố Hải Sinh hừ lạnh, mặt đen như than: "Xem mắt cái gì? Con mới bao nhiêu tuổi?"

"Nghe ba, tìm lấy một công việc tử tế, đừng có suốt ngày ngâm mình ở quán cà phê làm chân chạy việc, nếu không bà ấy bán con đi lúc nào không biết đâu."

Cố Du Nhiên vớt cái bánh bao bỏ vào dĩa trống, rút giấy lau sữa trên mặt.

"Mẹ thì chê con không yêu đương, ba thì chê con chơi bời lêu lổng. Con 24 tuổi rồi, con có kế hoạch riêng cho cuộc đời mình, cầu xin hai người đừng quản con nữa được không?"

Cố Hải Sinh gật đầu: "Được, vậy con nói xem, kế hoạch của con là gì?"

"Con nói rồi mà."

"À, viết tiểu thuyết chứ gì," giáo sư Cố khịt mũi coi thường, "Mấy cái tiểu thuyết ngôn tình yêu đương nhăng nhít thì có tiền đồ gì đáng nói?"

"Cho nên ba đừng có quản con, đừng để bản thân bị tức đến mức đổ bệnh."

"Con......"

Cố Du Nhiên đứng dậy: "Con buồn ngủ rồi, đi ngủ bù đây."

Nếu để Dương Văn Hân và Cố Hải Sinh kể về lý do ly hôn, họ có thể nói ba ngày ba đêm không hết, nhưng tóm lại là vì không cùng quan điểm sống. Một sinh viên đại học từ nông thôn những năm 80, cả đời cần kiệm, chuyên tâm nghiên cứu khoa học.

Người kia là đại tiểu thư tập đoàn quốc dân sinh ra đã ngậm thìa vàng, không cần đi làm, chỉ riêng tiền cổ tức cũng đủ cho bà mua biệt thự, bay đi xem show thời trang, mùa nào cũng có hàng hiệu mới nhất. Đến cả quan niệm tiền bạc cơ bản nhất cũng khác biệt như trời với đất, đi đến bước ly hôn chẳng ai thấy lạ.

Năm xưa họ đến với nhau cũng rất nông cạn, chỉ vì nhìn mặt, thế nên Cố Du Nhiên cũng là một kẻ "cuồng nhan sắc".

Dương Văn Hân không muốn con gái quá vất vả, bà sẽ cung cấp cho cô cuộc sống sung túc, cô chỉ cần làm một nàng công chúa xinh đẹp, tìm được chàng hoàng tử môn đăng hộ đối là xong.

Còn Cố Hải Sinh thì cho rằng Cố Du Nhiên nên đi làm, đi phấn đấu, thông qua nỗ lực của chính mình để thực hiện giá trị nhân sinh.

Nhưng thật xin lỗi, cô chẳng thuộc bên nào cả, thế là thành ra bị "tấn công" từ hai phía.

Dù đã ly hôn nhiều năm, Dương Văn Hân cũng đã tái giá và có cuộc sống hạnh phúc, nhưng cứ hễ nhắc đến "Cố Du Nhiên và Cố Nam Sơn" là hai người họ vẫn có thể cãi nhau từ xa. Cố Du Nhiên luôn cảm thấy cuộc hôn nhân của họ kéo dài được mười năm và sinh được hai đứa con đã là nỗ lực lớn nhất của cả hai rồi.

Cố Du Nhiên nằm bò trên giường một lát, nghe tiếng gõ cửa, sau đó giọng Cố Hải Sinh truyền qua cánh cửa:

"Buổi tối ba mời khách về nhà ăn cơm, con về sớm chút nhé."

Cô vùi đầu dưới gối hừ hừ một tiếng: "Con biết rồi."

Tuy mệt nhưng không ngủ được, cô nằm một lúc rồi dậy thu dọn đồ đạc, ôm máy tính đến "Hữu Điểm Điềm".

Thời tiết mùa hè hay thay đổi, buổi sáng còn nắng gắt, một lát sau đã mây đen giăng kín. Cố Du Nhiên tự tay pha một ly Mocha nóng, xịt lên lớp kem tươi cô thích nhất.

Cô phục vụ Manh Manh ở bên cạnh ân cần nói: "Chị Nhiên, hay là để em làm cho ạ."

"Không cần."

Cố Du Nhiên lại cẩn thận rắc bột chocolate lên. Chết tiệt, rắc hơi nhiều rồi.

Manh Manh rốt cuộc không nhịn nổi nữa: "Xấu quá đi mất!"

"......"

"Chị ơi, khách mà thấy cái này chắc cả đời không bao giờ quay lại nữa đâu."

"......"

Nghe Manh Manh nói thế, chính Cố Du Nhiên cũng thấy lớp kem xịt trông giống như... bãi phân, bột chocolate thì không rắc đều, cứ vón cục lại với nhau...

Manh Manh pha lại một ly khác, đẹp mắt, tinh tế, nhìn là muốn uống ngay.

Cố Du Nhiên tìm góc chụp đẹp, chỉnh bộ lọc filter cẩn thận, chụp hàng chục bức ảnh, cuối cùng chọn lấy một tấm gửi cho Ôn Tu Viễn.

Kèm theo lời nhắn: Trời u ám và Mocha đúng là một cặp bài trùng. Tin nhắn WeChat cứ thế chìm nghỉm, Cố Du Nhiên cứ cách một lát lại cầm điện thoại lên xem có phản hồi không. Wifi trong tiệm bình thường, điện thoại cũng đầy dung lượng. Ôn Tu Viễn mãi không trả lời, nghĩa là không muốn quan tâm cô rồi chứ gì.

Cả buổi chiều cô cứ bần thần, ngồi lì ở tiệm đến 8 giờ tối, khi Cố Hải Sinh gọi điện cô mới nhớ ra phải về nhà sớm. Cô vội vàng thu dọn máy tính, bắt taxi lao về nhà.

Cố Hải Sinh thỉnh thoảng sẽ mời học trò về nhà ăn cơm, mấy "lão già đời" trình độ tiến sĩ đó toàn gọi cô là "tiểu sư muội", đùa giỡn chẳng kiêng nể gì, và cô cũng rất giỏi tung hứng với họ. Thế nên, Cố Du Nhiên đương nhiên cho rằng hôm nay khách cũng là mấy "lão già" đó thôi.

Nhưng vừa bước vào cửa là đứng hình luôn.

Người đang ngồi trước bàn ăn lúc này lại chính là Ôn Tu Viễn - người cô chờ đợi cả ngày mà không thấy lấy một chữ phản hồi!

Cô chạy bộ một quãng về nhà nên trên người đã lấm tấm mồ hôi mỏng, về vội cũng chưa kịp dặm lại lớp trang điểm, tư thái có phần chật vật. Bây giờ quay người bỏ đi liệu có còn kịp không?

Họ dường như chẳng mấy bận tâm đến việc cô có đang chật vật hay không, ai nấy đều nhìn cô với nụ cười rạng rỡ, cứ như vừa có chuyện gì đó cực kỳ đáng mừng xảy ra vậy.

Ôn Tu Viễn chỉ mặc một chiếc sơ mi đen, ống tay áo xắn lên lộ ra cơ bắp cánh tay săn chắc, mạnh mẽ. Cổ áo mở một chiếc cúc, xương quai xanh thấp thoáng ẩn hiện. Có lẽ vì có chút men rượu nên mắt anh hơi đỏ, đôi đồng tử vốn đã sâu thẳm giờ lại càng có vẻ hút hồn.

Cô có chút hoa mắt.

Cố Hải Sinh mặt mày hồng hào, cười hớn hở:

"Du Nhiên sau này phải nhờ em chiếu cố nhiều rồi."

"???"

Giọng Ôn Tu Viễn trầm thấp và êm tai như rượu lâu năm:

"Thầy yên tâm, em nhất định sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy."

"????"

Chuyện gì đang xảy ra thế này? Rõ ràng buổi sáng còn lên án mẹ bắt cô đi xem mắt, vậy mà buổi tối đã đem cô giao phó cho Ôn Tu Viễn rồi? Thay đổi xoành xoạch thế này là điều tối kỵ đấy! Huống hồ, chuyện lớn thế này sao không báo trước cho cô? Muốn tạo bất ngờ cho cô à?

Hừ.

Vậy thì hai người... thành công rồi đấy!

Bình Luận

0 Thảo luận