Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Chia Tay Rồi, Sao Cậu Còn Tìm Đến Tận Quê Tôi?

Chương 3: Lời tỏ tình

Ngày cập nhật : 2026-04-19 20:51:39

Editor: Trang Thảo.


Đến thị trấn, tóc hai đứa bị gió thổi dựng cả lên. Khổ sở đi một chuyến, kết quả trạm chuyển phát nhanh không mở cửa, quán bún thịt dê cũng đóng cửa vì chủ đi ăn cỗ cưới. Hai đứa đứng trước cửa tiệm, nhìn nhau không nói nên lời. Lúc này chỉ có thể dùng hai chữ “tang thương” để hình dung. Dù sao dân quê chúng tôi cũng quen với chuyện này rồi.


Chúc Dã không được ăn món mình thích nên cả người xìu xuống như cọng bún. Thấy vậy, tôi dẫn hắn đi ăn thử món bún canh chua của địa phương. Hắn lại ăn rất ngon.


“Cậu không bảo phải giữ dáng à?” Tôi hỏi.


Chúc Dã xua tay: “Mùa đông mặc nhiều áo, béo cũng không ai thấy.”


Ừ, cũng có lý. Cuối cùng, hai đứa kết thúc bằng một ly trà sữa.


Tôi không đưa hắn về nhà ngay mà rẽ vào một khu rừng trúc. Chúc Dã lập tức ôm lấy người, cảnh giác nhìn tôi: “Anh định lấy nội tạng của tôi à?”


Tôi tháo thắt lưng ở eo ra, cười tiến lại gần: “Giờ mới biết sợ à? Lúc trước sao không sợ?”


Giây tiếp theo, hai tay hắn đã bị tôi trói vào thân trúc, không thể cử động.


Tôi vào thẳng vấn đề: “Có phải trước đây cậu vì thua trò Thật hay Thách nên mới tỏ tình với tôi không?”


Chúc Dã sửng sốt: “Sao anh biết?”


“Đêm liên hoan đó, bạn trong ban nhạc của cậu lỡ nói ra.”


Lúc đó tôi vừa giận vừa rối nên không nghe tiếp những gì họ nói sau đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chia-tay-roi-sao-cau-con-tim-en-tan-que-toi&chuong=3]

Nghĩ lại vẫn có chút hối hận, đáng lẽ nên chờ Chúc Dã quay lại hỏi rõ.


Chúc Dã như chợt hiểu ra, vội hỏi: “Vậy là anh tưởng em tỏ tình chỉ vì trò chơi nên mới đòi chia tay?”


Tôi không phủ nhận: “Chẳng lẽ không phải sao?”


“Đúng.” Không ngờ hắn lại thừa nhận thẳng thắn.


Nhưng chưa để tôi kịp nói gì, hắn đã nhanh chóng tiếp lời: “Nhưng tình cảm thì lớn hơn trò chơi.”


“Anh không hỏi xem yêu cầu của trò đó là gì à?”


“Là gì?”


Chúc Dã mím môi, nhìn thẳng vào mắt tôi: “Yêu cầu là, người thua phải bày tỏ với người mà mình thầm thích.”


Không khí chợt yên lặng, chỉ còn tiếng lá trúc xào xạc trong gió.


Cuối cùng, Chúc Dã lên tiếng: “Suốt nửa năm qua, anh thật sự không nhận ra em thích anh sao?”


“Nhận ra thì cũng có, nhưng tôi cứ tưởng cậu chỉ phối hợp với tôi nên mới diễn kịch...” Càng về cuối, giọng tôi càng nhỏ dần.


Chúc Dã nghe xong thì tức đến bật cười: “Tôi chưa rảnh đến mức vì một trò chơi mà đánh đổi cả bản thân mình đâu.”


“Bảo bối, ngẩng đầu lên nhìn em.”


Nghe vậy, tôi hơi ngượng ngùng ngước mắt nhìn. Chiếc thắt lưng dùng để trói tay hắn không biết đã bị hắn tháo ra từ lúc nào. Chúc Dã xoay người, nhẹ nhàng trói tôi lại, còn cố ý vỗ mạnh vào mông tôi một cái.


Lúc tôi trói hắn, tay hắn chỉ ngang tầm mắt, vậy mà hắn lại trói tay tôi cao tít lên. Thật không công bằng.


“Chúc Dã, cậu làm gì vậy?”


Lồng ngực săn chắc của hắn áp sát vào lưng tôi, hơi thở ấm nóng phả bên tai khiến người ta ngứa ngáy.


“Bảo bối, nhìn em.” Một bàn tay lớn áp lên mặt, ép tôi quay đầu đối diện với hắn.


Chúc Dã nhếch môi, rồi nghiêm túc nói: “Lâm Tụng, em thích anh.”


Có được đáp án mong đợi, hốc mắt tôi nóng lên, nước mắt trào ra nơi khóe mi. Tôi nghẹn ngào: “Làm tôi cứ tưởng chỉ có mình tôi đơn phương thôi...”


Thấy tôi khóc, Chúc Dã cuống quýt định cởi trói. Nhưng khi ánh mắt chạm vào bóng lưng khẽ vặn vẹo của tôi, hắn bỗng khựng lại. Tư thế này, chỉ cần vươn tay là có thể ôm trọn vòng eo ấy. Ánh mắt hắn dần trở nên nóng bỏng, yết hầu khẽ chuyển động.


“Tiếc thật.”


Tôi xoay cổ tay đau nhức, nghi hoặc nhìn hắn: “Tiếc cái gì?”


Chúc Dã nhếch môi, nụ cười mang theo ý vị sâu xa: “Tiếc là anh không chịu được lạnh, nếu không thì chỗ này cũng rất hợp để...”


Tôi lập tức hiểu ra, vội bịt miệng hắn lại: “Không được nói.”


Dù ngoài miệng mắng vậy, tim tôi vẫn đập liên hồi. Đối diện với đôi mắt đào hoa kia, tôi như bị mê hoặc, không tự chủ được mà nhón chân hôn lên.


“Tầm này chắc bố mẹ tôi đi ăn cỗ rồi, tối muộn mới về...”


Lời ám chỉ rõ ràng như vậy, Chúc Dã không thể không hiểu. Tôi hoàn toàn không dám ngẩng đầu nhìn hắn.


Sau khi về nhà, hai người hôn nhau từ cửa vào đến tận phòng tắm. Nụ hôn của Chúc Dã vừa mạnh vừa gấp, khiến tôi gần như không thở nổi, chỉ có thể ngửa đầu tiếp nhận.


“Chờ đã...” Tôi giữ tay hắn lại: “Cậu thật sự thích tôi chứ?”


Hắn dường như lại bị câu hỏi này chọc cười, liền để lại một vết cắn trên má tôi: “Nói nhảm. Nếu không thích anh, em có cần vượt cả quãng đường xa từ thành phố đến tận đây không?”


“Em yêu anh đến phát điên rồi.”


Lần này Chúc Dã càng mạnh mẽ hơn, như đang trừng phạt. Hắn nghiến răng cắn lên cổ tôi: “Bảo bối, lần sau mà còn dám bỏ đi không nói một tiếng, em sẽ nhốt anh lại.”


Ánh đèn ấm áp trước mắt tôi chao đảo. Tôi chỉ có thể vô thức nói những lời hắn muốn nghe. Trong cơn mơ hồ, hình như hắn còn nói gì đó, nhưng tôi chưa kịp nghe rõ đã lịm đi vì kiệt sức.

Bình Luận

0 Thảo luận