Sáng / Tối
Editor: Trang Thảo.
Tôi vừa đau lòng vừa tức giận. Không đợi hắn đi mua trà sữa quay lại, tôi đã một mình rời đi.
Để khiến hắn khó chịu, trong thư chia tay tôi nói mình là người xuyên không, đến đây chỉ để thực hiện nhiệm vụ công lược hắn, giờ nhiệm vụ hoàn thành nên phải rời khỏi thế giới này. Dù có yêu hay không, ai đọc lý do chia tay kỳ quặc như vậy chắc chắn cũng không thể bình tĩnh nổi. Dù sao người cũng đã ngủ, quà cũng đã nhận, tôi chẳng thiệt gì.
Không ngờ Chúc Dã lại tin thật, còn định thay tôi phụng dưỡng bố mẹ ở quê. Biết được mục đích hắn tìm đến tận đây, tôi cười đến chảy nước mắt.
Nụ cười đó trong mắt Chúc Dã lại giống như một sự khiêu khích trắng trợn, hắn nổi giận: “Lâm Tụng! Anh không có trái tim!”
Tôi nhìn hắn. Vẫn là gương mặt ấy, vẫn đẹp như vậy. Ban đầu việc đồng ý tỏ tình không phải ý muốn của tôi, nhưng trong thời gian ở bên nhau, tôi thực sự đã thích hắn. Thấy khuôn mặt hắn bị lạnh đến đỏ bừng, tôi không nỡ nhẫn tâm nữa, liền ném chiếc áo bông đang mặc cho hắn.
Chúc Dã ôm lấy áo tôi, hít hà rồi lẩm bẩm: “Mùi nồng quá rồi.”
Tôi: “...”
“Không mặc thì trả đây.”
Chúc Dã tất nhiên không chịu.
Vì bà cụ hàng xóm mắt kém lại còn nặng tai, chưa đầy nửa tiếng, tin hắn tìm đến đã bị “tổ tình báo” trong thôn đồn thành: “Lâm Tụng làm con gái nhà người ta có bầu, giờ người ta khóc lóc đến tận cửa đòi chịu trách nhiệm.”
Khi bố mẹ tôi nghe tin chạy về nhà, tôi đang cố đuổi Chúc Dã, kẻ đang định ăn vạ không đi. Thấy cứu binh, tôi vội kêu: “Mẹ ơi, giúp con với!”
Mẹ tôi nhìn Chúc Dã nước mắt lưng tròng, rồi nhìn tôi đang tỏ vẻ ngang ngược. Bà lập tức vớ lấy cái chổi quất vào mông tôi: “Nhà họ Lâm sao lại sinh ra loại như mày, hủy hoại con gái nhà người ta, tao đánh chết mày!”
“Á!” Tôi chạy né: “Mẹ ơi, nam, là con trai mà!”
“Cái gì? Còn là con trai à?” Mẹ tôi trợn mắt, càng tức giận hơn.
Thấy chổi sắp giáng xuống, Chúc Dã lên tiếng: “Dì ơi, đừng đánh anh ấy.”
Giọng trầm ấm vang lên khiến mẹ tôi khựng lại, vội quay đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chia-tay-roi-sao-cau-con-tim-en-tan-que-toi&chuong=2]
Chúc Dã lễ phép: “Cháu chào hai bác, cháu là bạn trai của Lâm Tụng...”
Tôi lập tức lao tới bịt miệng hắn: “Muốn ở lại thì giữ cái miệng cho kín.”
Chúc Dã cúi đầu: “Cháu là bạn của Lâm Tụng ạ.”
Sau khi biết chỉ là hiểu lầm, bố mẹ tôi vừa nhiệt tình vừa ái ngại mời hắn vào nhà.
Tắm rửa xong, Chúc Dã chui thẳng vào chăn của tôi, hít hà khắp nơi, khóe miệng khẽ nhếch: “Ở đây toàn là mùi của anh yêu.”
“Câm miệng.” Tôi lườm hắn: “Không được gọi tôi như vậy trước mặt người khác.”
“Ồ, vậy lúc chỉ có hai người em sẽ gọi.”
“Lúc riêng cũng không được gọi.” Tôi lục tủ quần áo, ném cho hắn chiếc áo bông lớn nhất.
Cánh cửa mở ra kèm theo một tiếng “rắc”.
Đập vào mắt mẹ tôi là cảnh tôi đang dùng chăn trùm kín người Chúc Dã. Bà hoảng hốt, tưởng tôi định làm chuyện gì dại dột với người ta, vội vàng kéo tôi ra.
“Hai đứa bay đang làm cái trò gì thế hả?”
Tôi chột dạ giải thích rằng mình chỉ đang đắp lại chăn cho Chúc Dã. May mà mẹ không nghi ngờ gì thêm, dặn tôi chăm sóc hắn cho tốt rồi lại tất tả đi đánh bài.
Chúc Dã đã chìm vào giấc ngủ sâu. Hơi thở hắn đều đặn, ánh sáng dịu nhẹ xuyên qua rèm cửa chiếu lên khuôn mặt, khiến hắn trông bớt đi vài phần sắc sảo thường ngày.
Tôi không kìm được mà đưa tay chọc vào nốt ruồi lệ nơi khóe mắt hắn, rồi lần xuống mũi, đến môi. Mềm mại thật, chơi rất thích. Trong đầu chợt hiện lên cảnh hai người vừa hôn nhau lúc nãy, tôi vô thức liếm môi.
Tôi tự nhủ mình và hắn không thể tiếp tục mập mờ như vậy mãi, nên định chờ hắn tỉnh táo sẽ hỏi rõ chuyện tỏ tình năm xưa.
Thế nhưng sáng sớm hôm sau, tôi đã không thấy người đâu. Hỏi bố, ông bảo: “Tiểu Dã theo mẹ con ra sân bóng đánh bài rồi.”
Khi tôi chạy đến nơi, quả nhiên thấy hai bóng dáng quen thuộc. Một đám người đang quây quanh đống lửa vừa sưởi ấm vừa đánh bài. Mẹ tôi vốn có kỹ năng đánh bài rất giỏi nhưng lại không có người nối nghiệp. Lần này vớ được một đứa chịu học, bà chỉ muốn truyền hết tinh hoa cho hắn.
Tôi đi tới kéo Chúc Dã lên xe điện, mặc kệ tiếng gọi phía sau của mẹ mà phóng xe đi thẳng. Hắn ngồi phía sau, có chút ngơ ngác hỏi: “Chúng ta đi đâu thế anh?”
“Lên thị trấn lấy đồ chuyển phát nhanh.”
“Vậy thì đi nhanh lên.”
Chúc Dã phấn khích hẳn lên. Cuối cùng hắn cũng sắp được ăn món bún thịt dê mà mình mong chờ. Lần trước tôi dẫn hắn đi chợ, hắn còn chê quán vỉa hè không vệ sinh, vậy mà sau khi nếm thử lại ăn liền ba bát lớn, về nhà vẫn nhắc mãi. Đúng kiểu vừa chê vừa ăn.
“Đến thị trấn rồi.” Hắn giơ điện thoại chụp ảnh chung của hai đứa: “Đi ăn suất cơm mười lăm tệ trước đã.”
Cái thằng này... Nếu hồi trung học tôi cũng kiên trì quay chụp như vậy, giờ chắc đã giàu rồi. Đây mãi là một nỗi tiếc nuối trong lòng tôi.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận