Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Chia Tay Rồi, Sao Cậu Còn Tìm Đến Tận Quê Tôi?

Chương 1: Cuộc hội ngộ bất ngờ tại cổng thôn

Ngày cập nhật : 2026-04-14 18:52:54

Khi Chúc Dã tìm thấy nhà tôi, tôi đang cùng mấy đứa nhóc trong thôn nướng khoai trên cánh đồng hoang.


Mùa đông năm nay lạnh đến thấu xương. Dù đã mặc ba lớp trong bảy lớp ngoài, bọc kín như cái kén, tôi vẫn không chịu nổi cái rét này.


“Tiểu Tụng à, cô bạn gái ở thành phố của cháu tìm đến tận cửa rồi kìa.” Tiếng bà cụ hàng xóm nghe có phần bập bõm, không rõ chữ.


Tôi phải hỏi lại đến ba lần mới dám chắc mình không nghe nhầm. Tôi nhịn cười đáp: “Bà nói gì vậy ạ, cháu làm gì có bạn gái nào ở thành phố.”


Nhưng thái độ của bà cụ lại rất kiên định: “Đứa đó vừa cao vừa xinh, tóc còn nhuộm đỏ nữa, đúng kiểu bọn trẻ các cháu hay thích. Nhìn là biết người thành phố rồi. Giờ nó đang đứng trước cửa nhà cháu đấy.”


Vừa cao vừa xinh, lại còn tóc đỏ...


Chẳng lẽ là... Tim tôi chợt thắt lại, một cảm giác chẳng lành ập đến.


Tôi vội vã chạy về nhà. Vừa nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đứng trước cửa, trái tim đang treo lơ lửng của tôi lập tức rơi thẳng xuống đáy.


Không phải chứ, sao hắn lại tìm được đến tận đây?


Người này tên là Chúc Dã, là người yêu cũ của tôi.


Hắn làm âm nhạc, đảm nhận vị trí bass kiêm hát chính trong một ban nhạc. Lần đầu tôi gặp Chúc Dã là trong buổi tiệc chào tân sinh viên, hắn đại diện cho khóa mới lên sân khấu biểu diễn.


Người trên sân khấu có một gương mặt đẹp đến mức phi giới tính, vừa ma mị vừa phong trần, vừa xuất hiện đã gây ra một cơn chấn động không nhỏ. Đêm đó, diễn đàn trường như nổ tung, phần bình luận đồng loạt xin cách thức liên lạc.


Ngoài đời, tôi chưa từng thấy ai đẹp đến mức “không thực” như vậy nên không kìm được mà dừng lại nhìn thêm vài lần. Chúc Dã mặc áo ba lỗ trắng đơn giản cùng quần jean đen, vai rộng eo thon, đường nét cơ bắp trên cánh tay uyển chuyển mà mạnh mẽ. Mỗi lần hắn gảy dây đàn, dưới làn da trắng lại hiện lên những mạch máu nhạt màu đầy nam tính. Hắn chìm trong ánh đèn sân khấu, rực rỡ và phô trương như chính màu tóc đỏ của mình.


Nghe thấy tiếng động, Chúc Dã quay đầu lại. Hắn đã ngồi xe ba gác suốt một quãng đường dài, gió thổi tơi tả. Mái tóc mullet nhuộm đỏ đen vốn được chải chuốt kỹ lưỡng giờ bị sương làm ướt, bết sát vào da đầu, trên giày còn dính đầy bùn đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chia-tay-roi-sao-cau-con-tim-en-tan-que-toi&chuong=1]

Cũng may, dù trông có tả tơi đến đâu thì gương mặt đẹp như tạc kia vẫn gánh được tất cả, lúc này lại mang vẻ vụn vỡ đáng thương.


Nhìn thấy tôi, mắt hắn lập tức đỏ hoe. Chưa kịp để tôi mở lời, hắn đã nhét mạnh vào tay tôi một tờ giấy. Đó chính là bức thư chia tay tôi để lại trước đó.


“Lâm Tụng! Chẳng phải anh nói chỉ cần công lược tôi thành công là sẽ rời khỏi thế giới này sao? Tại sao anh vẫn còn ở đây?”


Chúc Dã sụt sịt: “Anh có biết mấy ngày qua tôi đã sống thế nào không? Tôi còn tưởng anh chết rồi!”


Mép thư đã nhăn nhúm đến mức không ra hình dạng, xem chừng bị nắm chặt rất nhiều lần. Tôi chợt thấy có chút chột dạ.


Chúc Dã đột ngột tỏ tình với tôi vào một đêm nọ. Trước đó, tôi tình cờ cứu hắn khi hắn bị tụt huyết áp ngất xỉu, sau đó hai đứa thường xuyên chạm mặt trong trường. Thậm chí đi vệ sinh cũng gặp nhau. Thế là chúng tôi cứ đứng trò chuyện một cách rất tự nhiên trong nhà vệ sinh như vậy. Sau đó, hắn thường lấy cớ cảm ơn để hẹn tôi đi chơi.


Gương mặt của Chúc Dã quá thu hút, lần nào tôi cũng không nỡ từ chối. Bề ngoài hắn trông cao ngạo khó gần nhưng thực chất lại hài hước và thích làm màu. Qua lại vài lần, quan hệ của chúng tôi tiến triển nhanh chóng. Hắn cho tôi mật mã cửa nhà mình, còn tặng tôi giày thể thao phiên bản giới hạn.


Tôi phấn khích hôn “chụt” lên mặt hắn: “Đúng là anh em tốt!”


Mỗi khi như vậy, vành tai Chúc Dã lại đỏ ửng một cách kỳ lạ. Hắn ôm tôi nói: “Anh thích là được rồi.”


Thích chứ, tôi thích lắm. Nhưng anh em tốt mà lại có ý đồ chiếm đoạt tôi thì không được.


Để không đánh mất tình bạn này, tôi chụp màn hình định gửi cho bạn thân nhờ hiến kế. Kết quả vì quá căng thẳng, tôi lỡ tay gửi nhầm cho chính chủ. Chúc Dã lập tức gửi lại một dấu hỏi, tôi muốn thu hồi cũng không kịp.


Vốn định giải thích, nhưng bạn thân lại bảo càng giải thích càng rối, chi bằng thuận theo hắn, ít nhất vẫn có thể tiếp tục chơi cùng nhau. Không còn cách nào khác, tôi đành đâm lao theo lao mà chấp nhận. Tôi nhắn lại: [Đã chụp màn hình rồi nhé, không được thay lòng đổi dạ đâu đấy.]


Cứ như vậy, chúng tôi bắt đầu một mối quan hệ khó hiểu, vừa trao thân vừa trao cả tình cảm.


Dù quá trình thân mật có phần gượng gạo, tôi cũng dần quen. Cho đến một lần liên hoan với bạn bè hắn, tôi mới biết Chúc Dã tỏ tình với tôi chỉ vì thua trò chơi Thật hay Thách.


Đầu óc tôi lập tức trống rỗng. Hóa ra hắn không hề thật lòng thích tôi. Không thích mà vẫn dỗ dành tôi đủ điều, thật đáng giận.

Bình Luận

0 Thảo luận