Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 14  ·  50%
ĐỘC SƯ VÂN CẨM
Chương 7
22/07/2025 23:01· 1,207 từ

14 Đến ngày đại của Thái hậu, Hướng thị cơ thể không khỏe được đưa đến một gian phòng ngơi. Hướng Quỳnh không có ở nha hoàn còn lại- Hướng lại không đáng tin, dễ bị đuổi đi. Phu của Hướng thị, Lý Yến, cũng các công tử thế gia lấy, không thể thoát thân. lúc ấy, Thái tử vì dùng đồ ăn có vấn cơ thể khó chịu, được đưa đến gian đó nghỉ ngơi. Ta lẽ lẻn vào từ sổ bên hông, chỉ thấy thị đã mềm nhũn, man trên giường. Ở phòng là một bức phong lớn, ngăn cách khu vực ngơi và sảnh ngoài. Sau bình phong, Thái tử đang bên bàn, vành tai đỏ hai ngón tay bấm vào thái vẻ mặt đầy bức bối. bước đến, nhẹ giọng “Thái tử điện hạ.” Hắn quay đầu lại, ánh mắt tràn kinh ngạc: “Tiểu Cẩm?!”

15 Cứ cách một thời gian, ta lại đến tạp viện ở vùng ô, mang theo chút lương thực quần áo cho những người già không nơi nương tựa giống ta. Đôi khi, ta bắt một thiếu niên cũng đây. Bọn trẻ gọi hắn ta "Tinh ca ca", quấn quýt hắn không rời. Hắn ta bàn ghế trong viện, kiên nhẫn bọn trẻ đọc sách, chữ. Ta cũng ngồi học theo. Nhưng cầm bút của ta không đúng. Hắn ta thức nắm lấy tay ta, nhàng chỉnh lại. Đầu tay chạm nhau, hắn tỉnh, lập tức buông "Xin lỗi, cô nương." Ta nhướng "Có gì mà xin lỗi? lẽ vì ta là một nương, công tử liền không dạy nữa?" Thiếu niên tên Tinh rối: "Đương nhiên không phải." thì công tử đối với họ ra sao, cũng đối đãi với ta như vậy Hắn ta gật đầu ý, nhưng lại dạy rất trọng, tránh tiếp xúc nhiều nhất có thể. Xem là một người có giáo dưỡng. đoán, có lẽ hắn chưa từng nắm tay nữ bao giờ. Chỉ chạm nhẹ đầu tay thôi, mà đôi tai ta đã đỏ hơn cả đào. Người được gọi là "Tinh" chính là Thái tử. Ta hắn ya, nói khẽ: "Chủ mẫu phủ, Hướng thị, đang nghỉ trong Còn ngài đã trúng xuân bị người ta cố ý đưa đây. Bọn thế gia muốn hủy cả hai người. Ngài phải đi ta." Hắn ta không phản kháng, mặc ta kéo đi, trèo ngoài cửa sổ. Dược bắt đầu phát tác. Ta thể cảm nhận được bàn tay ta trong tay ta một nóng rực. Từng sống cung đình, ta rất quen thuộc những con đường bí mật. Tránh đám người truy tìm, ta dẫn ta đến một cung hoang phế gần đó. ngờ, hắn hất tay ta lao đến giếng nước cạnh, múc từng gầu nước dội thẳng lên người. "Vô thôi." Ta nhìn hắn chậm rãi nói. "Đây loại dược cực mạnh, nếu giải... ngài sẽ chết." Thế gia ra tay, tất nhiên để lại đường lui. "Ngươi đi Hắn ta muốn đuổi đi, giọng nói khàn đặc, đôi tràn ngập sự kiềm chế giằng xé. Ta lẳng lặng hắn ta. "Thái tử điện hạ, danh của ngài là Tinh, bởi ngài sinh ra, bầu trời đầy lấp lánh. Thuở nhỏ, ngài một người bạn, tên Tấn Vân. Nàng chào đời vào hoàng hôn, giữa một bầu ráng đỏ.” "Ngài thông từ bé, còn nàng thì nghịch mãi chẳng học nổi cách bút.” "Nàng thích kéo ngài trèo bắt ve, dù ngài giỏi trèo cây. Có ngài ngã xuống, cành cây đâm lưng, để lại một vết rất sâu. Ngài sợ nàng trách phạt, bèn giấu nhẹm chuyện để nàng ngày ngày thay thuốc cho mình.” "Nhưng sau nhà họ Tấn bị thế gia hãm, cả gia tộc bị tàn Không ai biết rằng, bé tên Vân ấy đã mẹ giấu trong hốc tận mắt chứng kiến cảnh gia tộc bị diệt môn…" ngươi là Vân nhi?" Thiếu vì quá kích động, đuôi mắt ánh đỏ. Mái tóc ướt đẫm, những giọt nước dọc theo gương mặt tuấn lăn xuống yết hầu biến mất giữa hõm quai xanh. Ta khẽ gật đầu, bàn tay lạnh lẽo áp lên mặt nóng rực của ta. “Tinh ca ca, ngài hy vọng của hàn môn, là có thể trả lại sạch cho Tấn gia. Ngài nhất phải sống." Hắn ta vô áp vào tay ta, như tận hưởng chút lạnh hiếm hoi giữa cơn cháy. Đôi mắt hắn ta lúc càng nhuốm sắc tình. tiến lên một bước, ôm hắn ta, nhẹ giọng bên tai: "Ta nguyện ý, ca ca." Ta biết điều này ý nghĩa gì. Ta có cứu hắn ta theo cách Nhưng ta lại chọn cách này. muốn Bùi Dục nợ một mạng, muốn hắn luôn canh cánh trong lòng ta. Hắn ta vẫn thiếu niên thiện lương và ngại năm ấy. Còn ta sớm không còn như xưa, không không lương thiện, mà còn muốn dụng sự lương thiện Bùi Dục. Hắn ta bị ta lấy, cơ thể nóng nhịp tim và hơi thở đã loạn đến cực điểm. Một hôn rơi xuống. Rồi càng lúc càng sâu hơn…

16 Thái tử đeo chiếc vòng tay vào cổ ta. "Mẫu hậu từng bị nó cho con dâu tương "Ta không thể nhận. Nó quá giá." Ta muốn tháo xuống, phát hiện dù làm thế cũng không rút ra Hắn ta nắm lấy bàn tay đang luống cuống gỡ vòng, đặt một nụ hôn lên bàn tay: "Vốn dĩ, nó là nàng. Chỉ là vật lại chủ cũ mà Ánh mắt hắn ta ta sáng rực, nóng đến mức khiến ta chút hoảng loạn. Ta và ta đã không còn đôi. Ta đã không tin vào tình yêu. phải đi rồi. Ba ngày sau, lại ở tạp viện." Rời cung điện hoang tàn, ta về yến tiệc mừng thọ. đường, ta bắt gặp Tứ hoàng Bùi Chiêu đang đi tìm Ta nói dối rằng bị lạc đường. Hắn tin. kéo tay áo xuống, che đi vòng tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/c-s-v-n-c-m&chuong=7]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận