Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 14  ·  35.7%
ĐỘC SƯ VÂN CẨM
Chương 5
22/07/2025 23:01· 1,109 từ

9 Ngay khoảnh khắc tiếp theo, người tung một cú đấm thẳng mặt gã. "Ngươi cũng động vào người của ta?" Tứ hoàng tử xưa nay ôn hòa, lúc này bỗng thành một con sói điên, mắt đỏ ngầu, điên cuồng Giang Diễn tới tấp. Thấy sắp chết người, ta và Tống Tử vội vàng kéo hắn lại. "Điện ta không sao, đừng đánh nữa! tiếp, hắn sẽ chết mất!" hô lên. Cuối cùng, Bùi Chiêu tay. Hắn thở dốc vì giận lồng ngực phập phồng kịch vành mắt ửng đỏ, nghiến nghiến lợi nói: "Người ta còn nỡ chạm vào, hắn lại dám!" nay ai dám hé nửa lời chuyện này… chết." Hắn lùng ra lệnh, rồi kéo ta phòng, sai người mang nước ấm cẩn thận lau từng chút một trán ta. "Được rồi, hạ, lau nữa sẽ rách mất." Ta nắm lấy bàn đỏ ửng của hắn, mở thuốc bên cạnh, chậm bôi từng chút thuốc mỡ nắm đấm của hắn. hạ, hôm nay ngài nên xúc động như vậy." đáng chết." "Sao hôm điện hạ lại như một trẻ thế này?" "…" "Trước ta quá nuông chiều khiến hắn chẳng biết nặng nhẹ." hạ, nếu hôm nay bị Giang Diễn trêu chỉ là một nha bình thường, hoặc giả như Vân Cẩm chưa từng ngài vào sinh ra tử, cũng sẽ làm vậy "…" "Ngài sẽ không." Cẩm…" "Điện hạ, ngài hoàng tử, sau này còn thể trở thành quân vương của hạ. Mà thiên hạ này, lớn đều là những người ta, nhỏ bé, yếu ớt, mạng như cỏ rác. Nếu có thể, điện hạ hãy bảo vệ nhiều hơn một chút."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/c-s-v-n-c-m&chuong=5]

10 Tống Tử Uyên đi qua lại trong phòng, vẻ mặt đầy mang. "Ta chưa bao thấy Tứ hoàng tử mất soát đến vậy. Hắn thật thích muội rồi. "Nhưng hoàng vô tình, nếu bá và phụ thân ta biết chuyện, sẽ không dung tha cho muội. phải lập tức rời khỏi đây!" thời điểm này, nàng ấy vẫn lo lắng cho sự an nguy ta. Ta lắc đầu: "Ta đi." Có lẽ nàng ấy vẫn thực sự hiểu rõ quyền lực phụ thân mình. Thế gia trời, ta có thể trốn đâu được? Huống hồ, mỗi bước đi đều là bước chân của cửu tử nhất sinh. Ta quá nếu không đánh cược chính mạng sống, sao có thể động thế gia? Nhưng nếu có ta cũng phải chết một cách giá trị. Chỉ cần còn sống một ngày, ta hy vọng thiên hạ này thể bớt đi một bi như ta. Chuyện này dĩ không lớn. Dù sao Diễn trước là hộ thất trách, sau lại hành vi đồi bại, hơn kẻ gã trêu ghẹo là ân nhân cứu mạng Tứ hoàng tử, xét thế cũng là gã sai Dạy cho gã một bài học điều không quá đáng. cũng không đến mức phải chết. Nhưng không ngờ rằng – Giang Diễn rồi. Vết thương của không thể lành, mưng mủ, loét mà chết. Không biết, là ta đã độc. Từ khoảnh khắc hôn ta, chất độc đã miệng gã thấm vào lục phủ tạng. Ta chỉ dùng một độc phát tác chậm, vốn không nên chết nhanh như Nhưng ta không tính được rằng Chiêu lại đánh gã nặng vậy. Không tính được rằng lại phát tác nhanh đến thế. mặt gã bắt đầu sưng vù, loét, lan dần đến tứ chi, tạng. Cơn đau đớn gã đựng, gấp nghìn vạn lần đá mà năm xưa dành cho ta. Giang gia danh môn thế tộc, Giang là độc tử duy Một hộ vệ lại bị Tứ tử đánh chết vì một nha – chuyện này không còn chuyện nhỏ. Khi Tống sai người áp giải ta ta biết mình đã cầm chắc chết. Mạng một nha không đáng giá, họ nhất sẽ dùng những thủ tàn nhẫn nhất để tra ta, chỉ như vậy có thể nguôi đi hận trong lòng. Nhưng ta thấy khoái. Bùi Chiêu đánh hay lắm. Diễn chết hay lắm. cùng, giữa Tống Minh thế gia, giữa thế gia và hoàng tử, cũng đã xuất hiện vết rạn không thể gắn. Vết rạn này sẽ ngày lớn, sẽ khiến thế gia bám rễ sâu xa, bao che nhau, không còn là bức tường chắc bất khả xâm phạm.

11 Ta bị trói trong nhà tăm tối của Khương phủ, từng từng món hình cụ bày ra trước mặt. Mắt lão gia ngập tràn hận Nỗi đau mất con đã lão phát điên. Lão thể động đến Tứ hoàng tử, có thể trút hết oán hận người ta. Nhưng lão không biết, kẻ đã từng bị luyện trong huyết mạch ta toàn là dược. lão tra tấn ta mức máu chảy đầm đìa, không khí cũng bắt đầu tràn mùi máu tanh của ta. này kín như bưng, ngày lão tra tấn ta, ở cùng làm sao không trúng độc được Lão sẽ không sống lâu đâu. sẽ chết thảm hơn gấp trăm lần. Năm xưa, chính đã từng dốc sức vì Tống chém giết cả gia tộc ta. đây, lão và thằng trai của lão đều phải thảm, Giang gia tuyệt tự tôn. Nhân quả báo ứng, sai một ly. Chỉ ta quá vô dụng, sức người quá nhỏ bé, với thế gia chẳng nào con kiến rung cây. chỉ có thể làm đến đây. Nhưng cha nương yêu thương ta như vậy, hẳn họ sẽ không ta đâu. Nơi này tối quá, thật sự rất sợ tối. Ta nhớ họ

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận