Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 3 / 14  ·  21.4%
ĐỘC SƯ VÂN CẨM
Chương 3
22/07/2025 23:01· 1,101 từ

5

Tứ hoàng tử có thể chết.

Nhưng không thể chết một cách nghĩa như vậy.

Cái chết của hắn chẳng thể sự thay đổi số phận của môn, cũng không thể thay đổi mệnh của những thường thấp kém như ta.

Nước đã đục đến thế rồi thêm ta vào khuấy động sóng cũng có sao đâu!

Dưới vách đá là biển, lại giáp hộ thân, ta phần lớn không chết.

Quả nhiên, ta không chết.

Nhưng những con sóng dữ đã bật ta và Tứ hoàng tử xa nhau.

Điều khiến ta bất ngờ chính hắn không biết bơi!

Hơn nữa, trông hắn còn rất nước, vẫy vùng mấy cái liền dần xuống.

Vô dụng thật.

Ta chỉ đành lặn xuống, bơi phía hắn.

Một tay ta ôm lấy lưng tay kia giữ lấy sau đầu, sát môi truyền cho hắn một thở.

Sau đó, ta kéo hắn ngoi mặt nước.

Hắn theo phản xạ ôm chặt ta, như thể chỉ cần buông là sẽ bị bỏ lại.

Chúng ta trôi dạt đến một đảo nhỏ nhờ vào một mảnh nổi.

Đêm hôm đó, vị Tứ hoàng quen sống trong nhung lụa lại có chút tiền đồ nào, sốt đến phát run.

Thật vô dụng.

Ta hết cách, đành ôm lấy

Hắn sợ lạnh, liền theo bản mà siết chặt ta — kẻ nhất còn hơi ấm bên cạnh.

Ta quá mệt mỏi, vô thức đi.

Sáng hôm sau, ánh mắt hắn trên mặt ta rất lâu, rất

Cho đến khi ta mở mắt, nhìn của ta bất ngờ chạm hắn.

Hắn lại có chút hoảng loạn, vàng buông tay.

Ta đưa tay chạm lên trán "Không sốt nữa rồi."

Vừa đứng dậy, ta vừa nói: hạ, tối qua ngài phát sốt, làm vậy… cũng chỉ là bất dĩ, ngài không cần tâm."

"..."

Thấy ta định đi, hắn chợt "Ngươi đi đâu?"

"Ta đi tìm ít quả ăn. hạ muốn ở đây đợi hay cùng?"

"Cùng đi."

Kẻ tính toán sâu xa, luôn lên mình gương mặt ôn hòa dối như hắn, sau khi bị lại trên đảo này ta, cuối cùng cũng có chút thật.

Hắn còn có tính ưa sạch luôn chỉnh tề gọn gàng không xộc xệch.

Thử nghĩ xem, năm đó, khi tay lấm lem của ta nắm vạt áo hắn, hắn đã chán đến nhường nào.

Ngày qua ngày, vẫn chẳng có đến cứu.

Chúng ta ngồi bên bờ biển, nhìn thủy triều lên xuống.

"Điện hạ, ngài có người nào nhớ thương không?"

"Không có."

"Ta có. Ta nhớ tiểu thư, chắn nàng ấy đang tìm mọi để tìm ta. Người nhà của nhất định cũng đang ngài."

Hắn khẽ cười tự giễu, rồi lặng.

Một lúc lâu sau, hắn bỗng ta với vẻ đầy nghi hoặc.

"Tại sao ngươi liều mạng cứu

"Có lẽ vì ngài là phu chưa cưới của tiểu thư. Cũng lẽ vì năm xưa, ngài và thư đã cùng nhau ta."

Hắn vẫn chăm chú nhìn ta, như không bị thuyết phục bởi do này.

Một kẻ vốn lạnh lùng, thờ với mọi thứ, làm sao có tin rằng ta vì báo ân liều mạng chứ?

Huống hồ, linh cảm của hắn sai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/c-s-v-n-c-m&chuong=3]

Hắn từng thờ ơ với ta, vốn chẳng có lý do gì cứu hắn.

Nhưng thực tế, ta đã cứu

Ta có chút phiền muộn: "Lòng thì thân hành động, khoảnh khắc chẳng kịp nghĩ gì, vậy thì sao nói rõ được? lẽ vì ta lương thiện? Hoặc trong lòng ta, điện hạ phải kẻ xấu, xứng đáng cứu?"

Hắn lại hỏi: "Nếu ta không hoàng tử, chỉ là một người Bùi Chiêu, ngươi vẫn sẽ cứu chứ?"

Thì ra hắn hiểu rõ tất những lời tâng bốc của thiên đều vì thân phận của hắn.

Ta bật cười: "Ta cứu một chưa bao giờ vì thân phận họ."

Hắn cũng cười theo, một nụ rạng rỡ đến mức làm lu tất cả.

Nụ cười ấy có đôi phần thật.

Hôm đó, hắn kể với ta người em trai cùng mẹ khác của mình.

Đệ đệ của hắn thông minh giỏi ăn nói hơn, tóm lại hơn hắn về mọi mặt.

Mẫu hậu và cữu cữu ruột Tống Minh, vô cùng yêu thương đệ đệ đó, hết lòng bồi Ngược lại, họ ngày thiếu kiên nhẫn và lạnh nhạt hắn.

Hắn dốc hết tâm huyết làm bài thơ về tình mẫu tử, bị mẫu hậu chế giễu, trách nói rằng hắn chỉ suy nghĩ những thứ vô dụng, có tiền đồ.

Cho đến một ngày, đệ đệ tình ngã xuống nước, sau khi cứu lên thì sốt cao, rồi nên đần độn.

Thái độ của họ bỗng thay hoàn toàn.

Họ bắt đầu quan tâm hắn, lòng che chở và bồi dưỡng

Còn đệ đệ kia thì lại thành hắn của ngày trước một không ai đoái hoài.

Trước đây, hắn cứ ngỡ họ thương hắn.

Sau này mới hiểu ra, thì họ chẳng thương ai cả.

Họ chỉ cần một hoàng tử thể củng cố lợi ích gia mà thôi.

"Sau đó thì sao? Đệ đệ đâu?"

"Chết rồi. Nó lại lén ra nước, lần này không may bị đuối. Đến khi người ta phát nó đã trôi nổi mặt biển, thi thể sưng vù, mũi biến dạng, chẳng còn ra dáng vẻ ban đầu."

Giọng hắn trầm thấp: "Không một rơi một giọt nước mắt vì

Bảo sao hắn lại sợ nước vậy.

Hắn sợ biến thành kẻ ngu sợ chết, lại càng sợ sau chết chẳng ai nhớ đến.

"Nếu bọn họ không tìm thấy chắc chắn sẽ lập một hoàng khác, giống như trước đây từng ta vậy."

Ta mỉm cười: "Điện hạ, ngài muốn quay về không? Ta sẽ ngài giết trở lại."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận