Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Bạn Cùng Lớp Bị Bệnh Sao

Chương 52

Ngày cập nhật : 2026-04-03 14:43:25

 Kỳ Phong đưa tay chạm vào điện thoại, màn hình sáng lên, mới 8 giờ, sao lại có chuyện này.


 Nằm trên giường, Kỳ Phong tưởng mình nghe nhầm, lại hỏi lại: "Mẹ, mẹ nói gì?"


 Hạ Ức và ba Kỳ vì công việc khá bận rộn, đúng lúc đang trong giai đoạn thăng tiến sự nghiệp, đối với Kỳ Phong luôn ở trạng thái thả lỏng, về cơ bản mọi chuyện, đều sẽ nói rõ lý lẽ trước một lần, sau đó Kỳ Phong làm thế nào, đó là việc của cậu.


 May thay, Kỳ Phong cũng là một đứa trẻ hiểu chuyện, lễ nghi cần có không thiếu một chút nào, những việc không nên làm cũng sẽ không làm, Kỳ phụ và Kỳ mẫu cũng cảm thấy tự hào.


 Hiểu lễ nghi, biết ơn, lại cầu tiến, mọi mặt đều tốt cũng không khiến Kỳ phụ và Kỳ mẫu quá lo lắng, chỉ riêng về mặt kết bạn thì Kỳ mẫu khá lo lắng.


 Từ nhỏ Kỳ Phong tính cách đã lạnh lùng, ít kết bạn, nhưng từ khi cậu lên cấp hai cũng dần có vài người bạn.


 Chẳng phải bây giờ bạn mới của con trai đều đến chơi rồi sao.


 Hiếm khi có bạn học nhỏ đến nhà tìm con trai mình chơi, Hạ Ức tâm trạng tốt: "Bạn cùng bàn của con đến rồi, mau nhanh chóng dọn dẹp xuống đi, đừng..."


 Lời còn chưa nói xong, cửa phòng Kỳ Phong đã mở ra, thiếu niên tuy đã đứng dậy, nhưng rõ ràng vẫn chưa hoàn hồn, tóc cũng có chút lộn xộn, một sợi tóc ngớ ngẩn trên đỉnh đầu trông cũng ủ rũ như chưa ngủ dậy.


 Kỳ Phong mở cửa gọi: "Mẹ" rồi mơ màng đi về phía phòng khách.


 Trên ghế sofa phòng khách, Tiêu Mặc ngồi thẳng thớm, không dựa dẫm, trên mặt mang nụ cười ngây thơ vô tội, trông giống như một cậu bé hàng xóm ngoan ngoãn, tươi sáng.


 Tiêu Mặc giả vờ nghiêm túc như vậy, Kỳ Phong nhìn thế nào cũng thấy khó chịu: "Ở trường sao không thấy cậu ngoan ngoãn như vậy, bị người ta điểm huyệt rồi sao?"


 Hạ Ức đi theo sau, rất muốn bịt miệng con trai mình lại, thật không biết nói chuyện.


 Bị vạch trần ngay trước mặt, Tiêu Mặc ngượng ngùng một chút rồi trong nháy mắt lại trở lại bình thường, đứng dậy, tiến lên, đưa tay ấn ấn sợi tóc ngớ ngẩn của Kỳ Phong: "Sao lại vểnh lên thế này, còn không mau chải đầu đi."


 Sợi tóc ngớ ngẩn trên đầu này không biết làm sao, còn lắc lư hai cái, có chút đáng yêu.


 So với mèo con còn dễ vuốt ve hơn, Tiêu Mặc cảm thấy tay mình có chút ngứa.


 Tiêu Mặc đưa tay nắm một lọn tóc trên đầu mình, đưa tay véo một cái cho nó dựng lên, Hạ Ức nhìn thấy nghi hoặc, đây là ý gì.


 Đội sợi tóc ngớ ngẩn, Tiêu Mặc tay phải làm động tác gọi điện thoại: "Alo, đây là 007 Tiêu Mặc, 001 Kỳ Phong có nhận được tín hiệu không? Nhận được xin trả lời."


 Kỳ Phong cười đưa chân đá hắn một cái: "Thần kinh, đợi chút, tôi lên rửa mặt trước đã."


 Kỳ Phong vừa đi, Tiêu Mặc liền ở riêng với Hạ Ức, nhưng Tiêu Mặc rất biết cách làm Hạ Ức vui, nói chuyện một chút cũng không thấy ngượng ngùng.


 Hạ Ức hỏi hắn: "Tiểu Mặc, ban đầu sao cháu lại chơi với con trai cô?"


 Tiêu Mặc nghĩ một chút: "Vì cậu ấy đẹp trai hợp mắt cháu."


 Hạ Ức: "..."


 Đứa trẻ này, thật là... thẳng tính.


 Thấy Hạ Ức có chút cạn lời, Tiêu Mặc giải thích một lần: "Một ngày trước khi khai giảng chúng cháu đã gặp nhau, sau đó khi khai giảng lại được xếp vào cùng một lớp, lại còn cùng một ký túc xá cháu cũng rất bất ngờ."


 Tình hình lúc đó quả thật là như vậy, hắn không quen ai khác, chỉ có Kỳ Phong và Vương Hạo đã gặp một lần liền trở thành người quen.


 Sau đó lại được xếp vào cùng một ký túc xá, năm người ở chung lâu dần cũng chơi với nhau.


 Tiêu Mặc và Hạ Ức giao tiếp không có khoảng cách thế hệ, Tiêu Mặc kể những chuyện thú vị ở trường, kể đến chỗ hài hước Hạ Ức cũng bị chọc cười lớn.


 Hạ Ức cũng khá quan tâm đến tình trạng hàng ngày của Kỳ Phong ở trường, nhưng Kỳ Phong về cơ bản không nói nhiều về trường, về lớp với họ, trừ những buổi họp phụ huynh, Hạ Ức luôn cảm thấy thiếu chút niềm vui.


 Nhưng Hạ Ức cũng không thể ép Kỳ Phong chia sẻ với bà, con cái lớn rồi, cần được tôn trọng, điều bà có thể làm là mỗi tuần Kỳ Phong về nhà thì quan sát tình trạng của cậu, sau đó cố gắng hết sức cung cấp sự quan tâm tình cảm gia đình và nền tảng vật chất cho cậu.


 Đừng thấy Kỳ phụ luôn cãi nhau với Kỳ Phong, nhưng Kỳ Phong có chút chuyện gì, người đầu tiên lo lắng chính là ông ấy.


 Tiêu Mặc nói, Hạ Ức ở bên cạnh nghe, cảnh tượng một lúc rất hài hòa.


 Kỳ Phong mặc quần áo xong nhìn thấy chính là cảnh tượng như vậy, họ càng giống mẹ con hơn, Kỳ Phong đi đến bên cạnh Tiêu Mặc ngồi xuống, tiện tay lấy một quả cam ném cho hăns.


 Tiêu Mặc khách sáo từ chối: "Tôi không ăn."


 Kỳ Phong như một công tử bột dựa vào ghế sofa, lặng lẽ nhìn Tiêu Mặc diễn, hắn không thích ăn, vậy ai là người đã ăn hết ba quả cam trong ký túc xá.


 Hạ Ức nhìn quả cam nguyên vẹn trong tay Tiêu Mặc mới nhớ ra, bà nên cắt hoa quả ra đĩa hay gì đó, chỉ lo nói chuyện, quên mất những thứ này rồi.


 Hạ Ức đứng dậy: "Hai đứa ngồi nói chuyện đi, mẹ đi cắt ít hoa quả cho hai đứa."


 Kỳ Phong đứng dậy: "Mẹ, để con đi."


 Hạ Ức xua tay: "Không cần, hai đứa ở lại chơi với Tiểu Mặc đi, mẹ làm một lát là xong."


 Sau khi không nhìn thấy bóng lưng Hạ Ức, Tiêu Mặc đưa tay khoác vai Kỳ Phong: "Nghe thấy không, dì bảo cậu phải ở lại chơi với tôi thật tốt."


 Kỳ Phong hiếm khi để ý đến hắn, đưa tay đẩy hắn một cái, hỏi: "Sao cậu lại đến?"


 Tiêu Mặc: "Không phải cậu bảo tôi đến nhà cậu chơi sao?"


 Kỳ Phong: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ban-cung-lop-bi-benh-sao&chuong=52]

Cậu chỉ nói bâng quơ thôi.


 Không còn bận tâm đến vấn đề này nữa, Kỳ Phong bây giờ mới phát hiện bên cạnh bàn trà còn có mấy hộp quà, cậu hỏi Tiêu Mặc: "Cậu mang đến à?"


 Tiêu Mặc gật đầu: "Lần đầu tiên đến nhà cậu cũng không thể tay không đến được, cũng không biết chú dì thích gì, nên tôi mua hộp quà."


 Hai hộp quà này là hắn đi dạo nửa ngày mới chọn được vào thứ Bảy, giá cả phải chăng, bao bì bên ngoài cũng chấp nhận được.


 "Được." Kỳ Phong cũng không khách sáo với cậu: "Thiếu gia muốn gì thì nói một tiếng, tôi sẽ đến nhà cậu... khu chung cư cậu đang ở, tôi sẽ mua lên thăm cậu."


 Tiêu Mặc ban đầu nghe đến "nhà cậu", không tự chủ được nhíu mày,Nhưng khi nghe thấy khu dân cư, hắn liền rụt tay đang đặt trên vai Kỳ Phong lại, ghé sát tai Kỳ Phong: "Được thôi, nhà tôi chỉ có một mình tôi, trống rỗng~ cô đơn~ lạnh lẽo, anh Kì đến đây—— chơi với tôi~"


Với giọng điệu õng ẹo đó, Kì Phong vung tay đấm một cú: "Cậu bớt lại đi, đừng lúc nào cũng lả lơi không ra thể thống gì."


Tiêu Mặc bị đấm một cú liền ngoan ngoãn hơn nhiều, nhưng tay vẫn đặt trên vai Kì Phong, đợi Hạ Ức bưng đĩa trái cây ra, nhìn thấy cảnh hai người anh em thân thiết.


Hạ Ức cười càng rạng rỡ hơn: "Nào, Tiểu Mặc ăn chút trái cây đi, dì cũng không biết cháu thích ăn gì, cháu cứ tự nhiên lấy ăn nhé."


Sau đó lại lấy hai lon Coca từ tủ lạnh ra đưa cho Tiêu Mặc, Tiêu Mặc hôm nay đóng vai trò là một đứa trẻ ngoan, hắn từ chối một cách chính đáng: "Dì ơi, Coca không tốt cho sức khỏe, cháu..."


"Không uống." Kỳ Phong liếc hắn một cái: "Không phải loại ướp lạnh thì cậu ấy không uống."


...


Hạ Ức cười nửa miệng, bà mặc quần áo chỉnh tề, đeo kính râm, đứng ở cửa nói với hai người: "Tiểu Mặc ở lại ăn cơm trưa, chiều hai đứa cùng đi học, dì có chút việc phải ra ngoài, hai đứa ở nhà hay ra ngoài chơi đều được."


Hạ Ức vừa đi, Tiêu Mặc lập tức như không có xương, nửa nằm trên ghế sofa, nhắm mắt ngủ bù.


Kỳ Phong đá hắn một cái: "Dậy đi, không phải sáng sớm đã dậy rồi sao, sao còn buồn ngủ thế."


Tiêu Mặc nheo mắt nhìn cậu: "Ban đầu tôi không buồn ngủ, nhưng ánh nắng trên ghế sofa quá chói chang, nó chiếu vào là tôi hơi buồn ngủ rồi."


Ghế sofa cứng ngắc, nằm lên sẽ bị đau lưng, Kỳ Phong kéo một tay Tiêu Mặc đứng dậy: "Muốn ngủ thì lên giường mà ngủ."


Hai người vào phòng Kỳ Phong, Tiêu Mặc nhìn thấy liền nhướng mày, không gian riêng của Kỳ Phong không hề nhỏ, giường lớn hai mét, giá sách, bàn học, tủ quần áo lớn, tủ trưng bày, phòng tắm riêng, và một khoảng trống để trống, đặt trống jazz và guitar.


Hơn nữa, toàn bộ căn phòng được trang trí tông màu ấm áp, sáng sủa và ấm cúng.


Vào phòng, Kỳ Phong chỉ vào giường: "Trong tủ quần áo có ga trải giường và vỏ chăn dự phòng, cậu có thể thay."


Kỳ Phong vốn là người sạch sẽ, Tiêu Mặc cũng không trực tiếp ngồi lên giường, hắn hỏi Kỳ Phong: "Nếu tôi chạm vào giường của cậu, cậu sẽ không thay giường ngay trong đêm chứ."


Kỳ Phong đang lục tìm gì đó trong giá sách, quay đầu lại nhìn hăsn: "Ở ký túc xá cậu ít lên giường tôi sao?"


"Đúng vậy." Tiêu Mặc lại bắt đầu sốt: "Giường của anh trai, thật lớn, thật thoải mái~"


Kỳ Phong: "Im miệng."


Tiêu Mặc quả nhiên im miệng, sau đó truyền đến tiếng sột soạt, Kỳ Phong luôn cảm thấy hắn không làm chuyện tốt, vừa quay đầu lại, Tiêu Mặc đang cởi áo, Kỳ Phong cuối cùng không nhịn được, một bước xông tới trực tiếp đá hắn lên giường.


"Cậu có thể ngủ đàng hoàng không."


Kỳ Phong cảm thấy cậu sắp nổ tung rồi, người này thật sự là không trông chừng một lát là bắt đầu lả lơi lung tung.


Tiêu Mặc vẻ mặt vô tội: "Tôi không cởi quần áo mà ngủ trên giường cậu, như vậy không lịch sự sao?"


Kì Phong mí mắt giật mạnh: "Cậu ngủ khỏa thân trên giường người khác thì lịch sự sao?"


Mặc dù ở ký túc xá, hắn cũng thường xuyên trèo lên giường Kỳ Phong, nhưng lúc đó hắn đều mặc đồ ngủ, hơn nữa chưa ở được hai phút đã bị Kỳ Phong đuổi xuống.


Cuối cùng, Tiêu Mặc chịu thua, mặc quần áo nằm trên giường Kỳ Phong, chiếc giường lớn thật sự rất thoải mái, mềm mại mà không bị lún xuống một chút nào, nằm trên đó thật sự rất hưởng thụ.


Hắn ngẩng đầu nhìn Kỳ Phong đang ngồi trước bàn học, chàng trai cầm một cuốn sách, chăm chú nhìn thẳng, chỉ nhìn thấy khuôn mặt nghiêng Tiêu Mặc cũng cảm thán về độ gấp khúc trên khuôn mặt Kỳ Phong, thật là đỉnh.


Nếu không nhìn thấy dung mạo của mẹ Kỳ, Tiêu Mặc còn có thể tự an ủi mình rằng Kỳ Phong là do phẫu thuật thẩm mỹ mà thành.


Nhưng nghĩ lại, hắn cũng không tệ, chút ghen tị trong lòng cũng tan biến, hắn cũng là người có dung mạo sánh ngang Phan An.


Rõ ràng vừa nãy còn buồn ngủ không biết sao lại biến mất, không ngủ được, hăsn liền trò chuyện với Kỳ Phong.


"Kỳ Phong, cậu biết cả guitar và trống jazz sao?"


"Chỉ biết trống jazz, guitar là của mẹ tôi."


Tiêu Mặc lập tức hứng thú, hắn đứng dậy, đi đến bên cạnh Kỳ Phong: "Tôi có thể chạm vào cây guitar không?"


Kỳ Phong gật đầu, ba cây guitar xếp thành một hàng, cây màu trắng ngà ở ngoài cùng là của cậu.


Tiêu Mặc cầm trong tay, thử rồi điều chỉnh lại âm thanh.


Tiêu Mặc ngồi trên chiếc ghế nhỏ, cong chân, theo sự phối hợp của hai tay, đoạn dạo đầu từ từ vang lên, trẻ trung và nhiệt huyết, bài hát chủ đề của Naruto, Blue Bird.


Cổ áo của chàng trai mở một cúc, để lộ nửa xương quai xanh, kết hợp với vẻ bất cần của hắn, phóng khoáng và tự do.


Đánh hai nhịp, Tiêu Mặc dừng lại, trong mắt đầy vẻ khiêu khích: "Anh Kì, so tài không?"


Trong phòng đã bật bộ tiêu âm và bộ giảm tiếng ồn, hai người bắt đầu hòa tấu, Kỳ Phong tùy tiện xoay dùi trống, hoa trống đẹp mắt, Tiêu Mặc nhìn thấy liền huýt sáo: "Không tệ chút nào."


Sau đó dùi trống lên xuống, gõ thành hình chữ thập, khi Kỳ Phong gõ tiếng cymbal đầu tiên, Tiêu Mặc cũng bắt đầu gảy dây đàn.


Nhịp điệu nhanh của trống jazz và nhịp điệu, cùng với âm thanh mạnh mẽ và sáng của guitar điện có độ tương thích rất cao, sự nhiệt huyết và ngông cuồng của tuổi trẻ chảy trong tay hai người.

Bình Luận

0 Thảo luận