Sáng / Tối
Lão Tôn giảng bài trên bục, các học sinh vừa nghe vừa sửa bài, tiết học cuối cùng của buổi sáng cứ thế trôi qua.
Xét thấy đây là tiết học đầu tiên của năm học, lão Tôn không kéo dài giờ, chỉ là trước khi đi có nói một câu: "Tuần sau nhớ nộp bài tập hè lên bàn làm việc của tôi."
Bài tập hè vốn dĩ phải nộp vào ngày đầu tiên đi học, nhưng học kỳ này có huấn luyện quân sự nên bị trì hoãn, không cần nghĩ cũng biết mấy thằng nhóc này, không đến phút cuối cùng sẽ không viết, chắc chắn là đợi sau khi huấn luyện quân sự mới viết, nếu hôm nay thu bài tập trước khi tan học thì chúng nó chắc chắn không nộp được.
Để tránh bị bài tập hè của chúng nó làm tức giận, lão Tôn quyết định nới lỏng thời gian thu bài tập thêm một chút.
Quả nhiên sau khi lão Tôn nói xong, không ít nam sinh trong lớp đều như vừa nghĩ ra, cười hì hì nói chuyện với lão Tôn, muốn nịnh bợ ông.
Lão Tôn, kẹp sách, hừ một tiếng rồi quay người bỏ đi, đám nhóc hỗn xược này lúc này mới nhớ đến cái tốt của ông.
Hừ, muộn rồi, lời nịnh bợ đến muộn, còn rẻ mạt hơn cỏ.
Tiêu Mặc liên tục làm trò nhỏ bên cạnh Kỳ Phong, từ căng tin đến ký túc xá vẫn luôn tìm chuyện để nói, hoặc thỉnh thoảng chạm vào cậu một cái: "Hôm đó cậu thật sự dùng điện thoại để học sao?"
Kỳ Phong ngồi trên ghế, một tay cầm chai nước khoáng, một tay vặn nắp chai, khi dùng sức có thể thấy rõ gân xanh trên mu bàn tay, cậu uống một ngụm nước, trả lời: "Vậy cậu nghĩ là gì."
Bàn tay xương xẩu rõ ràng, cổ tay như ngọc, cẳng tay mạnh mẽ, và những đường gân xanh dưới làn da trắng nõn, mạnh mẽ nhưng không đáng sợ. Tiêu Mặc nhìn thêm vài giây, sau đó nhìn bàn tay và cẳng tay của mình.
Thật sự không đẹp bằng cánh tay của Kỳ Phong.
"Chậc" Tiêu Mặc dựa vào bàn phát ra tiếng bất mãn, ánh mắt lại rơi vào cánh tay của Kỳ Phong, đây là lần đầu tiên hắn thấy một cánh tay khiến hắn ngưỡng mộ đến vậy, mở miệng khen ngợi: "Cẳng tay của cậu thật gợi cảm."
Kỳ Phong ngẩng đầu nhìn hắn, trực giác mách bảo cậu rằng Tiêu Mặc chắc chắn còn lời khác, ánh mắt luôn khóa chặt vào nụ cười phóng khoáng của Tiêu Mặc, chờ đợi lời tiếp theo của hắn.
Quả nhiên, Tiêu Mặc cũng không phụ lòng mong đợi của Kỳ Phong, tiếp tục nói: "Nói đơn giản hơn, là dâm đãng."
Kỳ Phong: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ban-cung-lop-bi-benh-sao&chuong=35]
Cậu không nên mong đợi điều gì tốt đẹp từ miệng hắn.
Tiêu Mặc như không thấy sắc mặt hơi tối của Kỳ Phong, tiếp tục nói một cách không biết xấu hổ: "Nhưng cậu đừng quá kiêu ngạo, dù sao tôi còn gợi cảm và dâm đãng hơn cậu."
"..."
Kỳ Phong suýt nữa thì bật cười, cậu không thể dùng tư duy bình thường để suy đoán Tiêu Mặc, người bình thường ai lại nói mình dâm đãng.
Cậu há miệng không biết nói gì, cuối cùng nói một câu: "Cậu thật sự rất khác biệt."
Tiêu Mặc cười nhẹ: "Cậu cũng không tệ, có mắt nhìn người."
Kỳ Phong cảm thấy nếu Từ Diệc Thần và những người khác không quay lại, cậu sẽ không nhịn được mà ra tay, ở riêng với Tiêu Mặc chắc chắn cần rất nhiều kiên nhẫn.
Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến. Chưa kịp để Tiêu Mặc bắt đầu chủ đề tiếp theo, ba người Vương Hạo đã quay lại.
Bạch Dục xách một túi nhựa trong suốt đưa cho Kỳ Phong: "Không còn sô cô la nữa, chọn một cái đi."
Sau khi ăn xong ở căng tin, Tiêu Mặc và Kỳ Phong đều không muốn ở lại căng tin thêm một giây nào nên đã quay về trước, Vương Hạo vẫn đang xếp hàng trước cửa siêu thị nhỏ, định mua một ít đồ ăn vặt.
Khi Vương Hạo mua xong đồ ăn vặt và chuẩn bị thanh toán, anh thấy cây kem thùng lớn vị cam mà anh yêu thích nhất, bên ngoài là đá bào mát lạnh, bên trong là kem sữa ngọt ngào, Vương Hạo đã gửi một tin nhắn vào nhóm VIP phòng chăm sóc đặc biệt.
Vương Hạo: Ăn kem không @Anh Kỳ, @Tiểu gia đẹp trai nhất.
Nhìn cái tên WeChat khá "trung nhị" này, Vương Hạo có một khoảnh khắc sụp đổ, hình tượng của Tiêu Mặc trong lòng hắn sụp đổ quá nhanh.
Rõ ràng lần đầu gặp mặt là một soái ca lạnh lùng, lần thứ hai gặp ở ký túc xá, tưởng là một thiếu niên ngông cuồng phóng khoáng, lần thứ ba trong phòng tắm Tiêu Mặc huýt sáo với Kỳ Phong, giống như một tên lưu manh không sợ chết.
Từ lần thứ ba trở đi, hình tượng lạnh lùng, thân thế sóng gió mà Tiêu Mặc xây dựng bắt đầu sụp đổ, vừa nhìn thấy tên mạng mới đổi của Tiêu Mặc, bộ lọc của cậu về hawsn hoàn toàn tan vỡ.
Trong nhóm.
Kỳ Phong: Muốn.
Tiêu Mặc: Muốn.
Tay Vương Hạo nhanh hơn não, phản xạ thiết lập trả lời: Chek nao.
Kỳ Phong: Bị bệnh.
Tiêu Mặc theo sau một biểu tượng cảm xúc: Bị bệnh, chắc chắn bị bệnh jpg
Không có sô cô la, Kỳ Phong tiện tay lấy một cây kem vị xoài, trừ vị đắng, Tiêu Mặc luôn không kén chọn, tiện tay lấy một cây, mấy người đều im lặng ngồi trên ghế ăn kem, riêng Vương Hạo là một người không yên tĩnh.
Vương Hạo vừa gặm kem vừa than vãn: "Cây kem này tăng giá quá đáng, hồi nhỏ tôi chỉ có năm hào một cây, bây giờ đã năm tệ rồi, lần này tôi đã tốn rất nhiều tiền để ăn nó."
Mọi người nhất thời đều nhìn cây kem thùng lớn vị cam mà Vương Hạo đang gặm chỉ còn lại một nửa, Tiêu Mặc cũng đã ăn nhưng hắn thật sự không để ý đến giá cả, hắn lắc đầu không đồng tình: "Cậu sai rồi, họ bán không phải là một cây kem đơn giản, mà là hoài niệm."
"Hầu hết các món ăn vặt thời thơ ấu đều không còn tìm thấy nữa, trong cạnh tranh có không ít nhà sản xuất đã phá sản, những nhà sản xuất còn lại chắc chắn phải tăng giá, khi bán thì ghi thêm những từ như 'hương vị tuổi thơ', mục đích là để gợi lại ký ức tuổi thơ của cậu."
Tiêu Mặc hiếm khi phân tích rất nghiêm túc: "Nói cho cùng thì cũng là lợi dụng ký ức về quá khứ của các cậu để kiếm tiền, cậu có thể nói cây kem này chỉ cần ăn một lần là khó quên suốt đời sao, hay nói rằng ở cùng mức giá không có cây kem nào ngon hơn nó sao?"
Nghe Tiêu Mặc phân tích như vậy, Vương Hạo lập tức cảm thấy cây kem trong miệng không còn ngon nữa, cậu ta đúng là một kẻ ngốc.
Những thương nhân này thật biết làm ăn, thảo nào ông nội cậu ta luôn nói "vô gian bất thương" (không gian xảo không phải thương nhân).
Thấy vẻ mặt Vương Hạo không còn mãn nguyện như lúc mới về, Tiêu Mặc bổ sung: "Đương nhiên, nếu cậu muốn ăn thì cứ mua, dù sao ai cũng không biết còn có thể ăn được mấy lần, lỡ sau này không ăn được nữa thì sao."
Nhân lúc mấy người đều không có ý định lên giường ngủ trưa, Tiêu Mặc vội vàng hỏi: "Tôi nhớ các cậu đều là học sinh giỏi top 10 của lớp, nhưng các cậu đến mức không có lúc nào là không cầm điện thoại học sao? Mệt mỏi lắm chứ."
Trong mắt Từ Diệc Thần ánh lên nụ cười: "Cậu sẽ không nghĩ chúng tôi chỉ dựa vào đầu óc tốt, nghe giảng qua loa một chút là có thể thi được như vậy chứ."
Tiêu Mặc gần như theo bản năng muốn gật đầu: "Tôi đã nghĩ là vậy."
Từ Diệc Thần hỏi hắn: "Vậy ở chỗ cậu có nhiều người như vậy không, trước đây cậu có ở ký túc xá không?"
Mặc dù Tiêu Mặc không hiểu tại sao Từ Diệc Thần lại hỏi những câu hỏi không liên quan này: "Dù không nhiều lắm, nhưng cũng chiếm một phần nhỏ trong một lớp, ngủ trong giờ học, nghỉ lễ thì chơi bời thoải mái, nghe giảng qua loa một chút, khi thi vẫn trả lời rất tốt, tôi trước đây chưa từng ở ký túc xá."
Từ Diệc Thần gật đầu, quả nhiên giống như caauj nghĩ: "Cậu không ở cùng cậu ấy cả ngày, làm sao cậu biết cậu ấy không phải chỉ làm bộ bề ngoài, mà lén lút học hành chăm chỉ, làm sao cậu biết người ta về ký túc xá có thức khuya học bài không, về nhà nghỉ lễ có đi học thêm không."
Hồi lớp 10-1 có một nam sinh suốt ngày ngủ trong giờ học, tưởng chừng như không nghe giảng, nhưng thầy giáo hỏi gì cũng trả lời được, mọi người đều nghĩ cậu ta thông minh, nhưng chỉ có Vương Hạo và vài người khác biết chuyện gì đang xảy ra.
Bố của Vương Hạo và mẹ của nam sinh kia là bạn học, khi họp phụ huynh, hai người gặp nhau trò chuyện, bố của Vương Hạo nghe nói con nhà người ta ngày nào cũng thức khuya học bài, học đến 3-4 giờ sáng là chuyện thường, sau khi về nhà nhìn thấy Vương Hạo vẫn chưa làm bài tập, không khỏi mắng một trận.
Vương Hạo cũng từ miệng bố mình mà biết được chuyện này.
Từ Diệc Thần nhìn vẻ mặt khó tin của Tiêu Mặc hỏi: "Cậu học ở trường quý tộc ở Thượng Hải sao?"
Mặc dù Tiêu Mặc không có ý khoe khoang, nhưng Từ Diệc Thần hỏi hắn, hắn vẫn gật đầu.
Từ Diệc Thần cúi đầu dùng khăn lau kính lau tròng kính, dù tháo kính ra vẫn không che giấu được vẻ thư sinh, nhưng đôi mắt đào hoa thường bị kính che khuất lại đặc biệt quyến rũ.
Tiêu Mặc cũng phải thừa nhận Từ Diệc Thần cũng rất đẹp trai, chỉ là có sự tương phản lớn hơn, khi cụp mắt là một người anh trai hàng xóm ôn hòa như ngọc, khi mở mắt ra lại giống hệt một con cáo đen lòng.
Từ Diệc Thần: "Đừng nhìn Giang Hà Nhất Trung là trường tốt nhất trong huyện, nhưng so với trường quý tộc ở Thượng Hải mà cậu từng học thì đội ngũ giáo viên vẫn còn kém xa, đôi khi, một hai câu nói của giáo viên có năng lực hơn có thể giúp học sinh chỉ dẫn, tìm ra lỗi sai."
"Cậu có thể thấy sự khác biệt lớn đến mức nào từ điểm cao của các kỳ thi đại học những năm trước, hoặc điểm chuẩn trúng tuyển vào cùng một trường đại học ở các khu vực khác nhau. Những đứa trẻ bình thường không có năng khiếu nhưng chăm chỉ học hành đạt được hơn 400 điểm đã rất mãn nguyện rồi, những khóa trước của chúng tôi đạt hơn 500 điểm đã được gọi là học thần, hoặc con nhà người ta, nếu có cá biệt đạt trên 600 điểm, tên của cậu ấy sẽ được lưu lại trong kỷ lục của trường, và còn được thưởng 30.000 tệ."
"Nhưng 500 điểm đối với chỗ các cậu thì không là gì cả, người đạt 600 điểm cũng có rất nhiều. Vì vậy, nếu chúng tôi muốn thi đỗ đại học tốt, phần lớn chỉ có thể dựa vào bản thân."
Kỳ Phong cũng mở miệng nói: "Những người cậu nói là không nghe giảng trong giờ học, sau giờ học chỉ lật sách qua loa, tự học là có thể hiểu, hoặc những người bình thường thi thử chỉ được 300 điểm, cuối cùng nỗ lực tăng tốc vài tháng, lập tức thi được 500-600 điểm cũng có, trước đây tôi không tin."
"Mặc dù bây giờ tôi cũng không tin lắm, nhưng biết người ngoài người, thật sự có một số ít người có thể làm được, nhưng tôi không làm được. Hoặc nói cách khác, phần lớn chúng ta chỉ là những người bình thường, không có năng khiếu đó, chỉ có học hành một cách thực tế, đó mới là điều chúng ta có thể làm được."
Bạch Dục cũng rất cảm động: "Người giàu có thể thuê gia sư riêng, nhưng bố mẹ chúng tôi chỉ ở mức khá giả, việc cho chúng tôi đi học thêm đã tốn rất nhiều tiền,"Tôi không nỡ nên chưa từng đi học thêm. Hơn nữa, nhiều đứa trẻ học giỏi, chúng học tập dựa trên vai của cha mẹ chúng,
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận