Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 16 / 100  ·  16%

Người lùn độc ác nói khiến Vụ lập tức từ cảnh u tối tỉnh lại.

Ngoài phòng ánh sáng lờ mờ.

Thiếu niên chậm rãi cuộn tròn thể, nằm nghiêng, ôm đầu co lại thành một khối.

Phần cổ sau của áo ngủ đẫm mồ hôi, dính bết da.

"May mà chỉ là mơ, còn mình biến thành truyện cổ đen tối."

Một lúc sau, cậu đưa tay lên đầu giường, tìm con ly gỗ nhỏ, nhưng chỉ trống không.

Kỳ lạ, sao lại không có?

Ăn sáng xong.

Hoàng hậu và công chúa cùng về cung.

Phu nhân Schubert nhiệt tình giữ

"Ngài ở thêm một ngày đi, trấn này vẫn còn nhiều thú vị chưa đi hết

Thiếu niên kiên quyết từ chối, rằng Aiden đang nhớ mình.

Uy quyền của Quốc vương khiến người không dám có ý

Xe ngựa chạy trên con đường phẳng, vẫn chưa ra khỏi

Triều Vụ lén nhìn Yuri, đối đang chăm chú ngắm cảnh phía sau đang lùi dần.

Mái tóc đen dài buông lơi ngang hông, nàng đeo vòng màu đen, chiếc cổ thon lộ ra.

Toát lên một vẻ đẹp hơi tính xâm lấn.

"Khát à?"

Thiếu niên chột dạ lắc đầu.

"Không."

Cậu chỉ đang nghĩ xem thợ sẽ ra tay lúc nào. sức chiến đấu của công Bạch Tuyết có vẻ thấp, chắc sẽ bị dọa sợ.

Cái nhìn lén thứ hai của bị bắt gặp.

Cô gái hơi nhướng mày, quan kỹ rồi cố ý hỏi Hoàng hậu đang ngồi không

"Đói thì dừng lại ăn."

Ánh mắt nàng hạ xuống bụng niên, hơi nhô lên, chỉ ăn một chút là thấy

Ánh mắt nàng dần trở nên hơn.

Triều Vụ che bụng mình lại: đói bụng..."

Yuri im lặng cười nhạo, dáng chột dạ của tên ngốc cứ như sợ người khác biết mình đang làm xấu.

Tiểu Hoàng hậu ngu ngốc vẫn biết cách che giấu, để hở mà không hay.

Đến cổng thành.

Gặp trạm kiểm soát, thương nhân dân thường xếp thành hàng ra vào.

Có lẽ vì dịch bệnh quá trọng, Quốc vương tạm thời chỉnh chính sách, lệnh cho lính tăng cường canh

Yuri vén nhẹ một góc rèm, lộ ra một phần cơ của nàng và Triều Vụ.

Người lính dẫn đầu nhận ra vội vàng cúi chào cung

"Thất lễ, kính chào Công chúa hạ và Hoàng hậu."

Yuri hờ hững gật đầu, không nói nhiều.

"Cho qua ngay, mời ngài đi thả."

Các binh lính đeo kiếm xếp chỉnh tề, cung tiễn chiếc ngựa lộng lẫy rời đi.

Khoảnh khắc rèm buông xuống.

Thiếu niên nằm trên đệm mềm xa nhìn thấy Giang Chiết.

Tên người chơi lưu manh đáng đó.

Triều Vụ quay đầu đi, dạ hơi khó chịu.

Cậu vừa lên xe là đã không ổn.

Không lâu sau.

Giang Chiết xuất hiện ở cổng

"Xin hỏi một chút, tại sao xe ngựa vừa rồi không kiểm tra?"

Người lính nghiêm mặt lại, nhíu

"Liên quan gì đến ngươi? Với trông ngươi rất lạ, từ láng giềng tới à? Đưa thông hành ra đây

Nam nhân phản ứng khác với thường xung quanh, không hề ra sợ hãi.

Người lính cảnh giác nhìn chiếc khoác kín mít của Giang

Càng thêm nghi ngờ.

Lệnh của Quốc vương là với cả những kẻ khả nghi phải bắt giữ trước rồi tra, tránh có kẻ âm thầm gây chuyện.

Giang Chiết đưa tay ấn thanh mà người lính đã rút một nửa trở lại vỏ.

Mỉm cười nói: "Đừng vội, ta là thương nhân vào thành bán. Ngài xem, đây đều hàng hóa của ta. chuyện vừa rồi thì ta không lắm, mong ngài giải thích chút."

Nam nhân lấy từ trong áo rộng ra một túi đồng nặng trĩu, kín đáo đặt lòng bàn tay.

"Chưa từng thấy đội hình như trông thật oai phong, ngài thỏa mãn chút tò mò ta đi."

Số tiền rất lớn, gần bằng năm lương của binh lính.

Hắn động lòng.

Lại đúng lúc xung quanh không ai.

Người lính lập tức lén lút lấy, nhét vào túi mình.

Vẻ ngoài nghiêm chỉnh nhưng lại vờ đứng đắn nói: "Chiếc ngựa đó không phải hạng như chúng ta có cách kiểm tra. Bên trong là chúa điện hạ của đế và Hoàng hậu."

Người lính hạ giọng, sợ bị thấy.

Mỗi câu nói ra.

Nụ cười nơi khóe miệng Giang càng rõ hơn, thì ra phận của tiểu tử hay dỗi kia lại cao đến vậy.

Thảo nào không quan tâm bị hai đồng vàng mua con ly nhỏ.

Nam nhân vội vàng cáo từ.

"Cảm ơn."

Hắn không dùng kính ngữ, cũng gọi là "đại nhân".

Người lính khịt mũi, không thèm

Nhân lúc đổi ca, lén lút vào chỗ kín.

"Hôm nay gặp phải thằng ngốc, hỏi một câu mà đưa tiền vậy, đúng là lắm

Hắn nhìn quanh đảm bảo an

Khóe miệng nhếch lên, vui vẻ túi tiền nặng trĩu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tron-khong-thoat-be-meo-xinh-ep-lai-bi-ien-phe-bat-ve&chuong=16]

Đột nhiên khựng lại.

Mắt mở to khó tin, hai ôm lấy thứ đáng lẽ đồng vàng.

Toàn bộ đều là những mảnh vô giá trị.

"Khốn kiếp, dám lừa lão tử!"

Người lính ném đống đồ rác hung hăng quay lại cổng

Nhưng bóng dáng Giang Chiết đã mất từ lâu.

...

Trong lòng Triều Vụ giấu bí nên không bị say xe.

Cậu cảm thấy buồn ngủ thì chân mình để tỉnh táo.

Trên làn da mịn dưới váy lại vài vết đỏ.

Xe ngựa đột ngột dừng lại.

Xa phu kéo dây cương, quất cũng không được.

"Kỳ lạ, sao giữa đường lại cây khô đổ thế này?"

Người hầu báo với Triều Vụ.

"Hoàng hậu, xin ngài chờ một chúng ta sẽ dọn chướng vật ngay."

Cây khô quá nặng, phải vài cùng nâng, xa phu cũng giúp.

Trong xe chỉ còn Công chúa Hoàng hậu.

Một mũi tên xé gió lao "vút" một tiếng xuyên thủng ngựa.

Con ngựa đau đớn hoảng loạn.

Hai chân trước giơ cao, ngửa hí dài.

Nó kéo theo Triều Vụ và lao vào rừng, người hầu toàn không đuổi kịp.

Biến cố xảy ra quá đột

Thiếu niên bám chặt vào đệm.

Sắc mặt cậu tái nhợt, muốn

Yuri vẫn ngồi vững, đối mặt hiểm chưa rõ mà vẫn tĩnh.

Nàng lạnh lùng đe dọa: "Ngươi nôn lên người ta thử

Triều Vụ vỗ ngực, bị xóc đến thở dốc.

Đôi mắt mờ mịt, trông đáng

Còn Công chúa thì thảnh thơi vào thành xe.

Trong lòng nàng cười thầm, đúng tự chuốc khổ vào thân.

Con ngựa hoảng loạn đâm vào đá lớn rồi chết.

Chiếc xe lắc mạnh rồi dừng

"Vút!"

Mũi tên thứ hai xuyên thủng gỗ, chỉ lệch một chút trúng tay Yuri.

Sát ý lạnh lẽo, vô cùng hiểm.

Triều Vụ không kìm được run

Tên Tadin này đúng là điên, đã dặn bao nhiêu lần được làm bị thương người, mà hắn vẫn không

Yuri không hề sợ hãi.

Sắc mặt nàng u ám, xách bước xuống xe.

Thiếu niên áp sát cửa sổ lén, không có tiếng đánh hay giằng co.

Thợ săn dễ dàng đắc thủ

Cậu đoán Yuri đã bị trói, run rẩy thò đầu ra trộm.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận