Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Trốn Không Thoát! Bé Mèo Xinh Đẹp Lại Bị Điên Phê Bắt Về

Chương 10

Ngày cập nhật : 2026-03-30 10:27:45

Triều Vụ thay đổi mặt dây chuyền bằng lam phỉ thúy.


Ngó trái ngó phải vẫn không hài lòng.


Cậu nhón chân đi lại trong phòng.


Lão Quốc vương vốn dĩ uống thuốc có tác dụng hỗ trợ ngủ, lại bị tiểu Hoàng hậu quấn quýt dây dưa quá lâu.


Ông đã bắt đầu buồn ngủ.


"Triều triều, lại đây bồi ta..."


Thiếu niên như không nghe thấy, chìm trong thế giới của riêng mình.


Lại ngang ngược đưa ra yêu cầu.


"Aiden, công chúa Yuri với điện hạ Hoắc Tư trông rất xứng đôi, hay là ngươi mau chóng để hai người họ thành hôn đi, ta cũng sẽ chuẩn bị thật hậu hĩnh..."


Không có ai đáp lại.


Triều Vụ lẩm bẩm một mình, chậm nửa nhịp mới nhìn về phía giường.


Nierfu đang chỉnh lại màn giường, lặng lẽ ra hiệu.


"Quốc vương ngủ rồi."


Tiểu Hoàng hậu bực bội dậm chân, cậu ôm hết tất cả các hộp lên.


Không bỏ lại cái nào.


Keo kiệt đến cực điểm.


Dù không thích cũng là của cậu, người khác đừng hòng mơ tới!


Cậu lo Quốc vương sẽ ban cho người hầu khác.


Thế nên mang hết đi.


Nierfu thấy cậu ôm không xuể, hơn chục cái hộp đã chất cao đến ngang mặt thiếu niên.


Định tiến lên giúp.


Lại bị tiểu Hoàng hậu xinh đẹp trừng cho một cái hung dữ.


Hắn luống cuống rụt tay lại.


Hạ giọng, sợ làm ồn đến Quốc vương mà dặn dò: "Ban đêm khó nhìn đường, ngài đi chậm một chút."


Tính tình thất thường của tiểu Hoàng hậu ai cũng rõ, cũng đã quen.


Nhưng cậu là chủ, không thể chậm trễ.


Nierfu sai người hầu khác đi theo thiếu niên.


Lời đã nói ra như bát nước đổ đi, không thể thu lại.


Triều Vụ ôm chừng mười hai cái hộp, bên trong toàn là châu báu quý giá.


Cả hai tay cậu tê mỏi, tầm nhìn cũng bị che khuất.


Chỉ thấy được một khoảng nhỏ dưới chân.


Bỗng nhiên gặp phải một kẻ hầu không biết điều chặn đường.


"Ngươi mù à? Tránh ra!"


Đối phương như không nghe thấy, vẫn đứng chắn trước mặt.


Triều Vụ cao ngạo ra lệnh: "Giúp ta ôm, cái đồ không có mắt!"


Người hầu ngơ ngác cuối cùng cũng động, nhẹ nhàng nhận lấy toàn bộ số hộp.


"Hô..."


Vai thiếu niên buông lỏng, cậu vỗ vỗ lên người như thể phủi bụi không tồn tại.


Dù sao Hoàng hậu có thói quen ưa sạch sẽ, rất ghét bẩn.


Triều Vụ chỉnh lại món trang sức mạng che màu đen bị lệch, rồi kéo nhẹ lớp đệm lót trượt lên gần nách.


Về phòng là cậu sẽ ném luôn bộ váy này vào tủ, không muốn nhìn thêm lần nào nữa.


Cậu nghĩ người hầu đều cúi đầu, chưa bao giờ dám nhìn thẳng chủ nhân.


Nên mới dám công khai chỉnh trang quần áo.


Kể cả lớp đệm lót.


Đột nhiên, không kịp đề phòng, vang lên một tiếng cười khẽ.


Đến từ kẻ "không có mắt" kia.


"Láo xược! Không muốn giữ cái đầu nữa sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tron-khong-thoat-be-meo-xinh-ep-lai-bi-ien-phe-bat-ve&chuong=10]

Dám chắn đường còn dám cười nhạo chủ nhân!"


Người đàn ông có đường nét khuôn mặt sắc sảo, sống mũi cao, dáng người thẳng tắp, không mặc áo khoác.


Ánh mắt hạ thấp, mang theo ý cười nhàn nhạt, giọng trầm nhẹ ở cuối câu.


"Thưa Hoàng hậu đáng kính, ta vô ý mạo phạm, thật lòng xin lỗi."


Hóa ra là hoàng tử Hoắc Tư của nước láng giềng.


Thiếu niên chợt nhận ra mình chưa khoác áo choàng, sắc đỏ từ cổ lan lên mặt.


Gương mặt lộ rõ vẻ bối rối, lúng túng.


Chính mình đang chỉnh quần áo lại bị nhìn thấy.


"Cũng... cũng không phải trách ngươi... ta đang mắng bọn họ thôi."


Triều Vụ nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, khôi phục dáng vẻ không coi ai ra gì.


Ra hiệu cho người hầu nhận lại hộp.


"Còn không giúp ta cầm?"


Hoắc Tư không làm khó, đưa lại.


Thiếu niên nhắc đến công chúa Bạch Tuyết, hỏi tình hình giữa họ ra sao.


Người đàn ông đáp trôi chảy trước sự tò mò mãnh liệt của tiểu Hoàng hậu.


Chỉ nói Yuri rất tốt, nhưng không hề nhắc đến chuyện liên hôn.


Khi rời đi.


Triều Vụ ngửi thấy từ cổ áo đối phương thoang thoảng mùi rượu nồng.


Khiến đầu cậu hơi choáng.


Đi trên hành lang dài, cậu không đoán ra được suy nghĩ của đối phương, đúng là một người đàn ông kỳ lạ.


Sự xuất hiện ngoài dự đoán của Hoắc Tư lại trở thành một biến số mới.


Theo cốt truyện, hắn vốn chỉ nên xuất hiện sau khi công chúa Bạch Tuyết ăn phải quả táo độc của cậu, với vai trò cứu mạng.


Không ngờ lại trực tiếp xuất hiện sớm như vậy.


Triều Vụ trở về phòng ngủ.


Đóng sầm cửa lại, chặn tầm nhìn của đám tùy tùng.


Cậu đá "lạch cạch" đôi giày xuống.


Dẫm lên tấm thảm lông mềm, chạy nhanh đến nhét hết chuỗi châu báu quý như báu vật vào trong tủ.


Động tác có phần thô bạo.


Cậu ngồi bên mép giường, bắt đầu suy tính kế hoạch, dưới lớp váy xếp tầng là đôi chân thon dài, mịn màng.


Không ai phát hiện chiếc gương thần bắt đầu phát sáng.


Một xúc tu màu đen lặng lẽ thò ra.


Trườn đến bên đôi tất trắng của tiểu Hoàng hậu, muốn chạm vào nhưng lại không dám.


Đến khi Triều Vụ cúi đầu xuống, giật mình hoảng sợ.


Cậu đâu có triệu hồi gương thần đâu, sao nó lại tự ra ngoài?


Xúc tu chột dạ.


Bày ra đủ loại tư thế buồn cười để đánh lạc hướng thiếu niên.


Như đang diễn kịch câm.


Triều Vụ thấy khá thú vị nên không ngăn lại.


Cậu tháo đôi găng tay lụa đeo cả đêm, ném xuống đất.


Xúc tu ở gần đó như bị bỏng, lập tức rụt lại vào trong gương.


"?"


"Gương kia, ngươi sao vậy?"


Ánh sáng yếu ớt tắt đi, chiếc gương trở lại bình thường.


Triều Vụ cũng không để tâm.


Cậu thong thả đi tắm.


Thay đồ ngủ sạch sẽ, tóc còn chưa lau khô đã vào "căn cứ bí mật" của mình.


Dưới ánh đèn dầu lờ mờ.


Cậu nghiêm túc lật xem sách ma pháp hắc ám.


Cậu từng bước thêm nguyên liệu vào nồi đang sôi, mỗi thứ một muỗng.


Chất lỏng đen kịt, mùi lại vô cùng khó ngửi.


"Ọe..."


Triều Vụ bị mùi làm buồn nôn, cậu đưa tay lau khóe mắt ươn ướt.


Rõ ràng như vậy.


Công chúa Bạch Tuyết đâu phải kẻ ngốc, sao có thể ăn được?


Nhưng cậu cũng không lo sẽ độc chết người.


Bởi vì theo thiết lập câu chuyện.


Sau khi Yuri cắn một miếng táo độc sẽ rơi vào trạng thái hôn mê giả.


Sau đó.


Được hoàng tử Hoắc Tư cứu tỉnh, hai người sống hạnh phúc như trong cổ tích.


Còn cậu.


Sẽ bị xử treo cổ.


Một kết cục bi thảm, nghĩ thôi cũng rùng mình.


Giọng quạ đen khàn đặc chế giễu: "Đồ ngu, quên bài học lần trước rồi à? Lại dám nếm thử, chưa kịp hại ai đã tự tiễn mình lên thiên đường."


Nó dừng lại một giây, càng độc miệng hơn: "À không, là địa ngục. Một Hoàng hậu độc ác như ngươi chỉ xứng bị tra tấn dưới đó."


Khung cảnh u ám càng làm lời đe dọa thêm rợn người.


"Nghe nói ở địa ngục còn treo người lên mà nướng nữa."


Triều Vụ bị nó làm phiền đến khó chịu.


Lông mày nhíu chặt, giả vờ hung dữ: "Nói nữa là ta dán băng keo bịt miệng ngươi lại!"


Giọng nói mềm mại, chẳng có chút uy hiếp nào.


Nhưng con quạ lắm lời lại chậm rãi quay đi, nhắm mắt.


Như thể thật sự bị dọa, không nói nữa.


Thiếu niên thầm đắc ý, cảm thấy mình ngày càng lợi hại, thân phận hệ thống ban cho đôi khi cũng khá hữu dụng.


Sau nửa giờ điều chế.


Cậu cho chất lỏng đen đặc vào lọ.


Còn phải để ở nơi râm mát lên men hai ngày, rồi mới tiến hành nấu lần hai.


Bình Luận

0 Thảo luận