Sáng / Tối
Giang Tang bỗng nhiên hiểu ra, hóa ra Trình trưởng quan dẫn cậu ra ngoài thay quần áo là vì muốn trau chuốt cho cậu một chút, để cậu trông đỡ đáng sợ hơn trong mắt mọi người.
Lúc này, Trình Chi Hữu và Dương Kiện An đang cùng nhau vạch ra kế hoạch đột kích.
Vừa rồi lúc ở bên ngoài, anh đã kiểm đếm qua, số thây ma bị tiêu diệt rơi vào khoảng hơn hai mươi con, nghĩa là vẫn còn lại hơn một nửa bầy. Kế hoạch tiếp theo buộc phải chia ra hành động.
Dương Kiện An gật đầu tán thành: "Tuyến đường phía trước tòa nhà này đã bị sập, đất đá chặn hết lối đi rồi. Tôi sẽ dẫn những người tị nạn tranh thủ mười phút này lao ra ngoài. Trưởng quan, một mình ngài liệu có thể cầm chân được cả đàn thây ma không?"
"Được." Chỉ cần trong tay có vũ khí, dù là cận chiến Trình Chi Hữu cũng có thể dễ dàng giải quyết lũ quái vật đó.
Bàn bạc xong xuôi, Trình Chi Hữu quay đầu nhìn lại thì thấy con thây ma nhỏ mình nuôi đang ngồi bẹp dưới đất, suýt chút nữa là bị đám người kia trêu cho phát khóc.
"Làm cái gì đấy!" Trình Chi Hữu lạnh giọng quát lớn một tiếng.
Chờ đám đông tản ra, anh bước tới bế bổng Tang Tang lên. Gương mặt phúng phính tròn vo của cậu nhóc suýt chút nữa đã bị họ nhéo cho biến dạng, đám người này coi cậu là búp bê nhồi bông chắc?
Dương Kiện An gãi gãi đầu, trong lòng không khỏi thầm nghĩ: Bản năng bảo bọc của Trình trưởng quan dành cho con thây ma nhỏ này, nhìn kiểu gì cũng thấy có gì đó là lạ, không bình thường chút nào.
Giang Tang đờ đẫn ngước mắt lên, cậu bị Trình Chi Hữu xách cổ áo kéo kéo lại cho ngay ngắn, bên tai vang lên chất giọng trầm thấp, lành lạnh đầy nam tính của người đàn ông: "Hai ngày này lo mà ăn uống bổ sung thể lực đi, ngày thứ ba chúng ta sẽ phá vây rời khỏi đây. Mọi người sẽ đi theo Dương Kiện An, con đường lớn phía trước đã bị chặn nên chúng ta phải chuyển hướng đi xuyên qua con hẻm nhỏ bên cạnh. Đi thẳng khoảng 800 mét, bên kia đường cái sẽ có xe bọc thép của quân đội chờ tiếp ứng. Chú ý, tuyệt đối không được để ai bị lạc đoàn."
Mọi người nghe xong nhao nhao hưởng ứng, đem toàn bộ hy vọng sống sót ký thác lên người Trình Chi Hữu. Người đàn ông này đứng đó, trên người như tỏa ra vầng hào quang mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối, giống như một tia nắng ấm áp rọi thẳng vào nơi bóng tối âm u này.
"Đã rõ."
"Cảm ơn Trình trưởng quan."
"Tốt quá rồi, cuối cùng cũng được cứu thoát khỏi đây rồi……"
Màn đêm buông xuống, sắc trời dần tối sầm, bầu không khí càng lúc càng trở nên âm u, quỷ dị.
Trình Chi Hữu đứng ngoài ban công, anh kéo một chiếc ghế ra ngồi để đón gió, đồng thời chăm chú lắng nghe mọi tiếng động nhỏ nhất ở xung quanh.
Anh đưa tay chạm vào chiếc đồng hồ quả quýt đeo trên cổ, mở nắp ra, bên trong là tấm ảnh chụp chung của gia đình. Trong ảnh, một người quân nhân trẻ tuổi đang ôm lấy anh thuở nhỏ, người anh trai đứng nép một bên, còn người mẹ ngồi ở chính giữa, một nhà bốn người nở nụ cười rạng rỡ, ngập tràn hạnh phúc.
Phía sau họ là một cánh đồng hoa cải dầu vàng rực, ngập tràn ánh nắng ấm áp, khung cảnh vô cùng hài hòa.
Trình Chi Hữu nhẹ nhàng lướt ngón tay qua tấm ảnh. Năm đầu tiên khi đại dịch thây ma đột ngột bùng phát, anh đang làm nhiệm vụ không kịp chạy về nhà. Đến khi gom góp được lực lượng để trở về nửa tháng sau đó, thành phố A đã sớm thất thủ từ lâu.
Trong nhà chằng chịt dấu vết của những trận xô xát, cha mẹ hoàn toàn mất liên lạc. Anh tìm đến tận công ty của anh trai nhưng người cũng đã mất tích bí ẩn.
Suốt một năm ròng rã, anh chẳng tìm thêm được bất cứ manh mối nào.
Giang Tang từ lúc nào đã lặng lẽ đi tới phía sau anh. Cậu bất ngờ vươn hai cánh tay nhỏ ra ôm chầm lấy anh từ phía sau, lý nhí hỏi: "Trình trưởng quan…… Anh…… Anh nhớ nhà à?"
Trình Chi Hữu khẽ nhích người sang bên trái một chút để nhường chỗ trống cho cậu cùng ngồi, hỏi: "Ý thức của cậu xem ra khôi phục khá tốt đấy chứ, giờ còn biết đọc vị cả cảm xúc của con người nữa cơ à."
Giang Tang ngồi xuống bên cạnh anh, bàn tay nhỏ nhắn đặt lên cánh tay rắn chắc của người đàn ông, cậu cố hết sức lắp bắp từng chữ một: "Bởi vì…… Tang Tang cũng nhớ nhà…… Nhớ…… nhớ ba mẹ lắm…… Họ…… họ hình như đã chạy thoát được rồi…… Nhưng mà không tìm thấy…… không biết ở đâu hết……"
Trong mảnh ký ức vụn vỡ còn sót lại của Giang Tang, cuộc điện thoại cuối cùng cậu nhận được là từ ba mẹ gọi tới, nói rằng họ vừa mới lên được thuyền và hỏi cậu đang ở đâu. Sau đó tín hiệu bị ngắt quãng rồi mất hẳn, cậu cũng không biết ba mẹ mình rốt cuộc đã đi đâu.
Cậu chỉ nhớ được duy nhất chuyện này.
"Chạy thoát rồi sao? Nếu họ đã an toàn lánh nạn ở bên ngoài, đợi khi trở về căn cứ tôi có thể giúp cậu tra cứu thông tin."
"Còn…… còn người nhà của anh thì sao?"
Trình Chi Hữu cụp mắt, giọng nói vẫn phẳng lặng, không chút cảm xúc: "Họ đã mất tích một năm rồi."
Giang Tang ngẩn người ra một lúc, bộ não nhỏ bé đang cố hết sức vận hành để thấu hiểu câu nói đó.
Cậu bỗng nhiên vươn tay ra, ôm chặt lấy Trình Chi Hữu vào lòng rồi nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng anh. Đây gọi là học đi đôi với hành, lần trước Trình Chi Hữu cũng đã an ủi cậu y như thế này.
Trình Chi Hữu lạnh mặt đẩy cậu ra: "Tôi không phải đứa nhóc mười sáu tuổi như cậu, không cần cái kiểu an ủi con nít này."
"Ách?" Giang Tang ngây ngô nghiêng đầu.
Trình Chi Hữu gõ nhẹ vào đầu cậu một cái: "Ngồi im đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tang-thi-khong-muon-can-nguoi&chuong=8]
Đêm nay đằng nào cũng không ngủ được, tôi dạy cậu tập nói chuyện, tranh thủ khôi phục thần trí sớm chút nào hay chút nấy."
Giang Tang há miệng: "Nói…… nói chuyện……"
Trình Chi Hữu đưa tay bóp nhẹ cằm cậu, bật đèn pin lên soi vào khoang miệng và amidan để kiểm tra. Đường hô hấp hoàn toàn khỏe mạnh, không có dấu hiệu tổn thương nào có thể dẫn đến tật nói lắp, có khả năng là do dây thanh quản bị ảnh hưởng do virus.
Đa phần thây ma đều sẽ bị hoại tử cơ bắp, biến dị hoặc cơ thể bị dịch hóa, căn bản là không thể phát ra âm thanh rõ ràng của con người. Không biết dây thanh quản của cậu nhóc này sau này có cơ hội chữa khỏi hay không.
"Có muốn ăn gà nướng không?" Trình Chi Hữu hỏi.
Giang Tang lập tức gật đầu lia lịa, vừa nghe thấy hai chữ "gà nướng", nước miếng của cậu đã suýt rớt ra ngoài.
Trình Chi Hữu nhướng mày, nói: "Lặp lại theo tôi một câu này, phải nói thật hoàn chỉnh đấy."
"Nếu gặp phải nguy hiểm, không cần lo cho Trình Chi Hữu, cứ chạy đến nơi an toàn mà trốn đi."
"Nếu……" Giang Tang chớp chớp mắt.
Nếu gặp phải nguy hiểm, không cần lo cho Trình Chi Hữu, cứ chạy đến nơi an toàn mà trốn đi.
Giang Tang nghe thấy câu nói này, sâu trong lồng ngực chợt nhói lên một cơn đau âm ỉ. Cậu chỉ có một nhận thức đơn giản nhất: Người này là người tốt, người này nuôi Tang Tang, đi theo anh thì có đồ ăn, có nước uống, có chỗ ngủ ngon. Nếu có nguy hiểm, cậu phải là người đứng ra chắn phía trước cho anh mới đúng.
Trình Chi Hữu chằm chằm nhìn cậu: "Mau nói theo đi."
Giang Tang lắc đầu quầy quậy.
Trình Chi Hữu tự tay chỉnh lại chiếc khăn len cho cậu, rồi gạt phần tóc mái lòa xòa trước trán ra, nâng lấy gương mặt mềm mại của cậu nhóc. Giọng điệu của anh vẫn tỏ ra cứng nhắc và lạnh lùng: "Không chịu học câu này thì sau này đừng hòng có một miếng thịt nào vào mồm nữa."
Thây ma nhỏ nghe vậy thì đại kinh thất sắc, vội vàng lắp bắp mở miệng: "Nếu…… gặp phải……"
Trình Chi Hữu nhéo má cậu một cái: "Nói chậm thôi, nối các chữ lại với nhau, phát âm cho rõ ràng."
"Nếu……"
Giang Tang nói nửa ngày trời, nghẹn đến mức mặt đỏ tía tai, thở không ra hơi mà vẫn không tài nào thốt ra được một câu hoàn chỉnh.
Trầy trật luyện tập suốt nửa tiếng đồng hồ, cậu mới miễn cưỡng phát âm rõ ràng được một chút: "Nếu gặp phải nguy hiểm…… không cần lo cho Trình Chi Hữu…… chạy đến…… chạy đến nơi an toàn…… trốn đi……"
"Ngoan lắm." Trình Chi Hữu từ trong túi lấy ra một viên kẹo làm phần thưởng cho cậu.
Chẳng biết từ lúc nào, anh bắt đầu cảm thấy con thây ma nhỏ này vô cùng thú vị. Có lẽ là bởi vì sự lương thiện, ngây thơ thuần khiết của cậu, dẫu cho có bị biến thành một sinh vật biến dị thì trong tiềm thức vẫn luôn muốn bảo vệ con người.
Giang Tang nhận lấy viên kẹo, nhanh nhẹn bóc vỏ rồi nhét tọt vào miệng nhai rôm rốp. Cậu vui sướng đung đưa hai cái chân nhỏ, cứ mỗi lần được ăn đồ ngon là cậu lại đặc biệt hạnh phúc.
Giang Tang khi cười lên nhìn rất ngọt ngào, lộ ra hai lúm đồng tiền nông nông bên má, đôi mắt híp lại thành một đường chỉ. Khi cậu cười lộ răng, cặp răng nanh nhỏ sắc nhọn kia chẳng những không hề đáng sợ mà ngược lại còn khiến cậu trông dịu ngoan, đáng yêu vô cùng, một gương mặt vô hại đến cực điểm.
"Thích……" Giang Tang bỗng nhiên nghiêng người qua, bất ngờ "chụt" một cái lên má Trình Chi Hữu.
Chiếc lưỡi của thây ma nhỏ rất mềm mại, đôi môi mát lạnh như một cục bông xốp, khẽ chạm nhẹ lên má anh một cái rồi lập tức rụt về.
Đồng tử của Trình Chi Hữu co rụt lại, anh trợn to mắt, đôi mắt đen sâu hoắm tràn ngập sự kinh ngạc cùng những cảm xúc phức tạp, hỗn độn đan xen.
Anh tòng quân nhiều năm, một lòng trung thành với tổ quốc, chưa từng biết đến mùi vị của việc yêu đương là gì. Trong đầu anh chỉ có nhiệm vụ và nhân dân, đến cái nắm tay với người khác giới còn chưa từng có, huống chi là bất ngờ bị người ta hôn môi như thế này.
"Cậu……"
Trình Chi Hữu ngẩn người ra mất mấy giây, ánh mắt chợt trở nên thâm trầm. Anh vừa định nổi đóa lên quát mắng cậu, nhưng rồi chợt khựng lại khi nhớ ra một điều.
Đây chỉ là một con thây ma nhỏ bị mất đi phần lớn thần trí. Trong nhận thức đơn giản của cậu, hành động này chẳng qua chỉ là cách cậu thể hiện rằng mình "thích con người" mà thôi.
Anh buộc phải kiềm chế tính khí của mình lại, không thể tùy tiện nổi giận với một con thây ma ngốc nghếch được.
"Giang Tang, tuyệt đối không được làm cái hành động này nữa, có nghe rõ chưa?"
Giang Tang nghiêng đầu, hoàn toàn không hiểu tại sao anh lại cấm, nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn gật gật đầu, sau đó tự giác rúc vào lòng anh chìm vào giấc ngủ.
Có lẽ là do khoảng thời gian ở cạnh nhau đủ lâu, con thây ma nhỏ này đã nảy sinh tâm lý ỷ lại hoàn toàn vào vị trưởng quan quân bộ. Chỉ khi được nằm trong vòng tay của anh, cậu mới cảm nhận được sự an toàn tuyệt đối.
"Trình trưởng quan……"
"Là…… là người tốt……"
Giang Tang đã ngủ say từ lâu nhưng trong miệng vẫn thi thoảng lẩm bẩm nói mớ vài câu.
Trình Chi Hữu nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cậu. Anh cũng không rõ bản thân mình rốt cuộc là bị làm sao nữa, quả thực đúng như lời Trì Ngôn nói, anh đang nuôi con thây ma nhỏ này giống như nuôi một đứa trẻ vậy.
Phải rồi, chính vì coi cậu như một đứa trẻ, nên anh mới muốn đối xử tốt với cậu, muốn ôm cậu vào lòng để che chở trước bão giông mạt thế.
Hơn nữa, lý do quan trọng là vì trong cơ thể Giang Tang có chứa tế bào miễn dịch. Nếu mang cậu về tổng bộ tiến hành nghiên cứu, một khi bào chế thành công huyết thanh, biết đâu sẽ có cơ hội cứu sống được thêm rất nhiều người khác.
Trình Chi Hữu luôn tự nhận mình là một kẻ lạnh lùng, tàn nhẫn, sự tồn tại của anh chỉ vì lợi ích của nhân dân. Người ta thường bảo anh là kẻ không biết cười, cũng chẳng biết khóc, giống như một cỗ máy sinh học không có cảm xúc, vậy mà tại sao một con thây ma nhỏ như cậu lại cứ thích dính lấy anh cơ chứ.
Ngày thứ ba.
Nhóm người tị nạn sau khi được ăn uống bổ sung thể lực thì tinh thần đã phấn chấn lên rất nhiều. Đám thây ma bên ngoài dường như đã di chuyển vị trí, không biết đang ẩn nấp ở góc nào. Mọi người tập trung xuống tầng một, bắt đầu hành động theo đúng kế hoạch.
Thiết bị truyền tin vang lên giọng nói của binh lính: "Trình trưởng quan, xe tiếp ứng đã đến điểm hẹn trên đường cái, có cần chúng tôi tiến vào chi viện không?"
Trình Chi Hữu hạ lệnh: "Không cần."
Anh vốn có thói quen đơn thương độc mã tác chiến, không thích có người chi viện rườm rà. Virus thây ma quá mức nguy hiểm, một khi có người trong đội sơ suất bị cắn, cả đội hình sẽ lập tức rơi vào tình thế hiểm nghèo.
Trong một nhiệm vụ trước đây, một sĩ quan thuộc đội 9 vô tình bị nhiễm virus, ngay lập tức nổi điên cắn bị thương thêm hai ba người nữa. Do không kịp phòng bị, cả đội mười mấy mạng người đã phải hy sinh oan uổng.
Trình Chi Hữu cảm thấy việc hành động một mình ngược lại sẽ thuận tiện và linh hoạt hơn nhiều. Anh đã trải qua những khóa huấn luyện khắc nghiệt nhất ở trường sĩ quan, một mình chấp mười là chuyện bình thường, đám thây ma này đối với anh chưa là gì cả.
Khi mọi người cắm đầu chạy lên phía trước, Trình Chi Hữu là người nhận nhiệm vụ bọc lót phía sau. Anh giơ súng bắn tỉa lên nhắm chuẩn về phía xa. Còn chưa nghe thấy tiếng động gì, anh đã thấy bầy thây ma đang rục rịch lao ra từ phía nhà máy bỏ hoang, mưu toan chặn đường rút lui của nhóm người tị nạn.
Trình Chi Hữu lập tức nổ súng. Khẩu súng bắn tỉa nổ liên tiếp mười phát đạn, từng con thây ma đổ rầm xuống đất. Anh nhanh nhẹn thay băng đạn mới, tiếp tục bóp cò, kiên quyết không để bất kỳ con thây ma nào có cơ hội tiếp cận nhóm người phía trước.
Dương Kiện An ngoảnh đầu lại nhìn, chứng kiến lũ thây ma đuổi theo phía sau cứ thế rụng như ngã rạ. Đây là lần đầu tiên cậu được tận mắt chứng kiến sức mạnh khủng khiếp của thần tượng, phát nào phát nấy đều găm thẳng vào đầu quái vật. Cậu thầm nghĩ sau khi trở về nhất định phải xin bằng được chữ ký của anh mới được.
Giang Tang ban đầu vốn dĩ đang chạy theo đoàn của Dương Kiện An để rút lui. Nhưng vì cậu chạy ở vị trí cuối cùng để bọc lót, lúc bầy thây ma hùng hổ xông tới đã vô tình va phải và xô ngã cậu nhóc xuống đất.
Cậu tận mắt chứng kiến lũ thây ma liên tiếp bị bắn gục, hiện tại chỉ còn sót lại khoảng mười mấy con. Thế nhưng bầy quái vật còn lại bỗng nhiên đổi hướng, chúng không thèm đuổi theo đám người tị nạn nữa mà quay ngoắt đầu, đồng loạt lao điên cuồng về phía Trình Chi Hữu.
Giang Tang nhìn dáo dác xung quanh, trong đầu xảy ra một trận chiến tâm lý dữ dội: Nên chạy trốn để giữ mạng, hay là quay lại giúp anh đây?
Chỉ do dự trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cậu nhóc dứt khoát quay đầu chạy ngược trở lại, lao thẳng vào giữa bầy thây ma hung hãn.
Lũ quái vật kia lúc này đang điên cuồng lao lên, hoàn toàn không mảy may chú ý đến việc trong đội hình của mình vừa có một con "thây ma giả hàng" trà trộn vào.
Trình Chi Hữu ném khẩu súng bắn tỉa sang một bên, rút súng lục ra bắn hạ thêm vài con nữa. Tốc độ lao tới của đám thây ma này quá nhanh, anh liền vơ lấy thanh xà gồ thép đã chuẩn bị từ ngày hôm qua, nhắm thẳng vào con thây ma đang lao tới trước mặt mà giáng một cú trời giáng.
Hai con thây ma áp sát gần người đồng thời gầm rú lên kinh tởm. Trên mặt chúng chằng chịt những vệt nứt xám xịt và gân xanh nổi lên ghê rợn, hai chiếc răng nanh to dài chìa ra ngoài, gương mặt dữ tợn vặn vẹo cùng đôi con ngươi lồi hẳn ra ngoài. Chúng ngoác cái mồm hôi thối, điên cuồng lao vào muốn cấu xé, nhai nuốt sống con người trước mặt.
GÓC TÁC GIẢ:
Thời điểm đàn thây ma hung hãn lao tớiầm ầm.
Tang Tang nhà chúng ta cứ đứng trơ ra đó ngơ ngác tự hỏi:
Mình là ai? Đây là đâu? Mình định làm cái gì tiếp theo ấy nhỉ?
Thế rồi cậu nhóc cứ thế ngốc nghếch chạy theo bầy thây ma luôn.
Thế là giữa một đàn thây ma hung tợn, bỗng nhiên có một con thây ma vừa lùn vừa nhỏ, mặt mũi ngơ ngác trà trộn vào giữa đội hình.
Đám thây ma xung quanh:
Bận bỏ xừ ra được, tụi tao chỉ muốn ăn thịt người thôi, không rảnh để tâm xem bên cạnh vừa có cái thứ kỳ quái gì lọt vào đâu nhé!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận