Sáng / Tối
Leoric, nhìn thấy thái độ lạnh lùng và lịch sự của cậu, cảm thấy tim mình thắt lại, như một miếng bọt biển bị ngâm nước đang chìm xuống.
Tối hôm qua sau lễ khai giảng, khi anh dẫn các tân sinh viên của Học viện Hỏa Tích về kí túc xá với tư cách là hội trưởng, anh hiếm khi say rượu như vậy, một mình quay về phòng.
Hội trưởng học viện có đặc quyền được ở phòng đơn, và Leoric, sau khi nhậm chức, cũng được phân một phòng đơn, nhưng anh đã đổi thành phòng đôi.
Zephyr là người ngủ rất ít và gặp khó khăn khi ngủ trên giường lạ, cậu nói rằng mình không quen ngủ chung với người khác và không thể ngủ được, huống chi là ngủ với người lạ.
Rượu dần dần làm mờ ý thức của anh. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc giường đối diện cho đến khi mắt anh cay xè, như thể bị mắc bẫy, không thể thoát ra. Buổi chiều đầu tiên anh gặp Zephyr hiện lên trong tâm trí anh như một đoạn phim cũ.
Lúc đó mẹ anh vừa mới qua đời không lâu, lại bị cha và những đứa con ngoài giá thú của người tình chặn ở vườn để bắt nạt, anh bị ép phải đội mặt nạ côn trùng, trong ánh mắt thoáng nhìn thấy bụi hoa hồng nở rộ ở góc hàng rào.
Cha từng rất yêu mẹ anh, hoàng hậu Cynthia, và đã trồng hoa hồng khắp cung điện để làm bà mỉm cười, nhưng bây giờ chỉ vì một câu “không thích” của người tình mà đã nhổ hết, chỉ còn lại một bụi nhỏ ở góc không dễ thấy này.
Khi anh đang chìm đắm trong những suy nghĩ này, một cậu bé xuất hiện từ phía sau hàng rào, một tay đút túi, tay kia nắm chặt một bông hồng đỏ. Mái tóc vàng óng của cậu tung bay trong gió, và đôi mắt xanh to đẹp của cậu sáng lên rực rỡ.
Cậu bé trông còn nhỏ hơn anh, nhưng kiên quyết chắn trước mặt anh, cố hết sức bảo vệ anh, tuy vụng về nhưng cảm động.
Trong khoảnh khắc đó, thế giới của anh chỉ bao gồm những ngón tay của Zephyr tháo dây đeo mặt nạ và hơi thở nhẹ nhàng lướt qua hàng mi của anh, còn những người từng làm hại anh dường như chẳng còn quan trọng nữa.
Cuộc gặp gỡ bất ngờ ấy là may mắn hay bất hạnh thật khó để phân biệt, người trao có thể dễ dàng đưa tay ra giúp kẻ lúng túng, cũng có thể dễ dàng rút lại tình cảm đã trao. Lý trí mách bảo anh nên tránh xa Zephyr, nhưng anh bất lực trước điều đó. Anh sợ lặp lại sai lầm của mẹ, cự tuyệt sự ấm áp mà cậu dành cho, nhưng cũng bị cậu thu hút sâu sắc.
Vô số lần anh định từ chối, nhưng trước nụ cười của người đó, anh không thể không thốt ra những lời mơ hồ. Dù chưa hoàn toàn hiểu được lòng mình, anh cũng không thể phủ nhận những khoảnh thời gian họ bên nhau và cảm xúc tinh tế nảy sinh trong lòng, đã nhiều lần trở thành nguồn sức mạnh của anh.
“Tôi sẽ nói chuyện với Kailan về Học viện Thanh Ưng. Quay lại đi, Zephyr.”
Điều này thật kỳ lạ.
Zephyr lắng nghe một cách thờ ơ, gần như bật cười, cậu nghi ngờ bản thân có chút vấn đề. Cậu vẫn cảm thấy Leoric thú vị hơn khi anh thờ ơ với cậu. Giống như bây giờ, khi nhìn thấy nỗi buồn chưa từng có trên khuôn mặt điển trai mà cậu từng ngưỡng mộ, cậu không cảm thấy chút cảm xúc nào.
Đã không thể quay lại được nữa, cậu bình tĩnh nghĩ.
Người khác có thể ở lại quá khứ, nhưng cậu phải tiếp tục tiến về phía trước, liên tục thay đổi vị trí, liên tục giành được cái gọi là cuộc sống mới, bỏ lại tất cả phía sau.
Đó chính là sự kiêu ngạo của Zephyr.
“—Vậy nên, thưa điện hạ, ngài đừng gượng ép bản thân.”
Dòng suy nghĩ của Leoric đột ngột dừng lại. Anh nhìn Zephyr, ánh mắt hơi run: “Tôi không gượng ép đâu……”
“Thật sao?” Zephyr vẻ mặt bình thản: “Đừng nói đến chuyện muốn tôi ở lại nếu ngài không muốn thay đổi hiện trạng. Điều đó khiến tôi cảm thấy—chỉ là ngài không muốn chấp nhận thôi.”
Leoric tức giận túm cổ áo cậu ép vào tường, anh cao hơn Zephyr một cái đầu, Zephyr bị kéo tới mức gần như bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất.
“Kailan không phải là kẻ đơn giản, nhiệt tình như cậu nghĩ đâu. Hắn ta đang cố lợi dụng cậu, lợi dụng gia đình phía sau cậu. Cậu có hiểu không…”
“Không sao đâu” Zephyr nghiêng đầu cười: “Chỉ những kẻ vô dụng mới sợ bị lợi dụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tai-sinh-thanh-nhan-vat-phan-dien-trong-mot-tro-choi-bl&chuong=6]
Chỉ cần còn sót lại một chút chân thành trong quá trình bị lợi dụng là đủ rồi.”
“Nói đến việc bị lợi dụng, thưa điện hạ, chẳng phải ngài cũng giống vậy sao?”
Leoric im lặng, nhớ lại những chuyện đã qua. Anh biết Zephyr có tình cảm với mình nhưng chưa bao giờ từ chối lời cầu hôn của cậu. Khi biết mọi người xung quanh lan truyền tin đồn tiểu thiếu gia nhà Summers đơn phương yêu anh, anh cũng không ngăn cản. Vị hoàng đế nghĩ rằng con mình có mối quan hệ thân thiết với người thừa kế nhà Summers, và để tránh xúc phạm đến gia tộc giàu có nhất thiên hà, ông không dám để các con riêng của mình đối xử tệ bạc con trai của hoàng hậu quá cố, thậm chí còn trả lại di vật của hoàng hậu quá cố cho anh.
"Chắc chắn là không giống nhau rồi" một giọng nói yếu ớt bên trong anh phản đối. Ít nhất, anh sẽ không bao giờ làm hại người bạn thuở nhỏ của mình vì lợi ích cá nhân.
Nhưng dù bây giờ anh có nói những lời giả dối như vậy, Zephyr cũng sẽ không tin.
“Đùa thôi mà, nói lợi dụng nghe ghê quá, trước giờ đều là tự nguyện của tôi mà.” Zephyr mỉm cười nhẹ: “Lần này chọn học viện khác cũng là tự nguyện.”
“Chẳng phải cậu đã nói... cậu thích tôi sao?” Giọng Leoric khàn khàn, chán nản buông cổ áo Zephyr ra.
"Phải, nhưng giờ thì không còn nữa." Zephyr thản nhiên nói, bắt gặp ánh mắt đột nhiên trở nên hoang mang của Leoric. Cậu dường như còn đủ rảnh rỗi để từ từ vuốt phẳng những nếp nhăn trên áo.
"Thời gian bên cậu thật vui, nên tôi cũng muốn chia tay một cách vui vẻ." Giọng cậu thay đổi, chuyển sang lịch sự: “Cảm ơn cậu đã quan tâm, tôi khá thích học viện hiện tại, nếu không có việc gì khác, tôi đi trước đây.”
Nói xong, cậu không đợi Leoric phản ứng, khẽ cúi đầu rồi quay người bỏ đi.
Leoric nhìn chằm chằm vào bóng dáng cậu khuất dần ở cuối hành lang, vẻ mặt u ám.
Bên dưới áo choàng đồng phục đen, anh siết chặt nắm tay, đầu ngón tay cắm sâu vào lòng bàn tay, từng giọt máu rơi xuống, nhưng anh không cảm thấy đau.
Zephyr ban đầu định đến thư viện, nhưng sự chậm trễ này đồng nghĩa với việc giờ ăn trưa đã qua, nên cậu đành phải hoãn lại kế hoạch và trở về ký túc xá.
Đêm qua khi trở về, chỉ có anh chàng đang nằm ngủ mê mệt, ở trong ký túc xá. Hôm nay, khi cậu mở cửa, cậu thấy cả ba người bạn cùng phòng đều có mặt ở đó.
"Trưa nay có bán dung dịch dinh dưỡng vị kem ở căng tin. Thấy cậu chưa đi ăn nên chúng tôi mang cho cậu một chai."
Evan Dawson ngẩng đầu lên khỏi đống linh kiện cơ khí, bắt gặp ánh mắt cậu. Đôi mắt anh ấy ánh lên vẻ trong trẻo, hiền dịu, mái tóc nâu xoăn bù xù.
“Cảm ơn.” Zephyr nhớ lại lời giới thiệu của Kailan: “Cậu là quán quân 'Mechmaster' dành cho lứa tuổi vị thành niên.”
“Anh chàng này đã ba lần dành quán quân rồi.” Cậu thiếu niên mà Zephyr lén đặt biệt danh, vững vàng chống đỡ cơ thể bằng một tay khi đang trồng cây chuối, vẻ mặt thư thái, trán không một giọt mồ hôi, thậm chí còn rảnh rang trò chuyện: “Chào cậu nhé, tôi tên là Kim Curtis.”
Kim trông trẻ trung, có khuôn mặt trẻ con, và hôm qua anh ấy mặc một chiếc áo khoác rộng thùng thình, mà Zephyr không để ý kỹ, chỉ thấy nó trông kỳ quặc khó tả. Tuy nhiên hôm nay, cậu nhận ra anh chàng này là một cỗ máy cơ bắp; một chiếc áo phông đen hoàn toàn bình thường trông như một chiếc áo bó sát, và chỉ riêng vóc dáng thôi cũng không giống một học sinh chút nào.
“Chẳng phải quá dễ sao.”
Zephyr nhìn về phía giọng nói phát ra và thấy một chiếc máy tính cá nhân cấu hình cực cao ở góc phòng, cùng với một loạt thiết bị mà cậu không thể gọi tên. Chẳng trách phòng ký túc xá lại chật chội đến vậy khi cậu bước vào.
Chàng trai vừa nói đang ngồi xổm giữa đống thiết bị, đôi mắt dài, hẹp, màu hổ phách, như mắt mèo, dán chặt vào màn hình. Một tay anh ta cầm tách cà phê, tay kia lướt trên bàn phím, gần như để lại bóng. Mái tóc dài ngang vai nhuộm vàng nhạt được kẹp hờ bằng kẹp cá mập. Quầng thâm mắt hằn sâu, khiến anh ta trông thật uể oải, gần như vô hồn.
“Cứ như lỗ hổng bảo mật ở khắp mọi nơi vậy. Ngay cả Ngân hàng Hoàng gia cũng không đến nỗi tệ như vậy.”
Thật tuyệt! Mắt Zephyr sáng lên. Ngân hàng Hoàng gia có hệ thống an ninh chỉ đứng sau quân đội và cung điện hoàng gia. Chẳng trách anh ta lại là hacker thiên tài số một của thiên hà Galente.
“……” Evan và Kim ngượng ngùng, việc xâm nhập vào ngân hàng là vi phạm pháp luật mà.
Dù nói vậy, nhưng cậu thiếu niên hacker dường như chỉ xem đó như một trò chơi, sau khi hoàn thành thì mất hứng thú.
“Chán quá. Không còn chỗ nào khác để tôi giải trí sao.” Giọng cậu thiếu niên hơi khàn vì dậy thì, nhưng không đến nỗi khó chịu.
“Cơ sở dữ liệu của trường mình thì sao? Nghe nói dùng chương trình bảo mật tuyệt đối, không thể bị tấn công, còn an toàn hơn cả Quân đội Đế quốc.” Zephyr chân thành gợi ý.
Cậu thiếu niên vươn vai, như thể chỉ lúc đó mới nhận ra Zephyr đang nhìn mình với vẻ ngưỡng mộ. Anh ta nhướn mày tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng sự chú ý chỉ dừng lại một chút rồi lập tức chìm vào thế giới riêng.
“Tôi đã hiểu cách phá khóa lớp ngoài cùng, tiếp tục nữa thì sẽ bị cuốn vào một trò chơi chiến đấu mất” anh ta lẩm bẩm: “Chỉ cần là trò chơi thì luôn có cách vượt qua, hệ thống an toàn đạt mức này mới tạm gọi là được.”
Zephyr không hỏi thêm nữa, cậu lôi ra chiếc vali hôm qua vội vàng nhét dưới gầm giường ra, bắt đầu sắp xếp đồ của mình mang theo.
“Cái đó, liệu có phải là máy chơi game cảm biến chuyển động đời mới nhất không nhỉ?.”
Cậu thiếu niên hacker đột nhiên cúi xuống giường, mắt chăm chú nhìn chiếc hộp lớn trên giường. Nhận được câu trả lời khẳng định, anh ta lập tức rũ xuống như một bông hoa bìm bìm héo úa.
“Tôi đã muốn chơi cái này từ khi phát hành năm ngoái, nghe nói các sản phẩm mới của công ty này luôn chỉ bốc thăm trực tuyến và còn cài phần mềm trợ giúp trên trang chủ. Ai mà ngờ năm nay lại chuyển sang bốc thăm trực tiếp cơ chứ.” Cậu thiếu niên chán nản nói: “Nhưng cả thiên hà chỉ có năm mươi chiếc, cậu cũng quá may mắn rồi đấy.”
“Chỉ là trùng hợp may mắn thôi mà.” Zephyr nói, gần như thích thú với lời nói lảm nhảm, gần như ma quái của cậu thiếu niên: “Gần đây tôi không định chơi, cậu chơi trước đi.”
“Thật sao?” Cậu thiếu niên ánh mắt sáng rực.
“Cầm đi mà chơi.” Zephyr mỉm cười nhét chiếc hộp vào tay anh ta: “Tôi còn chưa giới thiệu. Tên tôi là Zephyr, là bạn cùng phòng mới của cậu.”
“Valo, đó là tên tôi.” Cậu thiếu niên hacker dán mắt vào máy chơi game, không nỡ rời.
Dù là hack hay chơi game, cậu thiếu niên đều đắm chìm toàn tâm toàn ý vào những gì mình yêu thích với một niềm đam mê thuần khiết và mãnh liệt, điều này khiến Zephyr rất ngưỡng mộ.
Zephyr nhanh chóng hình thành ấn tượng ban đầu về vài bạn cùng phòng.
Evan có vẻ là kiểu người nhút nhát, mọt sách, nhưng thực ra lại chu đáo, điềm tĩnh và toát lên vẻ giày dặn kinh nghiệm. Kim có lẽ là mẫu nhân vật phụ điển hình được yêu thích theo kiểu tự nhiên trong truyện tranh, nhiệt huyết nhưng có chút ngây thơ. Còn Valo, chú mèo thiên tài kiêu ngạo này, về sau sẽ trở nên dễ gần hơn nhiều.
Khá dễ thương.
Zephyr nhấp một ngụm dung dịch dinh dưỡng, cảm giác hơi lo lắng khi bắt đầu cuộc sống mới dường như được vị ngọt trên đầu lưỡi làm dịu đi.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận