Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 9 / 10  ·  90%
Ở TÙ 10 NĂM
Chương 9
08/09/2025 10:19· 848 từ

Nhưng thù này phải tôi cũng làm y vậy, nặc báo lên Cục Thuế

Nhưng đã không báo thôi, báo rồi mới biết. Báo thuế của công ty Khải Ngôn có vấn bị nhân viên Kiểm toán phát ra sai phạm.

Tống Khải ngôn trộm không thành còn mất nắm gạo, bộ trên dưới công loạn như nồi cháo Nghe nói có vài giám đốc cao muốn bỏ trốn.

Càng thú vị chính cặp đôi trai tài gái sắc Khải Ngôn và Đường Nhiên giờ phút này gặp chuyện lại mạnh ai nấy đổ tội lên đầu đối phương.

Đường An Nhiên lại tìm tôi lần nữa.

“Trần Án, em đã tay với Tống Khải Ngôn.”

“Liên quan gì đến

Cô ấy bỗng nhiên động nắm lấy tay tôi: “C1o anh vẫn còn giận Em sai rồi, em sự sai rồi, lúc trước em nên ở bên Tống Khải Ngôn lúc anh ở tù vì em. tại, em rất hối anh có thể cho em cơ hội không?”

Tôi lạnh lùng nhìn ấy: “Cô thấy hắn không còn nên mới quay về tôi?”

“Không phải, Trần Án, nhận ra rằng Tống Khải Ngôn phải chỗ dựa mà tìm kiếm, khi chuyện ra, anh ta lập tức đổ trách nhiệm lên người em.”

Sắc mặt Đường An tiều tụy, hai mắt đỏ bừng, còn vẻ đẹp của kia nữa.

“Chỉ có anh, chỉ anh đối xử tốt với em nhưng đến bây giờ mới nhận ra. Trần anh có thể cho em thêm cơ hội? Chúng ta bắt đầu lần nữa, em bảo đảm, em đảm em sẽ không giờ yêu ai khác nữa.”

“Anh có thể giúp được không? Em không muốn ngồi Em không muốn ngồi

Tôi nhìn cô ấy, đã không còn nhận ra người nữ mà mình đã yêu sâu đậm.

Tôi nhịn hết lần đến lần khác, cuối cùng vẫn nhịn được giơ tay cô ấy một cái.

Đường An Nhiên bị tát, ngồi thẫn thờ dưới đất nhìn tôi.

“Hôm nay cô tới không phải đã nhận ra rằng Khải Ngôn sẽ không như tôi, ngu ngôc gánh hết trách nhiệm, thay ngồi tù đúng không?”

“Chuyện đến nước này, phải cô vẫn còn nghĩ tôi còn yêu cô, có thay cô gánh trách sao? Đừng mơ tưởng nữa, Đường Nhiên, tôi và cô đã kết rồi.”

“Ngay từ lúc bội tôi, chúng ta đã kết thật rồi!”

Tôi không muốn nhìn lần nào nữa, lập tức rời

Lúc Đường An Nhiên Tống Khải Ngôn vì trốn tránh nhiệm mà đánh nhau đầu mẻ trán thì Lục Mạn Mạn kết hôn.

Năm đó tôi cùng An Nhiên đăng ký kết hôn lâu thì tôi đã tự thú, vẫn chưa làm lễ cưới.

Bởi vậy tuy rằng thứ hai kết hôn, nhưng đầu tiên tôi làm cưới.

Tôi mời Thẩm làm người chứng hôn.

Trong hôn lễ, tôi Lục Mạn Mạn mặc váy cưới bước, từng bước đi phía tôi.

Mọi chuyện đều rất đẹp, nhưng đến giữa buổi lại một vị khách không mà đến.

Cô ấy cầm một sổ tay điên điên khùng khùng xông vào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/t-10-n-m&chuong=9]

“Trần Án, anh nhìn đi, em sai rồi, em thật sai rồi, xin anh bỏ rơi em!”

Là Đường An Nhiên.

Cô ấy giơ cuốn lên, cố chấp mà khóc với “Em mới vừa biết anh vì em khổ như vậy, những năm qua chắn anh rất hận em đúng Em biết hết rồi, em biết rồi, chúng ta làm từ đầu nhé!”

Đó là nhật năm tôi ở trong tù, trước đi tôi đã để biệt thự.

Mỗi trang bên trong tràn ngập nỗi nhớ nhung dành cho cô ấy.

Tôi cũng đã từng chờ Đường An Nhiên sẽ đọc cuốn nhật ký này, đó hồi tâm chuyển Nhưng cô ấy lại không hề biết tôi đã trải qua những hay để ý một chút đến cho dù tôi cuốn sổ trong phòng ngủ hai đứa, cô ấy vẫn chưa phát hiện.

Chuyện đến nông nỗi cũng đã quá muộn.

Tôi nói bảo vệ ấy ra.

Khi bị lôi đi, ấy vẫn gào thét: “Trần Án, đừng bỏ em….!!!”

Buổi hôn lễ của Lục Mạn Mạn cũng không vậy mà ảnh hưởng.

Chúng tôi trao lời

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận