Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 6 / 10  ·  60%
Ở TÙ 10 NĂM
Chương 6
08/09/2025 10:18· 804 từ

Tôi vươn ngón trỏ, chặn lời ấy.

“Đường An Nhiên, tình cảm đều phát từ con tim. nói em mệt mỏi còn anh thì sao. ngày ở trong tù đều không ngủ được, mỗi ngày ở tù đều rất muốn chết, chỉ cần nghĩ về em, anh vượt qua được.”

“Nhưng sau khi anh ra tù phát hiện ra, thì 10 năm qua, anh ngày trong song sắt về em, cũng là lúc em ngày nảy sinh tình cảm Tống Khải Ngôn.”

“Em có biết khi đó anh lòng thế nào không? thấy mình giống như thằng ngốc.”

“Em xin lỗi…. em thật sự lỗi… cô ấy vừa đầu vừa khóc.

“Ký đi, ký xong đường ai đi!”

Nước mắt của Đường An Nhiên giọt, từng giọt rơi nhưng giờ phút này tôi lại không cảm đau lòng thay cô ấy nữa. lẳng lặng nhìn cô ấy vào đơn ly hôn.

Đi ra đến cổng biệt thự, An Nhiên hỏi tôi vấn đề.

“Anh có hối hận vì ngày giúp em?”

Tôi dừng bước.

Tôi biết cô ấy hỏi về của Đường Vĩ Thành.

“Ông ta quấy rối em bao

“Từ 16 tuổi em theo mẹ giá thì đã….”

Tôi lắc lắc đầu: “Vậy thì không có hối hận, tiếc là anh chưa đánh ông ta nhiều chút thì ông ta đã chết Nói xong câu này, tôi tức bước ra khỏi cửa.

Cách cánh cửa, tôi nghe thấy khóc cực kỳ đau vọng ra.

Ngày đi đến Cục Dân Chính giấy ly hôn, thời thật tốt. Đường An ở cửa chần chừ muốn đi vào.

Cô ấy thất thần mà nhìn “Trần Án, thật sự muốn như vậy sao? ta không thể không hôn sao? Chúng ta hãy vui như trước, có được không?”

Nhìn dáng vẻ của Đường An như vậy, tôi cười.

“Tuy rằng chúng ta đã kết 10 năm, nhưng một làm vợ chồng đàng như người ta cũng làm. Bây giờ em làm vậy ai xem?”

Đường An Nhiên bị tôi nói như vậy, mắt liền hoe.

“Trần Án, trước đây có bao anh nói chuyện với như vậy?”

“Bởi vì trước đây, anh không bỏ em được, còn giờ, anh đã làm

Đường An Nhiên lại khóc, nhưng phút này đây tôi không hề vì cô rơi nước mắt mà lòng.

Từ nay về sau, chuyện của ấy không còn liên đến tôi.

Sau khi nhận giấy ly hôn, cũng bước đi nhanh không hề quay đầu lại.

Tôi lại đi đến trại giam, nay một người bạn của tôi được thả

Anh ấy gọi là Thẩm Vũ anh ấy là tội kinh tế, bị phán tù còn lâu hơn

Tôi dẫn anh ấy đến một hàng làm lễ tẩy sau khi nói chuyện tôi nói với anh tôi đã ly hôn.

“Chúc mừng người anh em, cuối cũng đã thoát khỏi khổ. Thật ra lúc trong tù, tôi đã lần khuyên cậu từ bỏ rồi, là cậu quá si tình.”

Tôi xua tay: “Chuyện qua rồi, nói nữa!”

“Vậy sau này cậu có dự không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/t-10-n-m&chuong=6]

“Tôi có tiền án, chẳng ai thuê tôi.” Tôi cười.

“Vậy cậu đi theo tôi, chúng cùng nhau gây dựng nghiệp.” Thẩm Vũ Phi bàn một cái, hùng nói.

“Tôi là sinh viên khoa học thuật, làm sao hiểu tài chính? Chưa kể là tội phạm kinh làm sao hoạt động trong các vực liên quan được?”

“Tầm nhìn của cậu thật hạn Người anh em, cậu từng nghe qua người toán giỏi nhất, người kinh tế giỏi nhất nếu không trong đồn cảnh sát thì đang ở trong tù sao? nữa bây giờ tôi không làm những lĩnh vực liên quan chẳng phải còn có cậu sao? thông minh như vậy, chẳng lẽ dạy cậu không được

Nghe lời khuyên của Thẩm Vũ tôi cứ như vậy mơ hồ hồ vào con đường kinh Hai chúng tôi lấy tên của mà đăng ký một công Thẩm Vũ Phi đứng sau tôi chỉ đạo. Nhưng dù vậy, ty tôi vẫn thiếu một đại diện trên mặt pháp luật.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận