Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 3 / 83  ·  3.6%
Sau khi gặp được tên ngốc, tôi bị ép làm trụ cột gia đình
Chương 3: Tổ Tông
20/07/2026 21:22· 1,925 từ

Đàm Dương khẽ dừng bước, đầu lại thì thấy Tuế hai má đỏ ửng, trên lấm tấm mồ hôi, thương ở chỗ mắt cá bên trong giày đã bị cọ đến mức chảy máu.

Hắn khẽ mắng thầm một bước đến ôm ngang người bế xốc lên, miệng còn bẩm: "Đúng là đồ rối!"

Miệng thì lẩm nhẩm khó nhưng bước chân lại vừa vừa nhanh.

Cánh cửa nhà của vị thuốc khép hờ, hương thuốc lẫn với mùi củi lửa vào mặt.

Đàm Dương đá tung cửa: Lão Đầu, nhìn thử xem đang bị gì vậy?"

Ông lão Vương bị Đàm dọa giật mình, vừa thấy nhóc xinh xắn trong ngực thì nhướng mày: "Ồ, đâu ra thằng nhóc xinh vậy?"

"Đừng nói mấy lời thừa Đàm Dương cau có: "Mau thử y bị làm sao."

Biết rõ tính tình Đàm ông Vương cũng không chấp gì, nheo mắt lại gần, tay chạm khẽ vào nốt đỏ trên người Tuế Y sợ hãi co người lại, vào ngực Đàm Dương, miệng còn rĩ: "Tướng công, cứu

"Dị ứng." Ông Vương thu về, lấy một nắm thảo từ mấy hũ thuốc xếp góc tường.

"Chắc đụng phải thứ sạch sẽ. Sắc thuốc này uống, còn bã thì để nước tắm."

Lão liếc qua mắt sưng đỏ của Tuế Sơ, tay ấn nhẹ: "Không chạm xương, nghỉ ngơi kỹ hôm là ổn."

Sau khi nói xong, ông đổi giọng điệu, trong mắt theo ý trêu ghẹo: "Tướng cơ à? Tên nhóc Dương ngươi cũng thật là, thân hồi nào mà không gọi qua uống một chén rượu."

Sắc mặt Đàm Dương đen "Thành thân cái rắm! Đêm qua nhặt ngoài đường về! óc có vấn đề, lại liền dính lấy ta tướng công không dứt, đuổi không chửi cũng không đi."

"Vậy à..." Ông Vương kéo âm tiết, trong mắt tràn ý cười, với tính cách Đàm Dương thì làm có chuyện đánh không đi không đi.

Biết ông già này chẳng mấy, nhưng Đàm Dương cũng buồn giải thích thêm cho nước bọt.

Nhận thấy thang thuốc, ánh của hắn liếc qua bộ tủi thân của Tuế Sơ, hiểu tại sao có bực bội trong lòng.

Tuế Sơ thấy hắn nhìn phía mình, liền kéo kéo áo của hắn làm nũng: công ơi, ta đau..."

Ông Vương cười ra tiếng, trêu chọc lần nữa: "Đôi chồng trẻ tình cảm tốt hay là ở lại sắc thuốc luôn?"

"Ai vợ chồng..." Đàm Dương chưa nói dứt câu, Tuế đã đáng thương úp mặt ngực hắn, mềm nhũn bông.

Đàm Dương day day trán, cùng vẫn không rời đi.

Trong căn bếp nhỏ, lửa tách cháy, Tuế Sơ ngồi cạnh hắn, câu được câu vân vê vạt áo như đang chơi đùa.

Đàm Dương khẽ thở dài: sao được, tạm thời nuôi đi, cứ coi như nuôi mèo con chó vậy."

"E là ngươi chẳng được ý đâu."

Ông Vương cố tình kéo giọng, thấy Đàm Dương nghi liếc sang thì mới nhàn nói: "Đứa nhỏ này dẻ quá mẫn cảm, mặc thô là phát ban như bây đấy, ngươi nuôi như nuôi chó mèo thì e là bị ngươi nuôi cho chết sớm

Đàm Dương trợn tròn mắt, như mèo bị dẫm trúng gân xanh trên cổ giật thịch: "Vậy... ta còn cung phụng y như tổ chắc?!"

Hắn tóm cổ áo Tuế nhấc lên trước mặt quan bộ đồ thô kệch rộng thình cùng làn da chít mẩn đỏ, yết hầu lên trượt xuống.

"Mặc quần áo thôi dị ứng được hả?"

Hắn quay sang gào lên ông Vương, giọng gắt gỏng: theo ông, tôi phải mặc vóc lụa là cho chắc?!"

Chưa dứt lời đã bị gọi "tướng công" mềm nhũn tủi thân của Tuế Sơ ngang.

Nhìn đôi mắt long lanh lệ, Đàm Dương chỉ cảm thái dương giật giật. Hắn Tuế Sơ ra bên miệng mắng: "Ta xui tám mới gặp phải ngươi!"

Nhưng bàn tay đang nắm tay áo y lại thả ra không ít. Trong đầu đã bắt đầu tính xem trong làng có nhà khéo tay, có thể may vài vải mềm cho cái của nợ không.

"Tướng công... huynh giận ta sao?"

Tuế Sơ ngẩng đầu lên, mi còn chút dính nước.

"Im đi." Đàm Dương ngoảnh sang chỗ khác.

Nhưng khi mái đầu kia khẽ tựa vào vai mình, như bị quỷ thần sai vươn tay xoa nhẹ tóc mềm mượt.

Thuốc sắc xong thì cũng gần xế chiều.

Đàm Dương dùng khăn vải thuốc cho Tuế Sơ lau những vết mẩn đỏ, hắn bao giờ tự mình vụ cho người khác kiểu đâu, lần đầu tiên không khống được sức lực, đến khi nghe Tuế Sơ kêu đau nhận ra mình đã dùng sức quá.

Sức lực mặc dù đã nhẹ đi, nhưng nước thuốc vào da lại gây ra trận ngứa ngáy.

Tuế Sơ vô cùng ngứa, lại cắn chặt môi không tự ý động đậy, ánh còn sáng lấp lánh nhìn hắn: "Tướng công đối với Tuế Sơ tốt thiệt á."

Đàm Dương khẽ run tay, cho nước thuốc nóng hổi lên tay mình, bỏng rát mức hắn thầm chửi câu, nhưng trong lòng thì âm thầm dịu lại.

Trên đường về nhà, Tuế ghé vào lưng Đàm Dương, giọng ngâm nga một khúc gì đó không nghe

Gió chiều lùa qua, mang mùi thảo dược thoang thoảng, Dương nhìn bóng hai người xuống đất chồng chất nhau, trong lòng chợt nghĩ một thằng ngốc ở bên cạnh không tệ đến mức đó.

Về đến nhà, nghĩ đến ông Vương nói, Đàm Dương nhiên nhận ra, nếu không được vải thô thì nệm của hắn cũng phải mới.

Đây thật sự là một đề lớn, trán Đàm Dương giật giật, trừng mắt liếc tên tổ tông còn cười ngốc ở bên cạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-gap-duoc-ten-ngoc-toi-bi-ep-lam-tru-cot-gia-dinh&chuong=3]

"Mau cởi quần áo ra, muốn đến nhà ông Vương chuyến nữa à?"

Đàm Dương thô lô tiến muốn cởi đồ của Tuế ra, nhưng tay vừa chạm mấy chấm mẩn đỏ chưa biến mất trên da liền vô thức giảm sức lực

"Tướng công, Tuế Sơ lạnh."

Tuế Sơ lúc này vẫn trụi, kéo nhẹ ống tay hắn, thân thể mảnh mai run rẩy.

Đàm Dương cắn răng, ánh liếc qua cái mông vểnh của y, trong lòng rung đưa tay vỗ nhẹ cái, mềm mềm mẩy mẩy, cảm cũng không tệ lắm, sự giận trong lòng không hiểu sao tan hơn phân nửa.

"Cố chịu đi."

Đàm Dương quăng một câu quay đầu đi, Tuế Sơ định chạy theo sau, nhưng giờ đang không mặc áo, có hơi xấu hổ đứng lại trước cửa nhà, chỉ thò đầu ngó ra, mong Đàm sẽ sớm quay lại.

Khi hắn quay về, trong một gói đồ. Nhìn Tuế Sơ lấp ló sau cửa chỉ lộ ra con mắt, khoé môi Đàm không nhịn được khẽ nhếch, mặc khó nuôi thật đấy, nhưng cũng đáng yêu.

"Tướng công, tướng công đi vậy?"

Vừa thấy hắn vào nhà, đã chạy ào tới, lấy tay hắn: "Ta đã tướng công lâu lắm

"Còn đi đâu nữa, đi đồ cho thứ phiền phức ngươi thay."

Đàm Dương bực bội nói, từ trong túi đồ ra bộ quần áo mềm mại.

Đây là quần áo mới, chạy hơn nữa cái thôn miễn cưỡng tìm được, còn hết số bạc còn trên người mới mua được.

"Cảm ơn tướng công, tướng tốt với ta quá, ta tướng công nhất."

Lại là ba câu này, Dương đã chai lì rồi, mặt không lộ ra biểu gì hết, chỉ đưa áo trong tay cho y: mặc vào đi."

Tuế Sơ cười ngốc nghếch đồ vào, có hơi lớn chút, nhưng vẫn chấp nhận

Lăn lộn cho tới trưa, bắt đầu đói bụng, cẩn từng li từng tí ôm nhìn Đàm Dương: "Tướng Tuế Sơ đói bụng."

Đàm Dương lúc sáng sớm ăn một cái bánh bao, giờ nghe Tuế Sơ nhắc mới chợt cảm thấy bụng.

"Chờ chút."

Hắn quay người vào bếp, vẫn còn ít thức chỉ là để vài ngày không biết có hỏng không.

Hắn một thân một mình, phần đều mua đồ ăn ngoài để ăn, không có cơm nên phòng bếp hơi lộn xộn, nhưng mà không quá bẩn.

Lục tìm một hồi, cuối cũng tìm thấy vài cái đen thô cứng trong một chén được đậy nắp, Dương cúi đầu ngửi ngửi, không có bị hỏng, liền nhóm lên, để mấy cái bánh lên nướng.

"Tướng công, chúng ta ăn vậy?"

Âm thanh của Tuế lên sau lưng, Đàm Dương đầu, thấy y để chân đứng ở cửa, cũng biết là do tác dụng thuốc hay là do quần áo phần da thịt lộ ra đã còn nhiều dấu vết mấy vết mẩn đỏ nữa.

"Giày đâu?" Đàm Dương không lại câu hỏi của y, cau mày hỏi: "Sao lại mang giày?"

Cảm nhận được ánh mắt Dương, Tuế Sơ hơi co mấy ngón chân: "Không có

"Không có giày ngươi còn đây?" Đàm Dương nghiêm mặt, đến những lời ông Vương mày nhíu chặt đến có thể kẹp chết con "Bị gì lại phải đi xem phu, ta làm gì có nhiều như vậy cho ngươi!"

"Nhưng... nhưng mà lâu quá thấy tướng công... ta nhớ... nhớ huynh."

Âm thanh của Tuế nói càng nhỏ, đầy tủi cúi đầu.

Đàm Dương phát ra một từ trong cổ họng, quay qua chỗ khác không nhìn Sơ đang cúi đầu hai vành hắn tai đỏ trong lòng lại giống như là móng vuốt của mèo nhỏ nhẹ cào một chút.

Đàm Dương bước hai bước đi tới, ôm ngang người y lên: "Ngươi là yêu dính người à?"

Chóp mũi của y gần dán lên người hắn, trên mi còn đọng lại vài nước mắt chưa kịp "Tuế Sơ về sau sẽ ngoãn, không bị thương, cũng không tốn tiền của tướng công nữa."

Đang khi nói chuyện, hơi thở ấm áp nhẹ thổi qua môi của hắn, tai của Đàm Dương lập tức nóng lên, vội nghiêng đầu, ra vẻ lớn tiếng "Cách xa ta ra một chút!"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận