Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 83  ·  2.4%
Sau khi gặp được tên ngốc, tôi bị ép làm trụ cột gia đình
Chương 2: Tên Ngốc
20/07/2026 21:22· 1,724 từ

Tia nắng vàng óng xuyên ô cửa sổ vỡ nát, lên những thanh xà gỗ phủ mạng nhện.

Lẽ ra hôm nay cũng trôi qua yên ổn giống mọi khi, thế nhưng người tính bằng trời tính, vừa mới sớm tinh mơ thì Đàm đã bị cái tên mà mình vừa nhặt về lúc đêm gọi dậy.

Tuế Sơ rụt rè kéo ống tay áo hắn, khẽ "Tướng công, ta đói..."

Đàm Dương do không ngủ giấc nên sắc mặt đen lớn tiếng nói: "Ta không phải công của ngươi, đừng có ta là tướng công."

Nghe hắn nạt, Tuế Sơ sợ đến mức rụt người hít mũi không dám nói gì.

Lúc này Đàm Dương mới ra, tên nhóc này đầu đúng là có vấn đề thật không phải là chỉ kiểu chửi kia.

Bình tĩnh một lúc, Đàm xoay người bước xuống giường, quần áo ở bên giường lên vào, quay đầu nhìn về tên nhóc đang co rúm góc giường: "Ngươi tên gì?"

Y thấy Đàm Dương chịu ý tới mình liền tươi về phía hắn, nói: "Tướng ta tên là Tuế Sơ huynh quên rồi à?"

"Ta đang hỏi tên đầy kìa."

Nhìn khuôn mặt mơ màng ngác của y, hắn chỉ thở dài một hơi đầy mệt suýt thì quên mất, đây một thằng nhóc ngốc nghếch.

Đàm Dương kiên nhẫn tiếp hỏi: "Nhà ngươi ở đâu nhớ được không?"

Tuế Sơ phồng má nghĩ một lúc, nói: "Nhà của công ở đây thì nhà của cũng ở đây."

Đàm Dương: "..."

"Tướng công, ta đói rồi, ăn cơm."

Đang nói chuyện, bụng Tuế còn phát ra tiếng "ùng rất đúng thời điểm.

"Không có cơm đâu."

Không đâu nhặt về một phiền phức, trong lòng Đàm thật sự cảm thấy rất phiền, nghĩ xem không biết nên cái "củ khoai lang nóng tay" này thế nào giờ.

Hay là cứ trực tiếp đi, tên ngốc này trông đẹp như vậy chắc là sẽ được không ít tiền.

"Vậy được thôi." Tên ngốc hít hít mũi, cúi đầu nhẹ bụng của mình, nói lầm "Ngươi không được kêu nữa, công cũng không có cơm

Tuế Sơ lại ngẩng đầu ngây ngô cười một cái: sao hết, chỉ cần tướng công đây là được rồi, Tuế có thể không ăn cơm được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-gap-duoc-ten-ngoc-toi-bi-ep-lam-tru-cot-gia-dinh&chuong=2]

Nắng sớm xuyên qua song sổ chiếu lên hàng mi cong khiến nó ánh lên màu óng, đáy mắt thuần khiết y khiến hắn chợt nhớ Uông Thanh Tuyền ở sau núi.

Hắn quay người móc từ ngăn tủ ra đống bánh chưa ăn hết hôm qua, ném y: "Ăn đi."

Mấy cái bánh bao hôm còn sót lại đã nguội nhưng vẫn còn tỏa ra một thịt nhè nhẹ. Mắt Tuế sáng rỡ, xé giấy dầu cầm một cái bánh định nhét vào miệng.

Bất chợt như nhớ ra đó, cái tay đang bánh bao vòng một vòng rồi đến trước mặt Đàm Dương: công ăn trước đi."

Rõ ràng là đã đói chết mà vẫn đưa bánh cho mình ăn trước. Đàm Dương nuốt nước bọt, ánh mắt mịt không rõ, ma xui khiến đưa tay ra lấy cái bánh bao.

Thấy Đàm Dương cầm lấy, lập tức vui vẻ cái thứ hai nhét ngay vào Bánh bao nguội thì không ngon nữa, nhưng y vẫn một cách ngon lành.

Chăn trượt xuống theo từng tác ăn uống của y, lộ cơ thể trần truồng bên

Làn da tối qua vốn còn trắng trẻo non mịn, giờ đã nổi chi chít mẩn nhìn đến sởn gai ốc.

Đàm Dương nhíu mày một nghiêng người về phía trước tra: "Chuyện gì xảy ra vậy?"

Hỏi cũng thừa, tên ngốc y thì làm sao biết y sững sờ nhìn những chấm trên cơ thể mình, khẽ mũi, ngơ ngác lắc đầu: không biết nữa."

Nói xong, đôi mắt long lại ngẩng lên nhìn Đàm khe khẽ cầu xin: "Tướng công, muốn ăn thêm một cái

Hắn liếc nhìn bên trong giấy, thấy vẫn còn hai bánh bao: "Ngươi ăn đi."

Tuế Sơ liền hớn hở mặt, nhìn hắn mềm mại "Cảm ơn tướng công, huynh thật ta thích tướng công nhất."

Đàm Dương đã hoàn toàn kệ cái cách gọi "tướng ngọt xớt đó của y rồi, sao cũng chỉ là một xưng hô, muốn gọi sao gọi, hắn cũng chẳng để tâm nữa.

Cái bánh thứ hai cũng chóng bị Tuế Sơ ăn Đã đói cả một đêm, hai bánh căn bản không đủ y lấp bụng.

Y nhìn chằm chằm vào bánh còn lại ở trong giấy, tay ôm lấy bụng, nhỏ lẩm bẩm: "Không được ăn đâu, phải để dành phần tướng công..."

Đàm Dương vốn đang ăn liền khựng lại, quay đầu y. Chỉ thấy thằng ngốc đó bụng, nhìn mấy cái bánh nuốt nước miếng liên tục.

Khó nói nổi trong lòng cảm xúc gì, hắn ra vài giây, rồi vươn tay lấy cái bánh bao cuối mạnh tay nhét vào miệng Sơ.

Tuế Sơ hoảng hốt, nếu ăn mất thì tướng công không còn phần nên liền vội nhả ra, đưa ngược bánh về phía Đàm Dương: "Ta ăn, tướng công ăn tướng công đói mà, tướng công đi..."

"Đừng có nói nhiều, ăn lên." Đàm Dương lại nhét bao vào trong miệng Tuế Sơ: xong thì nhanh chóng cút cho ta."

Nghe thấy câu nói phía của Đàm Dương, Tuế rồi, y vất vả lắm mới được tướng công thì sao rời được, liền vội vàng dậy kéo lấy ống áo của Đàm Dương, nước mắt rơi là rơi: "Tướng công có đuổi ta đi mà, không đi đâu, tướng công ở nào ta ở đó, xin đó..."

Ống tay áo của Đàm bị kéo tới nhăn nhúm, ngón tay ấn mạnh vào lòng tay muốn chảy máu tới từng giọt nước mắt nặng của Tuế Sơ nhỏ trên tay hắn.

Giấc mơ đêm hôm qua đột nhiên tràn lên trong trí, cơ thể Đàm Dương cứng liếc nhìn tên ngốc đang như thể trời sắp sập một chỗ nào đó trong lòng chợt mềm đi.

Thôi thì chỉ là một ngốc, coi như nuôi một thú cưng nhỏ vậy.

Khẽ nhắm mắt lại, hắn quyết định. Đàm Dương cũng hất tay Tuế Sơ ra, không được nói: "Không đuổi ngươi nữa được chưa, đừng nữa."

Cũng chẳng hiểu sao cái này lại có nhiều nước đến thế, khóc nhiều đến mức người ta phát bực.

Tuế Sơ ngay lập tức bặt, khẽ mỉm cười, nước nói dừng là dừng ngay được, nức nở vừa mềm giọng: ơn tướng công."

Đàm Dương thở dài, thầm bản thân cũng tốt bụng rồi.

Nhìn gương mặt xinh đẹp tươi cười rạng rỡ của Sơ, hắn lại tự an ủi ít nhất thì tên ngốc cũng được cái mặt đẹp, như là để ngắm đẹp để thư giãn đầu óc

Lông mi vẫn còn lấp mang theo vài giọt nước, ăn xong cái bánh bao cùng này rồi cũng cảm no bụng được một chút.

Giải quyết xong vấn đề bụng của y, bây giờ mới phát hiện những chấm mẩn trên người có chút đau gương mặt vẫn còn đầy mắt khẽ nhăn lại, thức muốn đi tìm tướng công.

Đàm Dương lúc này đang mặt trong sân, ngẩng đầu liền nhìn thấy Tuế Sơ trần đứng trước cửa nhà.

Không thể không nói, tên này mặc dù gầy, nhưng mông thì rất nhiều thịt, giống quả đào lớn, hai bên cũng không ít thịt, chỉ hình như những vết đỏ trên người y đã nghiêm hơn một chút.

"Làm gì đó?" Đàm Dương đến gần: "Không mặc đồ đang đợi ta hầu hạ ngươi

Nói rồi hắn đẩy Tuế vào trong, lấy tạm một đồ cũ của mình cho y

Tuế Sơ tuy đầu óc lanh lợi lắm, nhưng những bản như tự mình mặc áo thì y vẫn làm Y từ tốn mặc đồ Dương đưa vào.

Chỉ là quần áo của toàn vải thô vải sợi, mặc vào Tuế Sơ liền cảm đau rát, da như bị châm.

"Tướng công, người của Tuế đau." Y hít mũi, giọng mềm nhũn đầy đáng thương: "Vừa vừa đau."

Nói xong, còn đưa tay gãi hai cái, vết sưng trên da thịt lập tức có hai vết cào.

Đàm Dương thấy thế liền vươn tay chặn cái cổ còn muốn cào thêm vài cái Tuế Sơ lại: "Đừng có mặc quần áo vào ta ngươi đi khám thử."

Thôn nhỏ ở phía nam núi có một người đại bình thường đau đầu hay chóng thì mọi người đều ông.

Thấy Tuế Sơ mặc quần quá chậm, Đàm Dương không nhẫn giật lấy quần áo, thô lại nhanh chóng mà mặc cho Tuế Sơ, dắt tay đi về phía nhà đại phu.

Hắn cao lớn nên chân dài, sải chân vừa lớn vừa nhanh, Tuế Sơ sau lưng bản đuổi theo không kịp, hồ mắt cá chân vốn còn đang bị thương.

Tuế Sơ thở hổn hển "Tướng công, tướng công đi một chút... Ta theo không kịp."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận