Sáng / Tối
Mạc Vĩnh trông như bị mất hồn, Giang Kỳ cũng chẳng còn lòng dạ nào ăn uống.
Ba người dùng bữa xong đơn giản, lại chạy đi tìm dấu vết trong xóm.
Đám quạ đen ấy hình như chẳng cần nghỉ ngơi, luôn luôn đậu trong xóm, thậm chí có một số lẫn vào giữa những người dân xóm, quạt đôi cánh đen nháy đi lại trên đất, còn cái bóng dài ra từ móng vuốt nhọn hoắt của chúng lại là một vật nửa người nửa quạ lờ mờ.
Giang Kỳ đoán: "Cái này không lẽ là thứ chúng ta đụng phải hôm qua?"
Mạc Vĩnh nuốt nước bọt: "Tôi thấy là phải."
"Những con quạ đen này... đều là người sao?"
Giang Kỳ thấy một luồng lạnh lẽo vô cớ: "Biết đâu đúng là thế."
Tạ Tri Diễn nhìn quanh bốn bên: "Mạc Vĩnh, bữa qua anh đến thì cũng như vầy sao?"
Mạc Vĩnh ngơ ngác hỏi: "Cái gì?"
Tạ Tri Diễn nói toạc ra: "Người dân xóm an cư lạc nghiệp, cứ như xóm này căn bản chẳng bị nguyền rủa."
"Nói vậy thì, hôm qua hình như cũng y như vầy." Mạc Vĩnh chợt nhớ ra điều gì: "Trước kia có một cái chợ, bữa qua tôi tới thì trong đó đậu kín một đống quạ đen, có nhiều người dân xóm cứ lơ ngơ đứng đó, lại có một con quạ đen canh gác."
Giang Kỳ chỉ xuống gốc cây: "Giống lão Lưu bữa trước sao?"
"Không giống, không phải người, là quạ đen."
"Đi coi."
Chợ nằm ở góc xóm, càng gần, vẻ mặt người dân xóm càng hối hả. Xương trắng rải rác trên lối vào chợ, bên cạnh có người cuống quýt chạy tới.
"Tôi nói là cái này." Mạc Vĩnh chỉ vào "người" đang đậu ở ngã ba chợ, nói cho đúng, là con quạ đen mặc áo người, dùng cánh chống cái gậy màu đen, ngay cả thân hình cũng gần như người.
Tạ Tri Diễn hỏi: "Anh hôm qua có vô trong không?"
"Không."
Tạ Tri Diễn không nói nữa, cất bước đi, kín đáo ngó nghiêng tình hình bốn phía.
Cổng vào ngồi kín người dân xóm, như núi biển. Có người đứng im, có người quỳ ngồi, nhắm mắt, thành kính cầu khẩn. Họ đều mặt mày khô gầy, nhưng không ai không chừa cho ba người một lối đi khi họ vừa đến.
Con quạ đen nhìn chằm chằm ba người, đánh giá kỹ càng, rồi giọng khàn khàn nói: "Mời vào."
Lúc đi ngang qua Mạc Vĩnh, giọng quạ đen lại vang lên, lẫn trong tiếng cười chúc phúc khiến người ta sởn da gà: "Chúc ngài tìm được con quạ đen thuộc về ngài."
Mạc Vĩnh rùng mình một cái, nhanh chân đuổi kịp hai người đi trước.
Chợ nơi này khác với điều họ hiểu, các quầy hàng đều là quạ đen, ngay lúc ba người bước vào, ánh mắt chúng đổ dồn tới, như đang đón nhận sự xét xử từ bốn phương tám hướng.
Giang Kỳ chẳng sợ, đối mắt với một con trong số đó: "Mắt chúng là màu đen."
Mạc Vĩnh thêm ngay một câu: "Quán chủ quạ đen có mắt màu đỏ."
Tạ Tri Diễn dẫn đầu đi vào trong, người dân xóm rải rác phân bố trước các quầy hàng này, số lượng đông đảo. Lối đi giữa các quầy hàng không rộng rãi, đi trong đó như nhìn mãi không hết đêm tối, vô số đôi mắt dán chặt vào mọi động tác nhỏ nhất của cậu.
Đi ngang qua một người, cậu chống hai tay lên bàn, khác với đám người ngồi bên ngoài, người này trông rất khỏe mạnh. Cậu gọi về phía một con quạ đen: "A Thu? A Thu."
Người nọ thấy quạ đen không đáp, liền xin lỗi rồi gọi A Thu con quạ đen kế tiếp.
Giang Kỳ lại gần hai người, nói khẽ: "Trên tay cậu không có dấu hiệu."
"Ừm." Tạ Tri Diễn không dừng bước, "Cái kế tiếp cũng để ý một chút."
"Được."
Đằng sau truyền đến động tĩnh, Tạ Tri Diễn quay đầu nhìn lại, một người đàn ông trung niên cuồng loạn chạy vội giữa các quầy hàng, mặt mày hốc hác, gầm thét điên dại: "Ở đâu! Ở đâu! Tần Dịch mày rốt cuộc ở đâu!"
Con quạ đen quán chủ gần cậu nhất uổng công bay ra, cái mỏ nhọn như kiếm xuyên qua tim người đàn ông ấy. Sau đó quạ đen quán chủ ngẩng đầu, kêu to hai tiếng.
Đám quạ đen ở quầy hàng được phép, đồng thời nhào về phía người đàn ông ấy. Số lượng quá lớn định tách ba người ra, Giang Kỳ vội vàng túm chặt hai người, khống chế giọng nói: "Tạ Tri Diễn, Mạc Vĩnh, nắm chặt."
Lực tay hơi lỏng: "Mạc Vĩnh?"
Mạc Vĩnh đồng tử chấn động, lập tức há hốc miệng, khi sắp kêu thành tiếng thì bị Tạ Tri Diễn bịt miệng lại.
Ba người nắm chặt lấy nhau, chờ đàn quạ xông qua. Giang Kỳ không muốn đối diện với cảnh chết chóc, quay lưng lại với đàn quạ. Mùi tanh nồng của sắt khiến người ta muốn nôn ọe, cô cúi eo, Mạc Vĩnh cũng chẳng khá hơn, người dân xóm càng ráng nén tiếng, làm nhẹ động tác.
Tạ Tri Diễn trong số những người này như một vật lạ, cậu đối diện thẳng với đàn quạ, cho tới khi tìm thấy dấu hiệu quạ đen trên cổ tay người đàn ông đó, mới chậm rãi dời mắt, rũ mắt nhìn chằm chằm Mạc Vĩnh.
"Anh vừa thấy cái gì?"
Mạc Vĩnh sợ hãi đến tận đáy mắt, nói chuyện cũng đứt quãng: "Giá trị Tinh thần của tôi rớt 20%."
Giá trị Tinh thần còn gọi là Sanity, giống như Giá trị sinh mệnh của người truyền hình trực tiếp, tùy tiện một loại giá trị nào về không, liền thông báo một người chết.
【 Trời ơi, xảy ra chuyện gì? Sao Mạc Vĩnh lại rớt Giá trị Tinh thần? 】
【 Không biết, khán giả phòng trực tiếp cậu cũng mù mờ, có người hiểu biết tới nói một chút không? 】
【 Bàn cái này sau đi, các ông nhìn cửa vào kìa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oi-thu-noi-toi-phu-bac-vo-han&chuong=3]
】
Ba người nhìn nhau, con quạ đen canh gác chống gậy ở lối vào lóe lên con ngươi đỏ tươi, mọi việc xảy ra nơi đây đều lọt hết vào mắt nó.
Ra khỏi chợ đã gần xế chiều, ba người chia làm hai ngả. Tạ Tri Diễn bảo Giang Kỳ ở lại gần chợ, còn mình dẫn Mạc Vĩnh đi theo hướng người dân xóm tụ tập.
"Chúng ta đi làm gì?" Mạc Vĩnh chỉ ra sau lưng: "Giang Kỳ ở một mình đó không sao chứ?"
"Mua đường."
"Tôi tính thời gian rồi, trước khi tối trời cô ấy có thể về nhà trọ, thậm chí thời gian còn dư dật, chỉ cần không phạm điều cấm kỵ thì đều an toàn."
"Nhắc đến," Tạ Tri Diễn đột nhiên nhìn Mạc Vĩnh: "Anh hẳn là biết chữ nhỉ?"
Mạc Vĩnh không tìm ra manh mối, vẫn gật đầu đáp: "Biết chữ."
"À, xin lỗi." Dòng người dần đông lên, Tạ Tri Diễn nắm lấy cánh tay hắn để phòng bất trắc: "Mai anh không nghe thấy được, chúng ta dùng giấy bút để trao đổi."
Người bày quầy hàng bán đường là một bà lão, trước quầy có người chuyên trách giữ trật tự, bảo vệ bà, thậm chí ngay cả quạ đen cũng tuần tra quanh bà.
Tạ Tri Diễn đi tới trước mặt bà, bà đưa cho một gói đường đã gói sẵn: "Làm thủ công hoàn toàn, mong thông cảm, mỗi người giới hạn năm viên, không tốn tiền, trong vòng bảy ngày không được nhận lại."
Tạ Tri Diễn nhận lấy đường, bà liền cầm gói kế tiếp, chuẩn bị đưa cho người tiếp theo. Tạ Tri Diễn không né ra, nhất thời mọi ánh mắt giao nhau đều đổ dồn vào một mình cậu, quạ đen giương cánh bay đến bên chân cậu: "Ngài biết điều gì phải không? Về lời nguyền rủa của xóm này."
Vẻ mặt bà lão không đổi: "Tôi không biết."
Mạc Vĩnh ở sau lưng cậu không khỏi căng thẳng, khẽ khuyên: "Ê, Tạ Tri Diễn?"
Sát khí của người dân xóm như có thật, Tạ Tri Diễn không miễn cưỡng nữa: "Cảm ơn đường của ngài."
Mạc Vĩnh nhận đường xong lôi Tạ Tri Diễn chạy ra khỏi đám đông, ánh mắt quạ đen dán chặt lấy cậu.
"Làm tôi sợ chết đi được." Mạc Vĩnh vỗ vai Tạ Tri Diễn: "Huynh đệ cậu quả thật rất gan dạ."
Tạ Tri Diễn sờ mũi, làm bộ như người không có việc gì xoa chuyển chủ đề: "Trước chờ Giang Kỳ về đã."
Hoàng hôn sắp chuyển sang đêm tối, đàn quạ đột nhiên bay rợp trời, kết thành vòng trên không, kêu ba tiếng đồng loạt, rồi sau đó bay về hướng ngoài xóm, hướng họ đã đi vào xóm này, nơi đó tồn tại là một vùng biển.
"Chúng nó đang báo tin." Tạ Tri Diễn nói.
Mạc Vĩnh không theo kịp tốc độ suy nghĩ của cậu: "Ừm?"
"Hôm qua giờ này, quạ đen kêu bốn tiếng, mà chúng ta có bốn người, giờ chúng ta có ba người, quạ đen kêu ba tiếng."
"Chúng nó sẽ báo tin cho ai?" Mạc Vĩnh vỗ tay một cái: "Có phải người áo choàng đen cậu thấy đêm đó không?"
Tạ Tri Diễn cười cười: "Chỉ là phỏng đoán."
Tạ Tri Diễn ngồi ở quầy tiếp tân nhà trọ một lát, sau đó hai người ở phòng Mạc Vĩnh chờ mãi tới khi Giang Kỳ về.
Giang Kỳ vừa về liền ngồi trên ghế, tới cuối cùng bò rạp trên bàn, trông quá sức mệt mỏi.
Mạc Vĩnh chừa cho cô bánh bao, đưa tới tầm tay cô. Cô khẽ nói cám ơn, sau đó nhìn về phía Tạ Tri Diễn: "Giống như cậu nói."
Tạ Tri Diễn tùy ý gật đầu, nhìn ngọn lửa nhỏ trên màn hình hệ thống đang tăng lên nhanh chóng. Mạc Vĩnh đi đi lại lại giữa hai người: "Các cậu đang nói gì thế?"
"Còn nhớ lúc hoàng hôn, đàn quạ sẽ bay về phía bờ biển không?" Tạ Tri Diễn nói: "Màu mắt quạ đen ở chợ và trong xóm có khác biệt, tôi liền muốn biết, lúc hoàng hôn quạ đen ở chợ có đi theo chúng nó bay đi không, nên tôi bảo Giang Kỳ ở lại đó xem."
Mạc Vĩnh hiếu kỳ hỏi: "Kết quả sao?"
Giang Kỳ cắn một cái bánh bao: "Quạ đen ở chợ cũng đi theo bay đi."
Mạc Vĩnh lẩm bẩm suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng đứng thẳng trước mặt Tạ Tri Diễn: "Vậy điều này đại diện cho cái gì?"
Tạ Tri Diễn nói có lý có lẽ: "Tôi còn chưa biết."
Mạc Vĩnh hai mắt đờ đẫn, tức khắc phát ra một tiếng ả?
"Nhưng tôi có phát hiện khác."
Giang Kỳ hỏi: "Cái gì?"
"Tên."
Độ sáng trong phòng hạ thấp cho thấy đêm tối buông xuống, Tạ Tri Diễn lấy màn hình hệ thống chiếu sáng tấm thảm ở chỗ hiên nhà: "Người dân xóm vào chợ, mặc kệ có hay không dấu hiệu đều hô tên một người nào đó."
"Ông chủ sát khắc gỗ lúc nãy cũng kêu tên ai mà." Mạc Vĩnh nói: "Thảo nào cậu vừa rồi muốn ngồi ở quầy tiếp tân nửa giờ."
Giang Kỳ hồi tưởng: "Lão Lưu cũng như thế."
Tạ Tri Diễn chú ý thấy khi Giang Kỳ nói chuyện với cậu, một mình Mạc Vĩnh lặng lẽ đi vào nhà vệ sinh.
Giang Kỳ chỉ vào nhà vệ sinh, khẽ khàng hỏi: "Anh ta làm sao vậy?"
Không ai chú ý phía sau, trên cửa sổ dần hiện lên bóng dáng màu đen. Tạ Tri Diễn lắng nghe tiếng nước chảy nhè nhẹ từ nhà vệ sinh: "Có lẽ, tâm lý không chịu đựng nổi, cho anh ta chút thời gian để bình tĩnh lại."
Giang Kỳ hiểu tâm trạng Mạc Vĩnh, việc cấp bách vẫn là làm rõ tình hình hiện tại, tìm ra cách để phá vỡ bế tắc.
Cô nói: "Tiếp tục chủ đề vừa rồi, cậu cho rằng tên có liên quan đến nguyền rủa?"
"Ừm."
Tạ Tri Diễn nói: "Mấu chốt của nguyền rủa hẳn là ở cái tên."
Mạc Vĩnh duỗi tay cảm nhận dòng nước lạnh ngắt, hắn dùng sức chà xát dấu hiệu quạ đen trên cổ tay, cho đến khi da thịt ửng đỏ, hắn hỏng mất cắn răng gầm khẽ, sau đó cúi đầu, lấy nước lạnh lặp đi lặp lại tát vào mặt.
Hắn không có cái đầu thông minh, trái tim mạnh mẽ, chỉ là một người thường xui xẻo. Hai chỉ số trên đỉnh đầu, HP và Giá trị Tinh thần, không một cái nào không nhắc nhở hắn đây là một trò chơi sống hay chết.
Trừ sống, chính là chết.
Đằng sau lờ mờ truyền đến tiếng quạ đen kêu, hắn đột nhiên quay người lại, bài biện vẫn như cũ, mọi thứ như thường. Mạc Vĩnh khóa vòi nước, muốn lập tức đi ra ngoài, nhưng tay như bị cố định lại, không mở được cửa.
Hắn dán vào cửa đập, hô lớn: "Tạ Tri Diễn! Giang Kỳ!"
Âm thanh trong không gian như bị ngăn cách, mặc kệ hắn mạnh mẽ gõ cửa, hay kêu cứu đều không có tác dụng.
"Mạc, Vĩnh, Mạc, Vĩnh." Loài chim học tiếng người, ngắt từng chữ, khiến người ta kinh hãi.
Hắn chậm rãi dán người vào tường, âm thanh đó vẫn tiếp tục. Gương đóng khung hắn vào hình ảnh, như là một mặt phẳng khác. Mặt gương, đối ứng vị trí của hắn là một con quạ đen không có mắt, không thể há mồm, giống như khúc gỗ không hề có sinh mệnh.
Quạ đen trong gương như nghe thấy tiếng kêu cứu liều mạng của Mạc Vĩnh, mở miệng gọi tên hắn, sau đó mở đôi mắt nhuốm máu ra.
"Mạc, Vĩnh, Mạc, Vĩnh." Quạ đen như tìm thấy sinh mệnh, vẫy cánh chim, muốn phá kính mà ra.
【 Trời ơi a a, khớp với ca dao, đầu tiên là thính giác, sau đó là ngôn ngữ, rồi lại là thị giác. 】
【 Từ phòng trực tiếp bên cạnh qua, người truyền hình trực tiếp đi vào quá lâu rồi, cái bóng dáng đen đó thấm vào được. Tình hình bên này cũng chẳng tốt lắm. 】
【 Bên này không cứu được, đi coi phòng trực tiếp của hai người kia đi. 】
Ngoài cửa, âm thanh gương vỡ kinh động hai người.
Giang Kỳ muốn xông vào cứu người bị Tạ Tri Diễn kéo lại, nhờ ánh sáng lờ mờ của màn hình hệ thống nhìn rõ hình ảnh đáng sợ này, bóng dáng đen nháy không biết từ đâu đã bao phủ toàn bộ nhà vệ sinh, hơn nữa còn kéo dài về phía cả căn phòng.
Cô bất lực nhìn về phía Tạ Tri Diễn, lại không biết cái bóng đã hóa thành những bàn tay nhỏ tinh tế đang vươn về phía cô.
Động tác của Tạ Tri Diễn rất quyết đoán. Cậu túm Giang Kỳ lại rồi đẩy ra phía sau, tình huống khẩn cấp chẳng lo được nhiều như vậy.
"Tạ Tri Diễn!" Giang Kỳ kinh hãi kêu lên.
Bóng dáng cuốn lấy chân Tạ Tri Diễn, một cú kéo mạnh, khiến người ngã xuống đất. Tạ Tri Diễn nhanh chóng nắm lấy chân bàn, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, sức của cái bóng rất lớn, kéo cả người lẫn bàn đi cùng.
Thứ ngoài cửa sổ nghe thấy tiếng Giang Kỳ, như trở nên hưng phấn, không ngừng đụng vào cửa sổ.
Giang Kỳ muốn lại đây giúp một tay, bị Tạ Tri Diễn quát dừng lại.
Bất ngờ chỉ xảy ra trong khoảnh khắc, cái bóng dáng kia dường như có trí tuệ, thừa lúc tầm nhìn không rõ, âm thầm tách ra thành chân tay nhỏ, bẻ gãy bàn tay Tạ Tri Diễn đang nắm góc bàn.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận