Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 28 / 100  ·  28%
(NP) Trêu Chọc Nam Chính Xong, Nàng Mị Ma Mềm Mỏng Được Sủng Đến Phát Điên
Chương 28: Mười ngón tay đan xen thì có sao nào
05/05/2026 12:41· 1,872 từ

Ánh mắt Tạ Tự Thu qua Phó Duật Quân, Thẩm Kinh Lục Chước Dương, cuối dừng lại trên gương mặt của Kiều đang ở bên cạnh Yến Hành, giọng nói dịu nhưng mang theo sự bén không thể nghi

"Kinh nghiệm thực tập của ấy có thể được Chung Trừng bỏ ra một số lớn để xóa bỏ hoàn hảo, sạch đến mức ngay cả mạng tình báo của Phó Quân cũng khó có truy xuất."

"Vậy thì thân phận, bối sớm hơn của cô ấy, bố ruột hay thậm chí nguyên nhân thực sự dẫn đến chết của bố mẹ nuôi...

Có thể nào đã bị bàn tay mà chúng ta chưa nhận ra xóa bỏ chỉnh sửa trong im lặng hay

Lời nói của Tạ Tự giống như một chiếc chìa khóa lẽo, trong tích tắc ra cánh cửa nghi ngờ trong nhóm F5.

Trước đây họ chú ý hơn đến năng lực, mối đe của chính Nguyễn Kiều như những toan tính của Chung Ý.

Nhưng họ lại bỏ qua cách trái ngược với lẽ thường bối cảnh bình thường bản chất phi thường của cô.

Ánh mắt Phó Duật Quân nhiên trở nên sắc bén, khí lẽo gần như làm băng cả không khí.

Trước đây khi điều tra Kiều, trọng tâm của anh đặt những điểm bất thường khi nhập học và mối liên của cô với Chung Trừng Ý, không tìm hiểu sâu thân phận của cô.

Anh chỉ cho rằng đó một câu chuyện bi thảm phổ nhất ở tầng đáy Liên minh.

Đến lúc này nghĩ lại, sự phổ biến nhất đó lại thành điểm nghi vấn nhất.

Điều anh ghét nhất chính những chuyện mà bản thân không kiểm soát.

Còn bản thân Nguyễn Kiều, nào cũng giẫm lên giới hạn anh.

Nó khiến anh cảm thấy khó chịu vì bị đùa giỡn cảnh giác theo bản trước những mối đe dọa chưa

Lục Chước Dương bực bội một tiếng, anh vò mạnh mái đỏ rực, đôi mắt luôn tràn đầy tinh thần chiến lúc này cũng bị bao phủ sự u ám.

Anh ghét những thứ phức nhưng sức lực thì anh

"Các cậu nói xem, bây phải làm sao đây?"

Bàn tay đang giữ cổ Nguyễn Kiều của Yến Tri Hành dịch xuống, đan mười tay vào bàn tay nhỏ bé cô.

Cơn giận vì phòng thí bị hủy hoại đã bị mùi tỏa ra từ người Kiều làm cho tan biến.

Anh đẩy chiếc kính gọng đang hơi trượt xuống, ánh mắt tròng kính lại trở bình tĩnh và dò xét.

"Tạ Tự Thu phân tích có lý, chuỗi Eros không thể xuất hiện trên người nhi ở tinh cầu cấp từ hư không được."

Anh quay sang nhìn Nguyễn đôi mắt hoa đào nhìn tình cảm.

"Nguyễn Kiều, về bố mẹ tuổi thơ của em, em còn được bao nhiêu? Hoặc em có giữ món đồ gì biệt không?

Bất kỳ điểm bất thường cho dù em chỉ coi đó một chi tiết nhỏ không đáng kể."

Nguyễn Kiều nhìn khuôn mặt trai của Yến Tri Hành, khỏi cảm thán.

Chậc... Lại là một khuôn quyến rũ nữa.

Tác giả đối xử với chính thật tốt mà.

Vừa có nhan sắc, lại có vóc dáng.

Nếu như cô không xuyên vào trong sách, thì có lẽ giờ vẫn còn đang điện thoại, chảy nước miếng trước tạo hình được cố tình làm

Thẩm Kinh Dã không nhìn biểu cảm của Nguyễn Kiều, đợi không nghe thấy lời, anh tưởng cô bị câu của Tạ Tự Thu làm cho hãi.

Anh sải bước đi về Nguyễn Kiều, vừa đi vừa trầm an ủi cô:

"Kiều Kiều đừng sợ, hãy nghĩ cho kỹ. Điều này rất trọng đối với em đối với cả bọn anh."

Trong tích tắc, năm ánh giống như đèn pha, tập trung Nguyễn Kiều, mang theo xét, xem xét, nghi ngờ một chút ý muốn bảo vệ nhận ra.

Trái tim Nguyễn Kiều đột chùng xuống, sống lưng toát ra lớp mồ hôi lạnh.

Thân phận?

Nguyên chủ chẳng phải chỉ một nhân vật qua đường, một nền trong sách thôi

Sự tồn tại của để giúp nữ chính chinh phục nam chính.

Sao tác giả có thể đến nguồn gốc của cô được

Nguyên chủ chỉ là một chưa được hoàn thiện, làm sao nhiều thuyết âm mưu vậy được.

Não cô hoạt động hết suất, nhưng trên mặt lại nhanh lộ ra vẻ hoang bối rối.

Thậm chí cô còn mang chút tủi thân và luống cuống bị chất vấn.

Cô cắn môi dưới, đôi ngập tràn hơi nước như nai giọng nói mang theo run rẩy nhẹ.

"Em... Em thực sự không Từ khi em còn nhớ được, đã ở trong viện của tinh cầu C-73 rồi."

"Viện trưởng nói bố mẹ qua đời trong một vụ tai hầm mỏ, không để bất cứ thứ gì..."

"Những chuyện hồi nhỏ em nhớ mang mang, chỉ nhớ là... đói, rất lạnh... Thỉnh mơ thấy vài giấc mơ lạ, nhưng tỉnh dậy là em mất..."

Giọng cô càng nói càng trông vô cùng đáng thương.

Cô không hề nhận ra ghen tuông lóe lên trong đáy Phó Duật Quân khi thấy từ "giấc mơ".

Theo bản năng, cô nhìn phía Thẩm Kinh Dã, muốn tìm một chút an ủi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-treu-choc-nam-chinh-xong-nang-mi-ma-mem-mong-uoc-sung-en-phat-ien&chuong=28]

Thẩm Kinh Dã hừ lạnh:

"Bây giờ mới nhớ tới sao?"

Thế nhưng cơ thể anh rất thành thật mà kéo Nguyễn vào lòng.

Ánh mắt nóng bỏng của rơi xuống bàn tay đang đan ngón vào Yến Tri đáy lòng chợt xẹt qua một đắc ý.

Đan mười ngón tay thì sao nào?

Kiều Kiều gặp nguy hiểm, đầu tiên cô nghĩ đến vẫn anh.

Anh cố chấp như một trẻ tranh giành kẹo, nắm lấy tay còn lại của Kiều và đan mười ngón tay cô.

Lồng ngực ấm áp, rắn của anh khiến khóe miệng Nguyễn đang giấu trong bóng nở một nụ cười.

Sự bất lực là thật, thực sự không biết gì cả.

Cô xuyên không vào trong một cách khó hiểu, không ức của nguyên chủ chẳng có hệ thống, tất cả dựa vào việc cô từng đọc sách này và khả không bao giờ quên.

Sự tủi thân cũng bị coi là quân cờ tiềm cho một âm mưu đó thì chẳng ai cảm thấy chịu cả.

Nhìn dáng vẻ rơm rớm mắt, hoang mang luống cuống của Kiều, ánh mắt của F5 trở nên phức tạp và đoán.

Nỗi đau và sự hoang của cô không giống như đang vờ, nhưng sự nghi trong lòng họ vẫn chưa hoàn tan biến.

"Em hiện tại vẫn còn lạc với viện trưởng cô nhi không?"

Phó Duật Quân vẫn luôn lặng đột nhiên lên tiếng, anh định bắt đầu từ người xung quanh Nguyễn Kiều.

Nguyễn Kiều ngoan ngoãn gật

"Dạ có. Chính viện trưởng khuyến khích em thi vào Học Hách Nhĩ Mặc.

Hơn nữa, viện trưởng đối với em rất tốt, bà ấy em ở đây không ăn no nên tháng nào cũng đồ ăn cho em."

Phó Duật Quân và Tạ Thu nhìn nhau, họ nhìn thấy trả lời trong mắt phương.

Phó Duật Quân hơi nghiêng về phía trước, trong mắt lóe sự phấn khích tiếp cận được sự thật.

"Bây giờ em có thể cho viện trưởng một cuộc điện được không?

Bọn anh sẽ ở cạnh có một vài chuyện cần phải một chút."

Nguyễn Kiều cắn môi dưới, mắt theo bản năng co rụt giống như chú thỏ sợ hãi, cô hơi do dự tiếng:

"Nhưng bây giờ gọi thì trưởng sẽ không nghe máy đâu

Bà ấy ngày nào cũng bận. Lần nào cũng là chủ động liên lạc em."

Phó Duật Quân còn muốn thêm nhưng đã bị Tạ Tự ngăn lại.

Anh nhìn đôi mắt đỏ của cô, trong đáy mắt dịu xẹt qua một tia xa khó nhận ra, anh khẽ dài một hơi:

"Được rồi, nếu tạm thời Kiều không thể cung cấp thêm mối nào nữa, thì của Duật Quân chắc hẳn đang nhiệm vụ ở gần tinh cầu rồi."

Phó Duật Quân hiểu ý, thao tác vài cái trên thiết liên lạc.

Khóe miệng Tạ Tự Thu theo ý cười, đôi mắt dịu xẹt qua một tia quái:

"Nguyễn Kiều, em dường như mất là tấm thẻ thông hành Biển Sâu mà giáo Các Lạc Tư đưa cho em cầu thời hạn là ba ngày

"Xây dựng mô hình, kiểm ý tưởng... Ba ngày không phải thời gian dư dả

Được Tạ Tự Thu nhắc Nguyễn Kiều chợt nhớ ra sự trọng đại liên quan sinh tử này.

Đôi mắt cô lập tức tròn, ngập tràn sự cấp bách:

"À! Đúng rồi! Hội trưởng cái thiết bị có thể che mùi hương trên người hai ngày nữa liệu có làm không ạ? Thời gian gấp gáp rồi!"

Cô chắp hai tay lại, mắt mong chờ nhìn Tạ Tự lúm đồng tiền bên thấp thoáng vì sự lo lắng.

Tạ Tự Thu bị sự đổi biểu cảm chớp nhoáng của làm cho ý cười đáy mắt càng thêm đậm.

Anh thong thả chỉnh lại tay áo, khóe miệng nhếch lên nụ cười nhã nhặn khiến người ta không thể đoán

"Ồ? Bây giờ mới nhớ việc nhờ vả anh à? Lúc trốn trong lòng người đó, sao không thấy em sốt

Anh liếc một cái đầy ý về phía Thẩm Kinh người vừa lấy lại chủ động.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận