Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 12 / 100  ·  12%
(NP) Trêu Chọc Nam Chính Xong, Nàng Mị Ma Mềm Mỏng Được Sủng Đến Phát Điên
Chương 12: Làm việc xấu bị chính chủ bắt gặp
05/05/2026 12:41· 1,882 từ

Không khí trong xe xuống lạnh lẽo đến xương.

Nguyễn Kiều dùng hai ôm lấy đôi tay trụi, chà xát qua lại, thoảng lại sụt sịt tiếp tục tung đòn định:

"Anh muốn hỏi gì, cam đoan sau khi học nhất định sẽ phối tuyệt đối không dám giếm nửa lời. Cầu anh, Phó thiếu..."

Cô dè dặt quan gương mặt nghiêng của Duật Quân.

Đầu ngón tay thon của anh gõ nhịp nhanh lên mặt bàn điều trơn bóng trong vô rồi ngay lập tức trở về trạng thái động.

Đây là thói quen vô thức của anh đang cân nhắc điều gì

Trong lòng Nguyễn Kiều khởi mừng thầm, thành rồi!

Chiếc phi thuyền đột ngột giảm tốc, cùng dừng lại trước một nhà mang phong cách toàn khác biệt.

Những đường nét lạnh tối giản, với lớp ngoài là lớp kim loại xám đen mang lại giác vô cùng lạnh tạo nên sự tương rõ rệt với biệt thự trương và lộng lẫy của Kinh Dã.

Đây là lãnh địa nhân của Phó Duật

Cửa xe mở khóa, ra một tiếng "cách" nhỏ.

"Xuống xe."

Cuối cùng Phó Duật cũng quay đầu lại, mắt màu nâu sẫm nhìn chằm chằm.

Cô ngoan ngoãn bước xe, lững thững đi phía sau Phó Duật Quân, đang chờ đợi câu lời chính xác từ

Nhận thấy cô gái phía sau không theo Phó Duật Quân dừng bước, từ trong bộ đồng ra một miếng khăn khử trùng mang theo mình.

Anh bắt đầu thong lau từng ngón tay cổ tay của mình, đặc là những nơi vừa kìm kẹp cô, không qua bất cứ kẽ nào.

Động tác vừa tao lại vừa bộc lộ xa cách khắc cốt ghi

Nguyễn Kiều mím chặt thành một đường thẳng, mắt khẽ động, bước chân chuyển chậm hơn, trái đập thình thịch như trống, vô cùng cẩn

Trong nguyên tác lần nhắc đến việc Duật Quân bị bệnh sạch rất nghiêm trọng.

Trước đó khi Phó Quân đột ngột ôm anh không những không tức mà còn không hề nước khử trùng.

Cô còn tưởng nhân nam chính đã sập lập rồi chứ.

Bây giờ xem ra qua là vì anh một loạt hành động của làm cho bối rối thôi.

Bây giờ chắc anh bình tĩnh lại bị nuốt lời rồi đây.

Nghĩ đến đây, nước cứ tí tách tuôn rơi thẳng xuống nền đá cương lạnh lẽo.

Phó Duật Quân nhíu ánh mắt lướt qua mặt có phần tái nhợt những vết đỏ trên tay cô vẫn chưa toàn phai đi, giọng bất giác dịu xuống vài

"Tám giờ sáng mai, sẽ đưa em đến

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-treu-choc-nam-chinh-xong-nang-mi-ma-mem-mong-uoc-sung-en-phat-ien&chuong=12]

Anh khựng lại, ánh sắc lạnh như dao, xét tia vui mừng vừa qua trong mắt Nguyễn

"Nhưng không được rời tầm mắt của tôi bước."

Tim Nguyễn Kiều đập một nhịp.

Cùng đi sao?

Sự bài xích của Duật Quân đối với nữ nổi tiếng khắp Tinh nếu ngày mai để những cậu ấm cô giới quý tộc nhìn cô đứng cạnh anh, chắc cô sẽ lại một lần đứng đầu bảng xếp hạng mạng Tinh Tặc.

Hơn nữa, lần này là loại lộ diện mũi rõ ràng.

Đến cả người thế cũng không tìm ra.

"Sao? Hay là em bị đuổi học luôn?"

Giọng nói lạnh buốt băng giá vang lên đỉnh đầu Nguyễn Kiều.

Không biết từ lúc Phó Duật Quân đã đến bên cạnh cô.

Cô ngước đầu lên, phải đôi mắt sâu không thấy đáy, bên trong dâng lên cơn giận sắc mặt anh vô u ám.

Cơ thể Nguyễn Kiều ràng run lên, rè lên tiếng, giọng nói theo tiếng nức nở:

"Em nhất định sẽ hiện ở cửa đúng

So với việc bị học khỏi học viện, thà chọn bị giới quý coi là cái gai mắt.

Phó Duật Quân hài "ừ" một tiếng khẽ, hồi ánh mắt, đi thẳng sâu trong sảnh chính:

"Ở cuối tầng hai phòng khách, Thời Dịch chịu trách nhiệm đáp ứng nhu cầu cơ bản em."

Khi giọng nói vừa anh đã biến mất trong bóng tối, để lại Kiều đứng một mình sảnh lớn lạnh lẽo trống trải.

Rạng sáng hôm sau, phi thuyền lơ lửng chuyển một cách kín đáo bầu trời hành tinh Hoắc.

Sự xáo trộn đã đầu lan tràn trên đất.

Nguyễn Kiều nhìn xuống cửa kính một chiều, thấy trên đường phố chính khu căn hộ, đám đang tụ tập bất

Những âm thanh ồn loáng thoáng truyền đến.

Hiển nhiên Phó Duật cũng nhận ra sự thường này.

Bên cạnh đài phun đám đông vây kín một bức tường không thể qua.

Qua khe hở giữa cái đầu đang chen có thể lờ mờ thấy đang đứng bên trong là Chung Trừng Ý.

Giữa không trung, một hình ánh sáng hiển thị chủ đề hot hiện nay trên mạng Tặc.

[Là bạn thân hay thù: Người tình mới sự của Thẩm thiếu lại Chung Trừng Ý.]

Đập vào mắt bức ảnh có kèm tin chi tiết của người luận.

Bình luận trước đó phui việc người tình Thẩm thiếu là Nguyễn Kiều là do Chung Trừng đăng.

"Chung Trừng Ý, vờ thanh cao cái chứ!"

"Bài viết đã bị mẽ rồi, hóa ra mới là người tình nhỏ sự của Thẩm thiếu.

Bình thường thì làm vẻ thánh nữ, sau lại không ngờ đã làm bao nhiêu chuyện không được ánh mặt trời!"

"Đúng thế đấy. Người Thẩm thiếu ôm bay trời thực ra là cô không?

Nguyễn Kiều chẳng qua là bia đỡ đạn cô thôi!"

"Người đến từ hành cấp thấp đúng ra gì, vì trèo cao chuyện gì cũng làm

"Phi! Cô mà cũng mơ tưởng đến Thẩm sao? Thẩm thiếu có biết là một kẻ tâm như vậy không?"

Những lời lăng mạ, rủa như mưa đá thẳng xuống đầu Chung Trừng

Cô ta cúi đầu, tay nắm chặt lấy áo, bờ vai run lên bật vì tức giận tủi nhục.

Mùi hương khó chịu quyện với sự đau vì bị sỉ nhục khiến mặt cô ta trắng như tờ giấy.

Tình huống này chẳng chỉ là những chuyện xuyên xảy ra kể từ cô ta đến hành Mạc Hoắc.

Đối với cô ta, đã sớm trở thành cơm bữa.

Nhưng kết quả không là như thế này, người này trả thù cô chẳng qua chỉ vì ghen tị với sự cảm và dám nói của cô ta.

Tất cả những ta làm, sớm muộn cũng sẽ vả mặt những con nhà giàu này, thành thần tượng trong người đến từ hành cấp thấp.

Thế nhưng hiện tại, ánh mắt của những đồng hương đến từ hành cấp thấp nhìn cô lại xen lẫn sự ngờ, thẩm vấn, thậm là khinh bỉ!

Tất cả đều của Nguyễn Kiều, nếu phải cô bỏ chạy đêm đó, thì làm sao chuyện này có thể ra.

Nghĩ đến đây, ánh của Chung Trừng Ý như một con quỷ đến địa ngục, tỏa ra sáng lạnh lẽo đáng

"Cái loại như cũng xứng đáng tức sao? Mình đã làm chuyện mà không dám thừa à?"

Trong mắt Nguyễn Kiều lên tia sáng, nhưng ngoài lại có chút sợ thận trọng nép về sau Phó Duật Quân bước.

Cô lén lút quan Phó Duật Quân.

Anh vẫn giữ vẻ lạnh nhạt, vô cảm xem màn kịch này, giống đang xem một vở không liên quan đến

Dưới đáy mắt màu sẫm chỉ có một lạnh lẽo, không hề có dao động nào trước việc của nữ chính.

Cũng phải thôi, thì vào thời điểm nhóm nam chính vẫn chưa sinh tình cảm gì nữ chính cả.

"Không phải là tôi! được Thẩm thiếu ôm phải là tôi!

Người tình nhỏ cũng phải là tôi! Kiều, là cô ta đã hại tôi!"

Chung Trừng Ý cuối cũng tìm được một kẽ hở giữa đám đông bao vây, cô ta phắt đầu lên, hét trong mắt đầy tia và sự điên cuồng.

Cô ta nhìn những xung quanh, cố gắng kiếm chút an ủi từ mặt của họ.

Ngay khi cô ta chật vật muốn từ vũng nước, gạt bỏ những lọn tóc ướt vào mắt thì động của cô ta chợt đờ.

Trong đồng tử của ta phản chiếu hình của kẻ đầu sỏ đã cô ta trở nên thế này.

Sự căng thẳng, sợ bối rối và lòng hận... Hàng loạt cảm xúc tạp bùng nổ trong trí Chung Trừng Ý.

Tiếng nước chảy róc của đài phun nước, cười nhạo chói tai của đông, vào khoảnh khắc dường như kéo giãn vô tận.

Miệng cô ta cứ ra rồi lại khép lòng bàn tay giấu dưới nước hằn đầy vết tay.

"Kiều... Kiều Kiều, cậu..."

Cô ta cạn lời, hoảng loạn tột độ lập tức bủa vây lấy ta.

Khi ánh mắt rơi bóng dáng cao lớn, chãi và quen thuộc trước Nguyễn Kiều, phòng tuyến lý cuối cùng của ta đã hoàn toàn đổ.

Tại sao họ lại bên nhau? Lại còn gần đến như vậy!

Không phải Phó Duật ghét nhất là phụ đến gần sao?

Hơn nữa đêm hôm cô ta đã tận nhìn thấy Phó Duật Quân Nguyễn Kiều ra một đầy ghét bỏ.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận