Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 9 / 176  ·  5.1%

Thẩm Chấp là F1 của viện Si Á, không còn ngờ gì nữa, anh là đứa con cưng đạo trời.

Năm tuổi anh đã thông tám thứ tiếng, mười sáu nhận bằng cử nhân khi chưa đầy hai tuổi đã gây dựng nên đế chế kinh doanh riêng mình.

Trước một "con nhà người xuất chúng như thế, Kỳ dù có vô tư mấy cũng không tránh việc nảy sinh tâm lý so kè với Thẩm

Nhưng cậu không ngờ rằng, có người lấy Thẩm Chấp làm bia đỡ đạn để thu hút sự ý của mình.

Tuy nhiên, Kỳ Từ nghĩ người này là Lâm Trĩ cũng chẳng có gì

Dù sao Lâm Trĩ cũng danh khắp học viện Si là vừa dốt, vừa lại còn mù quáng.

Nhưng có một điểm Kỳ không đồng tình.

Đó là hiện tại mắt của Lâm Trĩ khá tốt chứ.

Nếu không thì sao cô có thể để mắt đến người thú vị, hài lại cởi mở như được.

Kỳ Từ dời tầm mắt khẽ ho một tiếng đầy gạo rồi nói:

"Chuyện này đừng để anh biết."

Nếu thiên tài kiêu hãnh mà biết mình bị đem làm công cụ thì cả Kỳ Từ cũng lòng bảo vệ được Lâm

Lâm Trĩ không ngờ Kỳ lại có thể suy diễn mức này.

Khóe miệng cô giật giật, định mở miệng giải thích thấy Kỳ Từ ra cho cô im lặng.

"Cô không cần nói nhiều, hiểu hết mà."

Lâm Trĩ: "?"

Không phải chứ, cậu hiểu gì cơ?

Nói xong câu đó, Kỳ liền vắt chân lên cổ chạy.

Trông cứ như thể phía có thú dữ đuổi theo bằng.

Cậu hoàn toàn không cho Trĩ bất kỳ cơ hội thích nào.

...

Cảm giác có chút nghẹn thì phải làm sao bây

Lâm Trĩ hít sâu một đột nhiên cô như cảm được điều gì đó, tức quay đầu lại

Cô nhìn thấy Giang Tùy đã nấp ở cửa phòng bị từ lúc nào hay, sau khi nhận ánh mắt của Lâm Trĩ, chẳng thèm né tránh còn thong thả vỗ tay.

"Thật là đặc sắc nha."

Lâm Trĩ nhíu mày hỏi: đến từ lúc nào thế?"

Nhìn bộ dạng này của Tùy Chi, chắc hẳn cũng đến không lâu.

"Không lâu, không lâu đâu."

Giang Tùy Chi mỉm cười, mắt cáo trông cực kỳ quyệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-nu-phu-hoc-vien-quy-toc-cung-phai-oi-mat-voi-canh-tu-la-truong-sao&chuong=9]

Nghe vậy Lâm Trĩ mới kịp thở phào nhẹ nhõm, giây tiếp theo đã thấy giọng nói đầy xem kịch vui của Giang Chi:

"Ừm, thì cũng từ lúc định theo đuổi Kỳ Từ

Lâm Trĩ: "..."

Thế thì khác gì lúc bắt đầu đâu cơ chứ.

Giang Tùy Chi dường như ra ánh mắt đầy oán của Lâm Trĩ, anh tội nhún vai, xòe nói:

"Ai bảo Lâm đại tiểu gửi tin nhắn nhờ tôi cứu cô làm chi, quá tới muộn quá chỉ đành đứng ngoài hóng thôi."

Lâm Trĩ đính chính: "Tôi tin nhắn cho Thẩm Chấp."

Lâm Trĩ không bao giờ trận mà không có chuẩn ngay từ lúc mới vào phòng thiết bị, đã lén gửi tin nhắn Thẩm Chấp ở góc hệ thống không nhìn thấy.

Để đề phòng vạn nhất, Trĩ còn đặc biệt định vị trí tại phòng bị của học viện Á.

Dựa theo tính cách thanh như ánh trăng sáng của Chấp trong nguyên tác, sẽ không bỏ mặc

Quả nhiên, Thẩm Chấp không làm ngơ, tất nhiên anh chẳng việc gì phải thân tới, thế nên phái cái tên chân sai Giang Tùy Chi này

Lâm Trĩ nhìn Giang Tùy với vẻ mặt đầy chê

"Cô có ý gì đấy?"

Giang Tùy Chi nhận ra mắt của Lâm Trĩ, hừ một tiếng:

"Nếu không phải anh Chấp báo, tôi còn lâu mới tới nhé."

Giang Tùy Chi tựa lưng tường, giơ năm ngón tay uể oải mở lời:

"Năm triệu, phí bịt miệng."

"Năm đồng anh cũng đừng mơ tới."

"Ơ, không phải chứ."

Nghe vậy, Giang Tùy Chi nhịn được mà đứng thẳng dậy:

"Lâm đại tiểu thư, cô đuổi Kỷ Phỉ cũng phải ra ít nhất mấy triệu rồi, giờ chỉ năm triệu bạc mà cô tiếc sao?"

Nói đến đây, giọng Giang Chi khựng lại, dường như nhớ ra điều gì:

"Hay là, anh Chấp không giá bằng đó?"

Anh lẩm bẩm nhỏ:

"Không đúng nha, tôi bán trình của anh Chấp thôi kiếm được mấy trăm rồi, năm triệu này đâu có nhiều."

"Không."

Lâm Trĩ lắc đầu, vô chân thành nói: "Thực ra vì anh không đáng bằng đó."

"Hả?"

"Anh có biết thuê sát ở chợ đen để trừ một người là bao tiền không?"

"Bao nhiêu?"

"Một triệu."

Lâm Trĩ mỉm cười rạng "Tôi chỉ cần tốn một là có thể khiến hoàn toàn câm miệng

Giang Tùy Chi: "..."

Chết tiệt, anh đúng là hơi mới đi hỏi.

Nhưng nói đi cũng phải lại.

"Cô thực sự để mắt Kỳ Từ rồi à?" Giang Chi tò mò.

Dù có là loại người lòng đổi dạ nhanh như bánh tráng, thì sao Trĩ lại có thể cái tên Kỳ Từ vốn đối đầu với mình chứ.

Chẳng lẽ là "thương cho cho vọt", tất cả những trước kia chỉ là diễn tập của Lâm nhằm thu hút sự chú của Kỳ Từ sao.

Vậy thì anh và anh thành cái gì.

Trở thành một phần trong vui của hai người họ

Đã bị nghe thấy hết nên Lâm Trĩ cũng chẳng diễn tiếp nữa, cô lại một câu:

"Anh đoán xem."

Giang Tùy Chi không khỏi ngón tay cái tán thưởng.

Không hổ là người phụ độc ác nhất học viện Á.

Đây rõ ràng là muốn cảnh anh em tương tàn, nam tranh giành một đây mà.

Tội nghiệp Tiểu Từ đã người phụ nữ này xoay chong chóng trong lòng tay rồi.

Chậc chậc chậc, tình tiết đúng là hay ho...

À phi, anh định nói đúng là cẩu huyết quá mà.

"Vậy thì cô càng phải phí bịt miệng cho tôi

Giang Tùy Chi chân thành ý:

"Lâm đại tiểu thư, cô không muốn việc mình bắt nhiều tay bị anh phát hiện đâu nhỉ?"

Nghe thấy câu này, Lâm khẽ mỉm cười, ánh mắt chằm chằm vào Giang Chi, bắt chước giọng của anh ta mà đáp

"Giang thiếu gia, anh chắc không muốn bị Thẩm Chấp hiện ra chuyện sáng anh lén chụp ảnh ấy, rồi đăng lên diễn đâu nhỉ."

!

Nụ cười bất cần đời mặt Giang Tùy Chi bỗng cứng đờ.

Lâm Trĩ chẳng buồn quan đến cảm xúc sau đó anh ta, cô vừa lại mái tóc, vừa phần giới thiệu nhân vật hệ thống ra.

Cô đặt tầm mắt vào chữ Giang Tùy Chi.

Ngay lập tức, những dòng dày đặc hiện ra giữa trung.

Hệ thống: [Giang Tùy Chi, của học viện quý tộc, cách cực đoan, giỏi giấu cảm xúc thật bản thân, độ khó chinh sáu sao.]

Phải biết rằng chỉ số phục của F1 Thẩm Chấp chỉ có năm sao thôi.

Giang Tùy Chi thu lại cười trên môi, lần đầu nhìn Lâm Trĩ với mặt lạnh lùng.

"Đừng nhìn tôi như vậy."

Lâm Trĩ vô tội chớp mắt:

"Nếu Thẩm Chấp biết người em tốt nhất của mình sau lưng anh ấy, nghĩ anh ấy sẽ thế nào?"

"Làm sao cô biết được?"

Giang Tùy Chi lạnh lùng

Người biết Lâm Trĩ không cũng như chắc chắn rằng hôm sau cô sẽ Thẩm Chấp về trường, trừ Giang Tùy Chi ra dường như không còn khác.

Tất nhiên, điểm quan trọng là ngoài Giang Tùy Chi ai dám lén chụp Thẩm Chấp, thậm chí ngang nhiên đăng lên diễn chứ?

Nhưng những điều này Lâm chẳng việc gì phải giải cho Giang Tùy Chi

Cô chỉ tay vào đầu rồi nói: "Bởi vì tôi minh."

"Hừ."

Đáp lại là tiếng cười đầy khinh miệt của Giang Chi.

"Vậy nên hãy làm một hợp tác đi."

Lâm Trĩ mỉm cười đề

"Anh sẽ không chủ động lộ chuyện của tôi và Từ cho Thẩm Chấp, tôi cũng sẽ không cho Thẩm Chấp biết việc phản bội anh ấy."

Giang Tùy Chi nhìn Lâm bật cười một tiếng như chế nhạo sự ngây của cô:

"Dựa vào đâu mà tôi giao dịch với cô chứ.

Cho dù Thẩm Chấp có thì đã sao, anh ấy chắn sẽ không vì này mà tuyệt giao tôi đâu."

"Nhưng phản ứng lúc ban của anh đã tiết lộ cả rồi, không phải

Lâm Trĩ nghiêng đầu.

Nếu thực sự không bận như lời Giang Tùy Chi thì phản ứng ban của anh đã không đến thế.

"Anh không quan tâm đến độ của Thẩm Chấp dành mình, nhưng còn nhà Giang thì sao?"

"Giang nhị thiếu gia."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận