Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 20 / 176  ·  11.4%
(NP) Nữ Phụ Học Viện Quý Tộc Cũng Phải Đối Mặt Với Cảnh "Tu La Trường" Sao?
Chương 20: Tra cứu độ hảo cảm - Chín mươi chín phần trăm
15/04/2026 04:49· 1,805 từ

"Cậu không nghĩ cho mình cũng phải nghĩ cho người của cậu chứ."

Đỗ Nham tiếp tục thì vào tai Thương Ứng Hoài:

"Với thân phận của Lâm cô ta có thể dễ khiến cậu không còn đường sống cái thành phố A đâu."

Đôi mắt Thương Ứng Hoài lay động, cậu im lặng đáp.

Đỗ Nham thở dài một kéo mạnh Thương Ứng Hoài khỏi phòng bao.

Trần Úc nhổ toẹt một "Cái thứ gì không biết."

Thấy Trần Úc phản ứng gay gắt, Lâm Trĩ không được mà đau đầu, cô nói:

"Cậu nói ít đi vài đi."

Phải công nhận là cái tiết chết tiệt này, nhân phụ cứ hễ gặp phản diện như bị mất hết khôn, cô có ngăn cũng không nổi.

"Được rồi, tối nay đến thôi."

Giang Tùy Chi cầm lấy khoác vắt lên vai, quay hỏi Thẩm Chấp:

"Anh có về nhà không?"

Anh như sực nhớ ra gì đó, nói tiếp:

"Nghe bảo thằng em trai của anh sắp về nước mấy ngày tới anh cứ qua tôi ở tạm đi rảnh nợ, đỡ phải nhìn mặt cho thêm bực mình."

"Không cần đâu."

Thẩm Chấp bình thản đáp: chẳng gây ra được sóng gì ở nhà họ Thẩm đâu."

Chẳng qua cũng chỉ là đứa con riêng của cha ở bên ngoài năm xưa.

Nếu không phải mẹ của Hựu Niên đem cái chết uy hiếp, thì có lẽ đến bây giờ Thẩm Hựu cũng chẳng có tên trong gia nhà họ Thẩm.

Đó cũng là lý do sao phần lớn thời gian Hựu Niên đều ở nước ngoài.

"Trước đây anh chẳng phải chịu không ít thiệt thòi tay nó sao, nó chẳng phải tốt lành gì đâu."

Giang Tùy Chi nhắc nhở.

Nói xong câu đó, Giang Chi nở một nụ cười, về phía Lâm Trĩ: "Y hệt vậy."

Lâm Trĩ: "?"

Giang Tùy Chi có bệnh

Mắng người khác thì thôi lại còn phải lôi cả vào cho bằng được.

Bạn nữ ngồi bên cạnh là Sở Vân Mạt, rụt rè lên tiếng hỏi:

"... Đàn anh, người mà anh đang nhắc đến là Thẩm Hựu Niên không?"

Giang Tùy Chi gật đầu nhận không chút kiêng dè, nói lười biếng pha chút kéo

"Ngoài nó ra, còn ai thể khiến anh Chấp nhà phải chịu thiệt nữa."

Sở Vân Mạt cau mày, nghĩ một lát rồi vẫn định lên tiếng:

"Đàn anh, có phải các có hiểu lầm gì với Hựu Niên không?

Trước đây khi đi trao sinh viên ở nước ngoài đã từng gặp anh ấy, anh dường như không giống những gì các anh nói.

Có một lần em bị viên mắng vì quên mang liệu, chính anh ấy đã chủ đứng ra giải vây em."

"Ồ, là nó giả vờ

Giang Tùy Chi thản nhiên lại.

Chân mày Sở Vân Mạt nhíu chặt hơn:

"Em vẫn cảm thấy Thẩm Niên không phải loại người một người có giả vờ thì không thể giả vờ mười mấy năm được.

Đàn anh, các anh đừng xuất thân của anh ấy tốt mà nảy sinh thành kiến vậy."

Mặc dù Thẩm Hựu Niên con riêng, nhưng anh cũng từng có ý định tranh giành sản với Thẩm Chấp.

Cô ấy nghe người lớn nhà kể lại rằng, Thẩm Niên vốn dĩ chẳng muốn bước vào nhà họ Thẩm, không phải mẹ anh lấy cái ra ép buộc, anh cũng sẽ bao giờ gọi cha của Thẩm một tiếng cha.

Vả lại, nếu xét về phẩm...

Sở Vân Mạt liếc nhìn Trĩ một cái.

Cô ấy cảm thấy Thẩm Niên vẫn có phần nhỉnh

"Hơ, cô lại còn giúp nói đỡ à?"

Dù sao bọn họ cũng cùng ăn một bữa cơm, chơi vài ván bài, thế mà Vân Mạt lại đi người ngoài nói chuyện sao?

"Thực ra thì..."

Giọng của Trần Úc cũng lên, hắn nói:

"Tôi cũng thấy Thẩm Hựu là người khá tốt."

Dựa theo thân phận của cậu ta vốn không nên lại Giang Tùy Chi, nhưng ai cậu ta cũng thấy lời Giang Tùy Chi nói có quá đáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-nu-phu-hoc-vien-quy-toc-cung-phai-oi-mat-voi-canh-tu-la-truong-sao&chuong=20]

Thấy Thẩm Hựu Niên sắp nước, Giang Tùy Chi còn học viện Si Á tung ra lời đồn không hay người ta, vạn nhất khiến đám em khóa dưới tưởng Thẩm Hựu là kẻ xấu rồi làm lỡ nhân duyên của người ta sao.

Kẻ độc thân mười tám như Trần Úc là không nổi mấy chuyện này nhất.

Cậu ta trịnh trọng vỗ Giang Tùy Chi, nói: "Ông tôi hiểu ông mà."

Đều là đàn ông với có chút tâm tư nhỏ nào là nhìn ra ngay.

Thẩm Hựu Niên hiện đang người có nhiều người hâm nhất trong F4, chỉ cần bôi thanh danh của anh, đâu đám fan của Thẩm Hựu sẽ chuyển sang hâm mộ Giang Chi.

Tâm cơ độc địa đến khiến Trần Úc phải tặc cảm thán.

Giang Tùy Chi: "?"

Cậu thì hiểu cái quái

Giang Tùy Chi suýt chút thì văng tục.

"Điên rồi."

Giang Tùy Chi nhận ra nhiều người có mặt đang nhìn mình với ánh mắt xét:

"Đúng là điên thật rồi."

Thẩm Hựu Niên rõ ràng một gã "trà xanh", tại ngoài anh và Thẩm Chấp ra, một ai có thể ra được chứ.

Thẩm Chấp nhìn Giang Tùy từ vẻ trêu cợt ban chuyển sang trạng thái suy sụp thần, anh trầm giọng

"Nói ít đi vài câu

Chuyện này bộ vẻ vang sao?

Giờ thì hay rồi, tất mọi người đều nghĩ anh Giang Tùy Chi đố kỵ với Hựu Niên nên mới tình tung tin xấu về anh.

Anh thở dài một tiếng, vỗ vai Giang Tùy Chi bảo:

"Cậu cố lên."

Đối với Thẩm Hựu Niên, Chấp thực sự không cảm xúc.

Cha mẹ anh kết hôn lợi ích kinh doanh.

Khi đó Thẩm Phong Hiên là một người con thuộc thứ tầm thường của nhà họ nếu không phải tại tiệc mà bám lấy được mẹ - bấy giờ là nhị tiểu nhà họ Khương, thì Thẩm Phong cũng chẳng đời nào ngồi được vị trí gia chủ.

Mẹ anh từ nhỏ đã gò bó quá nhiều, thấy sắp bị ép gả cho người không yêu, bà ấy khoát chủ động tìm đến Thẩm Hiên.

Đứa con ít được coi nhất của nhà họ Thẩm.

Theo lời mẹ anh nói, người như vậy là dễ thóp nhất, chỉ cần ban cho ân huệ nhỏ nhoi sẽ bán mạng cho bà ấy.

Tóm lại là một bên tiền, một bên ham tự

Hai người vừa gặp đã đầu ý hợp, chỉ trong ba năm ngắn ngủi đã thành thâu tóm quyền kiểm nhà họ Thẩm.

Tâm niệm của mẹ anh là, chỉ cần Thẩm Phong không mang nhân tình về gây trước mặt bà ấy, chuyện gì bà ấy cũng có nhịn.

Thế nên khi chuyện của Hựu Niên bị vỡ lở đó, mẹ anh đã ngay lập ra tay, cuỗm sạch lớn tài sản của nhà họ ép Thẩm Phong Hiên phải quỳ xin lỗi, thậm chí phải nhượng rằng trong trường hợp không thiết, Thẩm Hựu Niên trước khi thành không được phép về họ Thẩm để làm chướng bà ấy.

Cho đến tận bây giờ, giới bên ngoài vẫn không hay biết người nắm quyền thực của nhà họ Thẩm mẹ anh.

Đây cũng chính là lý tại sao Thẩm Chấp lo Lâm Trĩ thực sự thích mình.

Mẹ anh vốn dĩ đã làm việc sấm rền gió nếu bà ấy thực sự biết Trĩ để mắt đến Thẩm Chấp chẳng mảy may nghi việc bà ấy sẽ trói anh để bắt cưới Lâm Trĩ cho được.

Lâm Trĩ đứng bên cạnh được một rổ tin sốt cô quay sang hỏi hệ thống:

[Vậy Thẩm Hựu Niên chính một trong F4 sao?]

Hệ thống: [Ừm.]

Thế thì có chút khó quyết rồi đây.

Nếu cô chinh phục Thẩm Niên, đương nhiên sẽ đắc với Thẩm Chấp.

Nhưng nếu cô không đi phục Thẩm Chấp, mà gửi hy vọng vào 3 người còn trong F4...

Lâm Trĩ liếc nhìn gương đang khó coi đến cực của Giang Tùy Chi.

Chậc.

Thôi bỏ đi.

F1 có thể làm F1 nhiên là có lý do vả lại Thẩm Chấp còn là lựa chọn hàng đầu "con cưng trời đất", cái hào đó kiểu gì cũng mạnh hơn Tùy Chi nhiều.

Còn về việc chinh phục Hựu Niên...?

Thôi vậy.

Ưu tiên hàng đầu chắc vẫn là bảo toàn mạng cái đã.

Nghĩ đến đây, Lâm Trĩ miệng hỏi một câu:

[Giúp tôi tra cứu độ cảm của Thẩm Hựu Niên chút.]

Nếu thấp quá thì dù Trĩ có liều mạng cũng mà cày cuốc nổi, thà cứ quanh bên cạnh Kỳ cho xong.

Hệ thống: [Đang tra cứu...]

[Vui lòng đợi giây lát.]

[...]

[Tra cứu thất bại.]

Nhận được thông báo này, Trĩ cảm thấy thế nào cũng không quá bất ngờ.

Dù sao Thẩm Hựu Niên lớn thời gian đều ngoài, đừng nói là độ hảo có khi anh còn biết có sự tồn tại của Trĩ trên đời này.

Nhưng giây tiếp theo, giọng máy móc của hệ thống vang lên lần nữa.

Hệ thống: [Tra cứu... Độ cảm... Đã thành công...]

[... Chín... Chín mươi chín trăm.]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận