Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 172  ·  4.1%
(NP) Nhiều Chồng Là Phi Pháp? Vậy Tôi Quen 7 Bạn Trai Thì Được Chứ?
Chương 7: Làm em đau à?
19/04/2026 02:01· 1,752 từ

Lời nói tan ra kẽ răng, cũng may Lục cảm nhận được sự cự của Tô Lê nên đã rãi dừng lại...

Khi mở mắt ra, đồng tử vốn lạnh lùng bén của Lục Lẫm đây lại đong đầy vẻ dịu

"Ngọt thật."

Tô Lê càng nóng hơn, cô thẹn thùng lườm một cái: "Anh đừng nữa."

Khóe môi Lục Lẫm lên, nhưng khi nhìn thấy môi đỏ mọng sưng của Tô Lê, anh lại dâng chút hối hận: "Làm em à?"

"Giờ mới hỏi thì phải hơi muộn rồi sao?" Lê giả vờ giận

"Sự chủ động của làm tôi kích động quá."

Bàn tay to lớn Lục Lẫm bao trọn lấy mặt nhỏ nhắn của Lê, đầu ngón tay khẽ khàng trớn trên má cô.

Đúng lúc này, tiếng cửa đột ngột vang lên Tô Lê giật bắn

"Đừng sợ."

Lục Lẫm theo bản che chắn cho cô: "Để ra xem."

Tô Lê cũng sực ra đây là nhà mình: là để tôi đi hơn."

"Tôi đi cho."

Lục Lẫm nói rồi liếc nhìn bờ môi sưng của Tô Lê.

Thế là Tô hiểu ý, ngoan ngoãn giữ lặng.

Dẫn một người đàn mới gặp lần đầu về lại còn hôn đến cả môi, cô thật sự chẳng phải giải thích tình huống thế nào cho phải.

Khi cánh cửa mở mẹ Tô nhìn thấy Lục là người mở cửa hơi ngẩn người:

"Tiểu Lê đâu rồi? trái cây bác chuẩn cho hai đứa."

"Cô ấy đang đi sinh, bác cứ đưa cho ạ."

Lục Lẫm ôn tồn rồi đón lấy đĩa trái từ tay bà.

Thấy anh nói vậy, tuy có chút tò nhưng cũng không hỏi gì:

"Vậy bác xuống trước cần gì hai đứa gọi nhé."

"Bác khách sáo quá Lục Lẫm đáp.

Được đối đãi lịch như vậy, mẹ Tô cũng hơi gượng gạo, bởi đồn về vị thiếu gia nhà Lục này vốn chẳng phải người dễ nói chuyện.

Sau khi cửa đóng Lục Lẫm bưng đĩa trái tiến về phía Tô đang ngồi trên sofa...

Lúc này đôi chân vẫn còn bủn rủn, biệt là khi Lục tiến lại gần, lòng cô lại thấy chột dạ.

"Ăn trái cây đi, em gửi lên đấy."

Lục Lẫm vừa nói cầm một quả dâu tây đến bên môi Tô

Nhìn quả dâu tây mọng trước mắt, Tô Lê nghĩ ngợi gì mà miệng cắn một miếng.

Vị chua ngọt thanh của dâu tây lập tức tan cơn khát trong nhưng giây tiếp theo, cô đã phần dâu còn lại nằm trong miệng Lục Lẫm.

"Tôi vừa cắn mà..." không nhịn được thốt

"Em hay dâu thì đều đã 'cắn' qua cả Lục Lẫm thản nhiên.

Được rồi, câu này chẳng sai vào đâu

Hai người cùng nhau hết nửa đĩa quả, Tô lúc này mới lấy tinh thần, thầm tính toán xem nữa nên làm gì tiếp

Đúng lúc này, Lục chỉ vào một chiếc cúp đó không xa hỏi: là cái gì vậy?"

"Cúp đấy."

Tô Lê nói xong thấy mình vừa nói một thừa thãi, liền bổ

"Đó là giải thưởng đạt được trong một cuộc khiêu vũ trước đây. cuộc thi nào thì thôi khỏi đi, đằng nào chắc anh không biết đâu."

"Em học khiêu

Lục Lẫm tò nhưng ngẫm lại thì vóc của Tô Lê đúng rất chuẩn, tỉ lệ vô cùng đối.

"Sinh viên khoa trường Đại học Kinh Đô nhé, tôi là dân nghiệp hẳn hoi."

Tô Lê tự tin định.

Sở dĩ cô tự như vậy là vì không nguyên chủ mà chính thân Tô Lê ngoài đời cũng tốt nghiệp khoa Vũ đạo.

Vì vậy, về vấn chuyên môn, cô chẳng ngán ai.

"Vậy bao giờ tôi được chiêm ngưỡng điệu nhảy em đây?" Lục Lẫm

"Đợi đến khi... Anh thức trở thành bạn trai tôi đã." Tô Lê

Lục Lẫm cúi đầu cười, không nói thêm gì. thấy sự căng thẳng Tô Lê khi ở riêng với anh tâm lý lên tiếng:

"Cũng không còn sớm chắc em vẫn còn việc, xin phép về trước."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-nhieu-chong-la-phi-phap-vay-toi-quen-7-ban-trai-thi-uoc-chu&chuong=7]

"Vậy để tôi tiễn Lê nhanh nhảu đứng định tiễn khách.

Thế nhưng cô vừa nhỏm dậy đã bị Lục nắm lấy tay, hơi lực kéo một cái làm cô nhào vào lòng anh.

Thuận thế ôm lấy cô, Lục Lẫm khiến Tô lại căng thẳng: "Anh gì vậy?"

"Hôm nay dù sao cũng đã cứu em, tôi thể xin em một đồ được không?" Lục Lẫm dịu hỏi.

"Được chứ, anh muốn gì?" Tô Lê sảng khoái

"Sau chuyện náo loạn nay, tôi đoán kỳ phát của mình sẽ đến hơn. Em có thể cho tôi chiếc áo của em không? đâu nó sẽ giúp tôi dễ chịu hơn một Lục Lẫm bất đắc dĩ nói.

Dù sao hai người mới quen, Lục Lẫm chưa ý định để Tô cùng mình vượt qua kỳ phát dù anh tin mình có kiềm chế không đi đến cuối cùng. Nhưng làm sẽ khiến cô sợ hãi.

"Chỉ là một chiếc thôi sao?"

Tô Lê không nghĩ nhiều: "Vậy để tôi vào lấy cho anh một

"Được."

Lục Lẫm buông tay, Lê đi vào phòng đồ bên cạnh.

Khi cô trở ra, tay là một chiếc váy: này được không anh?"

Vừa cầm lấy, Lục đã nhận ra có điều ổn: "Chiếc váy này phải của em sao?"

"Của tôi mà."

Tô Lê vừa dứt liền sực nhận ra: "Anh lấy Pheromone của tôi

"Trong kỳ phát tình thể tôi rất xáo trộn, cần Pheromone của em trấn tĩnh. Độ tương thích của ta cao, hiệu quả sẽ hơn."

Lục Lẫm giải thích, để Tô Lê coi mình kẻ biến thái.

Hệ thống: [Ký chủ, kiểm tra, triệu chứng giai đầu của bạn trai một vẫn chưa được giải tỏa toàn, trạng thái Pheromone vẫn ổn định, kỳ phát tình sẽ xuất hiện tình kích động nặng, rất dễ mất soát, cần chuẩn bị phó trước.]

Tình hình thì đã hiểu, nhưng cô còn một điều hơn, đó quần áo trong tủ đều không mùi hương của cô.

Thứ nhất là quần đều đã được giặt sạch, hai là nếu có mùi thì cũng là mùi của chủ.

Với cô thì không gì, nhưng với Lục Lẫm, dường như là hai hoàn toàn khác biệt.

Nghĩ đến tình trạng Lục Lẫm khá nghiêm trọng, Lê đành nghiến răng:

"Tôi... Tôi đưa anh tôi đang mặc này."

"Có được không đấy?"

Yết hầu Lục Lẫm chuyển động.

"Dù sao cũng anh mua cho mà."

Tô Lê lí nhí rồi quay người chạy biến phòng thay đồ.

Giây phút này, Lục thực sự hối hận vì giác quá nhạy bén mình, anh có thể nghe rõ một tiếng sột soạt khi Lê thay đồ bên trong.

Tiếng vải cọ xát nhau, từ từ trượt khỏi da cô...

Tô Lê thay một váy khác kín đáo hơn, đó bỏ chiếc váy thay vào túi đưa cho Lục

"Gửi anh."

Gương mặt Tô còn vương nét ửng hồng: phát tình... Anh tự ý nhé."

"Ừm."

Lục Lẫm gật đầu, đó trao đổi số liên với cô để tránh vừa rời đi là mất dấu.

Tiễn Lục Lẫm xong, vừa quay người lại thấy ba người với con mắt đang chằm chằm nhìn

"Mọi... Mọi người làm vậy?" Lúc này, lòng Tô chột dạ vô cùng.

Thấy cô cứ mím Triết nghi hoặc nhìn chằm:

"Chị ơi, sao môi đỏ thế? Trông cứ như sưng ấy... Chị ăn à?"

Nghe vậy, Tô thế gật đầu:

"Đúng rồi, tối nay ăn hơi cay một chút."

Mẹ Tô bất lực nhìn con trai, rồi bước dắt tay Tô Lê xuống sofa:

"Tiểu Lê, nói thật mẹ biết, con và thiếu nhà họ Lục kia thế nào?"

"Nhà họ Lục họ Úc không giống nhau

Nếu độ tương thích hai đứa không cao, nhà Lục đa phần sẽ đồng ý cho con bước chân cửa đâu."

Cha Tô tuy không nói lời cay đắng nhưng sợ con gái lún sâu.

"Ba, sao ba biết con tương thích không cao Tô Lê thở dài.

"Còn phải hỏi sao? cả hai người cùng cấp độ tương thích còn chắc đã cao, mỗi một cấp là một hố sâu khó vượt qua.

Con cấp B, người cấp S, cách nhau không một bậc đâu, độ thích không thể nào cao được."

Cha Tô khẳng định.

Cha Tô nói dựa kiến thức thông thường, nên không muốn thừa nhận, Tô và Tô Triết cũng gật đồng tình.

Nhìn những người thân lo lắng cho mình, Tô mỉm cười:

"Vậy thì con phải báo cho mọi người một vui rồi, hiện tại đã thăng cấp thành công lên S, không còn là cấp nữa đâu."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận