Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 172  ·  2.9%
(NP) Nhiều Chồng Là Phi Pháp? Vậy Tôi Quen 7 Bạn Trai Thì Được Chứ?
Chương 5: Người sẽ trở thành bạn trai của em
19/04/2026 02:01· 1,857 từ

"Lục đội trưởng, hay để tôi tự về nhé? Anh cứu tôi, lại còn mời tôi cơm, mua quần áo cho nếu còn phiền anh đưa về thì thật sự quá làm phiền rồi." Tô Lê ngoan ngoãn

Mấy tính toán nhỏ của Tô Lê, trong mắt Lục thì chẳng khác nào "giấu đầu đuôi".

Chỉ một ánh mắt, đã nhìn thấu tâm tư cô:

"Không phiền, tôi là sẽ trở thành bạn trai của mà."

"Không thể... Làm bạn Tô Lê yếu ớt hỏi lại.

"Làm bạn trước, làm trai sau, hai việc này không xung đột." Lục Lẫm đáp.

Tô Lê không biết nói gì thêm, vì dẫu sao bạn trai này cũng là mục ban đầu cô muốn nhắm

Chỉ là lúc đó chỉ biết anh rất lợi hại, có ngờ gia thế lại khủng mức này.

Cũng may Tô Lê sự đã đói bụng, chờ đến thức ăn dọn lên, cô liền hết mấy chuyện rắc rối một bên để vỗ về cái rỗng của mình.

Thấy Tô Lê ăn lành, Lục Lẫm vốn có khẩu bình thường cũng thấy ăn ngon hơn hẳn.

Anh là người khá nhắc, dù trong kỳ phát tình thể tìm những Omega có độ thích thấp hơn để cùng qua cho bớt khổ sở.

Nhưng anh không thích, vậy chưa bao giờ tìm ai.

Những năm qua cứ mình chịu đựng, anh có thể nhận rõ ràng các kỳ phát sau này đã không còn dàng vượt qua như trước nữa.

May mắn là anh gặp được cô gái mình thích, này chắc hẳn sẽ không phải sở chịu đựng một mình

Tô Lê đang ăn phát hiện Lục Lẫm cứ nhìn chằm chằm:

"Sao vậy Lục đội Anh ăn đi chứ."

"Có đủ ăn không? muốn gọi thêm món gì nữa Lục Lẫm hỏi.

"Không cần đâu ạ, này tôi còn ăn không hết này." Tô Lê lắc đầu, vui đáp.

Cô không biết là quán này nấu ngon, hay ăn ở thế giới nhỏ này dĩ đặc biệt hơn, mà một món ăn cô lại thấy vị thơm ngon hơn hẳn.

Sau khi Tô Lê ăn no nê, Lục Lẫm gọi viên phục vụ đến thanh toán:

"Đi thôi, không còn nữa, để tôi đưa em về

Thời gian quả thực còn sớm, nhìn qua cửa sổ đêm đã buông xuống, ngày đầu đầy ắp sự kiện sắp trôi qua.

Cô cũng không biết có đang dùng "thẻ trải nghiệm giờ" hay không, biết đâu ngủ giấc dậy, cô lại trở thế giới thực thì sao?

Hệ thống: [Ký chủ, mơ thì đẹp đẽ nhưng thực lại phũ phàng lắm.]

Nhà họ Tô.

Cha Tô ngồi trên sofa, đi ra đi vào nhìn hồ không biết bao nhiêu lần:

"Sao con bé vẫn về nữa?"

"Bên nhà họ Lục báo tin rồi, đó là điều hạnh trong cảnh bất hạnh, ông lo lắng quá."

Mẹ Tô khẽ an

Nghe vậy, cha Tô bội nói:

"Sao tôi không lo được? Nó là con gái, đào thì thôi đi, đằng này còn bọn buôn người bắt mất, cả váy cưới cũng bị...

Bây giờ cho dù có muốn gả, nhà họ Úc chẳng thèm nhận nó nữa."

Tô Triết đang ngồi game bên cạnh liền bỏ điện xuống, thẳng thừng nói:

"Một bộ váy cưới đại diện được cho việc chị bị bắt nạt sao?

Đây không phải là đề nhà họ Úc có cần con hay không, mà là chị đã quyết định không gả rồi!"

"Con nói thì nghe lắm, lúc bộ váy cưới được đến, bao nhiêu người đã trông

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-nhieu-chong-la-phi-phap-vay-toi-quen-7-ban-trai-thi-uoc-chu&chuong=5]

Bây giờ ai cũng bộ váy cưới bị lột sạch người chị con, ai mà tin con bé vẫn bình an sự cơ chứ?"

Cha Tô nói đến lại tức giận không thôi.

"Thôi mà hai cha mỗi người bớt một câu đi."

Mẹ Tô bất lực ngăn.

Tô Triết đứng bên cứng giọng nói:

"Con thấy nhà họ có vẻ khá quan tâm đấy, đâu người nhà họ Lục lại trúng chị con thì sao?"

"Nhà họ Lục có thiếu gia, đại thiếu gia Lục là Alpha cấp A, người ta là tìm vợ cả quán gia đình.

Còn nhị thiếu gia Lẫm là Alpha cấp S, lực mạnh nhất của quân đội, tướng tương lai đấy."

Cha Tô thở dài: phải cha coi thường chị con, thực sự là... Chị con chỉ một Omega cấp B, kiểu cũng không xứng đôi được đâu."

Được rồi, dù Tô có muốn tâng bốc nhan sắc phẩm của chị gái mình đến nào đi nữa, thì sự lệch về cấp bậc vẫn là hố sâu ngăn cách quá lớn.

Đúng lúc này, tiếng quản gia từ bên ngoài truyền "Đại tiểu thư đã về rồi."

Tô Lê vừa bước đại sảnh đã bị mẹ chầm lấy:

"Tiểu Lê, con không chứ? Để mẹ xem nào..."

Bị sự nhiệt tình ngột của mẹ Tô làm cho mình, nhưng Tô Lê vẫn cố thích nghi.

Người nhà họ Tô xử với nguyên chủ rất tốt, cử chỉ thân thiết này là không tránh khỏi.

Nghĩ đến đây, Tô dần bình tĩnh lại:

"Mẹ yên tâm đi, không sao cả. Con may mắn đúng lúc ổ buôn người bị quét nên được cứu rồi."

Nói xong, Tô Lê sang nhìn Lục Lẫm phía sau:

"Đây là Lục đội chính anh ấy đã dẫn người cứu con."

Sự xuất hiện của Lẫm khiến cả nhà họ loạt nhìn chằm chằm.

Tô Triết ngay cả cũng không thèm chơi nữa, không được thốt lên:

"Trời đất ơi, là cấp S bằng xương bằng thịt

Giây tiếp theo, cậu đã bị cha ruột tặng cho cú tát vào sau gáy:

"Nói năng vớ vẩn thế? Ăn nói cho tử tế

Ôm lấy cái gáy điếng, Tô Triết đứng dậy, cung cúi chào: "Chào Lục thiếu!"

"Lục thiếu, lần này sự đa tạ cậu, nếu không con gái tôi gặp họa lớn

Cha Tô cảm kích

Dứt lời, cha Tô sang nhìn Tô Lê, giận dữ

"Con xem con kìa, gả là con, mà không gả là con.

Đã không gả thì lại còn đào hôn. Đào hôn đành, đằng này còn ngơ ngác bọn buôn người bắt đi.

Nếu không có Lục trưởng, không biết con có đường về hay không nữa."

Nghe tiếng cha Tô trách, Lục Lẫm hơi liếc mắt Tô Lê.

Có vẻ chuyện đào không giống như những gì anh phỏng đoán?

Nghĩ đến mớ hỗn mà nguyên chủ để lại cho Tô Lê đã sớm chuẩn bị lý.

Cô không hề lên phản bác, chỉ lẳng lặng để mắt đỏ hoe...

Thấy mắt cô đỏ giọng nói của cha Tô theo năng nhỏ dần lại.

Huống chi là Lục anh lập tức không đành lòng:

"Tô tiểu thư hôm đã chịu kinh sợ không nhỏ, ấy cũng biết lỗi rồi, Tô sinh đừng trách cô ấy

"Làm sao mà trách cho được, chẳng qua là quá lắng cho nó thôi."

Mẹ Tô thở dài:

"Hôm nay con bé thế hấp tấp chạy đi, cứ nó chỉ chạy về nhà, ai quay đi quay lại đã thấy người đâu.

Sau đó váy cưới bị gửi trả công khai, làm tôi lo muốn chết..."

"Váy cưới sao?"

Lục Lẫm hơi ngập nhưng rồi cũng nhanh chóng hiểu

Bộ váy cưới trên Tô Lê chắc hẳn rất giá bị bọn buôn người lột mất, lúc anh gặp cô mới cô không mặc gì.

Với tài lực của nhà Úc - Tô, bộ váy chắc chắn có giá trên trời, nó được gửi trả về đó cũng là điều dễ hiểu.

Đứng bên cạnh, Tô bỗng nhiên nhớ ra một chuyện:

"Chị ơi, váy cưới chị mất rồi, vậy lúc Lục trưởng cứu chị thì chị mặc

Chưa đợi cậu ta hết câu, Tô Lê đã trực bịt miệng em trai lại, mặt bừng lên:

"Ngậm miệng lại, lúc cần em nói thì hãy giữ lặng giùm chị."

Nhìn dáng vẻ ngượng của cô, cha Tô và mẹ âm thầm liếc nhìn nhau.

Thế nhưng trong mắt không hề có lấy một tia mừng, mà chỉ toàn là sự lắng cho con gái.

Bởi vì với một như Lục Lẫm, con gái nhà thực sự không với tới nổi...

Nhìn điệu bộ thẹn của Tô Lê, khóe môi Lục khẽ cong lên một nụ cười:

"Chị của cậu rất minh, biết lấy vải quấn quanh

Chỉ là miếng vải hơi nhỏ một chút, chẳng che được bao nhiêu.

Nghe Lục Lẫm nói gia đình họ Tô mới coi yên lòng...

"Đúng rồi Tô tiên nếu Tô tiểu thư đã không nguyện, vậy hôn sự với nhà Úc cứ thế hủy bỏ ông thấy thế nào?" Lục Lẫm

Nghe vậy, cha Tô vàng đáp: "Tôi cũng đang đó."

Tuy nhiên lời này ra từ miệng Lục Lẫm khiến không khỏi nghi ngờ, chẳng lẽ ta thực sự nhìn trúng gái mình rồi?

"Nếu đã như vậy, chắc là đã có tư cách theo đuổi Tô tiểu thư rồi

Khi nói câu này, Lẫm nhìn thẳng vào mắt

Bởi vì trước đó, do Tô Lê từ chối làm trai anh là vì chuyện này giải quyết xong, giờ anh dọn dẹp xong xuôi phía nhà Tô rồi.

Thế nhưng so với Lê, cả ba người nhà họ mới là những người thực sự sốc.

"Nhà tiên tri" Tô lại càng thêm phấn khích:

[Anh rể này so lão già đèo bòng kia thì hơn nhiều, dắt ra ngoài cũng mày nở mặt hơn hẳn!]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận