Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 28 / 240  ·  11.7%
(NP) Nàng Giả Chết Xong, Bốn Vị Phu Quân Tìm Tận Cửa!
Chương 28: Ta không tin bất kỳ ai, ta chỉ tin vào chứng cứ
17/04/2026 03:14· 1,823 từ

Diệp Ngọc bị tống củi phòng, lảo đảo bước mới đứng vững.

"Rầm" một tiếng, cửa đóng sập lại, kèm tiếng xích sắt lạch cửa đã bị khóa chặt bên ngoài.

Nàng định mở cửa ra, nhưng phát hiện sổ cũng bị đóng chết cứng, không hề lay

Trong phòng tối đen mực, trên người nàng mặc lớp áo mỏng, tùy ý tìm một góc xuống, tĩnh tâm suy một lát.

Chẳng biết Lưu Quan thế nào rồi? Liệu cứu được không?

Nếu bà ấy tỉnh minh oan cho nàng tốt, bằng không nếu ấy chết, dù kết quả sao, nàng chắc chắn bị Vệ gia giải lên phủ.

Tô gia có cứu không?

Chắc chắn là không.

Thậm chí bọn họ có thể giết người khẩu trước khi nàng nói ra sự thật.

Diệp Ngọc nghĩ đi lại, chẳng tìm được nào hay hơn để giải cục diện này, đành một cái, xé hai rèm thưa dùng để trang phòng, một miếng trải xuống một miếng đắp lên người.

Mùi bụi bặm vây cánh mũi, nàng không được mà hắt hơi cái, rồi tiếp tục ngủ.

Ngày trước, nàng từng trời chiếu đất, ăn ngoài phố, ngủ nơi táng cương, những lúc lạnh xương, ngay cả miếng rách đầy chấy rận trong chó nàng cũng phải tranh

Loại vải bông bám bụi thế này, trước nàng phải đánh nhau đầu rơi máu chảy mới được.

Trong lúc nàng đang giấc nồng.

Vệ Vân Kiêu lại về Uy Uy Đường, Quan Âm đã được đại phu ở Thanh Huy cứu sống, tạm thời khỏi nguy hiểm.

Bà ấy bị nôn rất nhiều máu giữa may nhờ thị nữ đêm phát hiện kịp thời giữ được mạng.

Vệ Vân Kiêu thay làm chủ, thưởng cho nữ đó mười xấp một trăm lượng bạc trắng, sóng gió qua đi trả lại văn tự bán cho nàng ta phục hồi phận tự do.

Thị nữ kia trong đắc phúc, nhận được thưởng hậu hĩnh như thì dập đầu tạ ơn xiết, vốn dĩ nàng đã bị phu nhân dự đưa tới Thanh Huy Viện thông phòng.

Tạ ơn xong, thị lệ nhòa đôi mắt đi.

Bên trong nội thất.

Lưu Quan Âm vẫn hôn mê bất tỉnh, mặt trắng bệch như giấy, trông như gầy rộc một vòng, mùi máu hòa lẫn mùi thuốc bắc nặc khắp phòng.

Vệ Vân Vi túc bên đầu giường khóc cả mắt, thấy Vệ Kiêu tới liền gọi một "Ca ca", rồi nhường cho hắn.

Vệ Vân Kiêu không gì, tình trạng của thân đại phu đã cho hắn biết hết rồi, chừng trong vòng năm bà sẽ tỉnh lại.

Để đề phòng bất hắn lệnh cho các phu ở lại luôn Uy Uy Đường, kiểm soát chẽ từng bát thuốc đồ ăn lỏng đưa vào.

Hắn đứng bên đầu một lát, rồi để Vân Vi trông coi, thân xoay người trở về Huy Viện.

"Ca ca!"

Vệ Vân Vi đuổi ra ngoài, dáng vẻ nói lại thôi.

Vệ Vân Kiêu nhìn là nàng ấy muốn đỡ cho Tô thị, mà... Người nữ nhân kia có thể tin tưởng không?

"Ca ca, huynh thực nghĩ là tẩu tử độc sao?"

Đại phu đã kiểm qua thức ăn dùng ở Uy Uy tất cả đều không có vậy thì vấn đề chắn nằm ở con người.

Ba người cùng dùng chỉ có một người độc, cơ hội ra của Tô thị là lớn

Huống hồ... Tô thị dưng thu dọn hành làm gì?

Chẳng phải là để trốn sao!

Có việc gì có khiến nàng phải trốn Vệ gia? Đáp án quá rõ ràng rồi.

Tống vào củi phòng là đối xử tử với nàng ta lắm

Nghĩ đến đây, Vệ Kiêu âm thầm siết nắm đấm, nhìn về ánh hừng đông đang lên chân trời.

"Ta không tin bất ai, ta chỉ tin chứng cứ.

Vi Nhi, mấy ngày lao phiền muội chăm mẫu thân cho tốt."

Hắn chỉ để lại câu rồi sải bước đi.

Vệ Vân Vi đứng ngơ tại chỗ, nàng cảm thấy việc này nhiều điểm nghi vấn, nhưng trí hỗn loạn khiến ấy không sao tìm ra manh mối.

Đành phải quay vào canh chừng mẫu thân.

Chuyện của Vệ gia phong tỏa vô cùng ngặt, cửa đóng then không để lọt chút tin nào ra ngoài.

Ba thị nữ bao cả Linh Chi đều giam lỏng.

Sân viện nơi Diệp từng ở cũng bị Nghiên lật tung lên, không tìm thấy thuốc độc.

Đại phu nhân trúng như thế nào, đã mang thuốc độc trong đó liên quan đến ai, tất cả đều điều tra rõ ràng để tận gốc rễ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-nang-gia-chet-xong-bon-vi-phu-quan-tim-tan-cua&chuong=28]

Nếu để lại mầm lần sau chắc chắn có người bị hại.

Cả ba người Linh trước sự tra hỏi Thạch Nghiên đều lắc nói không biết.

Sau khi Diệp Ngọc khỏi viện, họ chưa gặp mặt, Linh Chi không ngờ nàng lại gan đến mức dám hạ Đại phu nhân.

Nhưng trên danh nghĩa là Tô Vân, tử của mình.

Linh Chi khóc lóc xin:

"Tiểu thư nhà ta oan, nàng ấy từ đến con kiến cũng nỡ giẫm chết, sao có giết người được?"

"Hắt xì!"

Diệp Ngọc vừa mới chết một con chuột củi phòng liền hắt hai cái liên tiếp.

Nơi này không có ở, tự nhiên trở ổ chuột, các góc đều là hang hốc, lúc ngủ còn có mấy bò lên người.

Nàng thực sự chịu nổi, cởi giày ra, nhẹn đập chết một

Tiếc là... Ở đây thể nhóm lửa, nếu nàng đã có thể thiện bữa ăn một chút

Bên ngoài trời đã rõ, mấy tia nắng qua lớp giấy dán sổ rách nát chiếu vào

Tấm ván gỗ dưới phòng được tháo ra khe nhỏ, một cái mẻ đựng hai cái màn được nhẹ nhàng đẩy

Diệp Ngọc đoán đây là bữa sáng của rồi.

Trước khi cái khe khép lại, nàng liền con chuột chết ra khiến bà vú bên ngoài tới mức thét chói sau đó là tiếng chửi lầm bầm.

Ngại vì nàng vẫn Thiếu phu nhân Vệ họ không dám nói quá đáng, chỉ buông vài mắng nhiếc chẳng đau ngứa.

Tiếp đó, Diệp Ngọc bị giam thêm ba nữa.

Trên dưới Vệ gia bị Thạch Nghiên lật khắp lượt.

Những nha hoàn bà từng chạm qua đồ thức uống của Uy Đường cũng bị tra hỏi vòng, hiện tại hiềm lớn nhất vẫn là Thiếu nhân.

Hắn đem mọi chuyện báo lại cho Vệ Kiêu.

Ba ngày nay Vệ Kiêu ngủ rất ít, mắt thâm trầm hiện vệt xanh xao, đôi môi mím chặt, càng lộ vẻ hung bạo dữ dằn.

Nghe lời Thạch Nghiên cáo, hắn không ứng gì lớn, tựa ngọn núi cao sừng sững lặng, lẳng lặng đứng ánh trăng, ánh bạc dát người hắn một lớp hào lạnh lẽo, bóng đổ dài mặt đất.

"Bên kia có phản gì?"

Thạch Nghiên biết hắn hỏi ai, thấp giọng

"Ăn ngon ngủ kỹ, khóc không náo, thi còn tán gẫu cãi với mấy bà già giữ Còn hát cả khúc nữa ạ."

"Hát nhạc?"

Vệ Vân Kiêu hỏi lần nữa.

Thạch Nghiên cúi đầu hơn: "Dạ phải."

Vệ Vân Kiêu khẽ một tiếng, mang trọng trên người mà nàng biết hối lỗi, ngược lại an nhiên tự tại thể chỉ là cấm túc thường, hắn quả thực đã thường nàng rồi.

Diệp Ngọc bên kia đã sớm đi ngủ.

Bị nhốt mãi cũng thỉnh thoảng nàng lại chọc lũ chuột trong đấu khẩu với mấy bà giữ cửa, năm trận cả năm.

Vốn định bày trò lần nữa, nhưng lại bọn họ nhìn thấu quỷ kế dụ người cửa.

Hai bà già kia nàng cố tình khích để họ mở cửa nên cũng trở nên ngoan

Mặc cho Diệp Ngọc khích thế nào cũng hé răng nửa lời, hát xong một khúc nhạc lăn ra ngủ say.

Đêm khuya thanh vắng, mù dày đặc, mấy già giữ cửa ngủ tựa lưng vào cánh cửa.

Có hai bóng đen theo ánh trăng tìm nơi này, dùng khăn thuốc bịt mũi hai bà họ chỉ kịp giật tỉnh giấc trong thoáng chốc man bất tỉnh.

Một kẻ lấy chìa trên người bà lão mở cửa.

Trong phòng tối như nút, theo cánh cửa ra, ánh trăng cũng vào trong.

Họ nhìn thấy trên đất phía bên trái một đống vải vóc lên, bên trong chắc hẳn có người đang nằm.

Đoán chừng đó là thị, hai kẻ kia dây thừng ra, chuẩn ngụy tạo hiện trường nàng cổ tự tử.

Chúng nhẹ bước tiến gần.

Khi lật lớp vải ra, lại phát hiện trong không phải là mấy khúc gỗ lên để đánh lừa.

Một tiếng cười lanh vang lên.

"Các ngươi cuối cùng tới rồi."

Hai kẻ kia kinh quay đầu lại, thấy Ngọc đang tựa lưng khung cửa, hai tay khoanh ngực, mỉm cười rạng

Bên cạnh nàng là nam nhân cao lớn đứng sừng sững.

Chính là Vệ Vân

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận