Theo ánh mắt của Vệ Vân Kiêu, Diệp Ngọc nhìn thấy khối cơ ngực vạm vỡ khẽ chuyển động.
Những đường nét cơ bắp rắn rỏi như được tạc nên từ một pho tượng sống.
Đầu ngón tay Diệp Ngọc run lên, nút thắt gạc chưa kịp buộc chặt đã tuột ra, nàng vội vàng cúi đầu cột lại cho kỹ.
Dáng vẻ bối rối của nàng đều thu trọn vào tầm mắt Vệ Vân Kiêu.
"Thiếp... Thiếp đi gọi Thạch Nghiên vào xoa bóp cho chàng."
Nói rồi, chẳng đợi Vệ Vân Kiêu kịp lên tiếng, nàng đã như bôi mỡ vào chân mà chuồn mất dạng.
Vệ Vân Kiêu có giận hay không giờ đã chẳng còn quan trọng, giữ lấy cái sự trong trắng của mình mới là việc cấp bách nhất.
Diệp Ngọc gọi Thạch Nghiên vào trong, rồi rẽ ngoặt một cái chạy thẳng về phòng mình đóng chặt cửa lại.
Hơi nóng trên đôi gò má vẫn chưa tan hết, nàng nằm trên giường cuốn chặt chăn.
Càng nghĩ nàng càng thấy Vệ Vân Kiêu không bình thường, lẽ nào hắn bị sắc đẹp của nàng mê hoặc, nên mới thay đổi ý định hưu thê?
Mình vừa xinh đẹp lại vừa thông tuệ, thu phục trái tim một nam nhân cũng là chuyện thường tình.
Thế nhưng nàng căn bản không phải Tô Vân, sớm muộn gì cũng phải rời khỏi Vệ gia.
Diệp Ngọc trầm ngâm suy tính, tình thế hiện tại không mấy khả quan, ngoài những việc thực sự cần thiết, sau này vẫn nên ít tiếp xúc với Vệ Vân Kiêu thì hơn.
Tránh để hắn lún sâu quá mức, không thể dứt ra được, lại làm hỏng đại kế giả chết thoát thân của nàng.
Sau khi Diệp Ngọc rời đi, Thạch Nghiên bước vào phòng.
"Công tử, ngài có việc gì cần sai bảo ạ?"
Thiếu phu nhân chỉ gọi hắn vào hầu hạ công tử chứ không nói rõ việc gì, hắn đành đứng chờ mệnh lệnh.
Hồi tưởng lại cử chỉ hốt hoảng của Tô thị, Vệ Vân Kiêu bất giác bật cười nhẹ, rồi bảo Thạch Nghiên mang mấy bình thuốc nồng nặc cùng chậu nước nóng đi.
Căn phòng trở lại vẻ tĩnh lặng, chỉ còn ánh nến bập bùng bầu bạn, trên tay Vệ Vân Kiêu đang vân vê một chiếc khăn gấm, là đồ Diệp Ngọc bỏ quên.
Chiếc khăn hai mặt trắng trơn, không thêu thùa bất cứ thứ gì.
Nữ nhân này nhìn qua thì có vẻ táo bạo lẳng lơ khi không có người, nhưng thực tế trước mặt hắn chỉ là một con chim cút nhát gan.
Chẳng qua là loại người "có gan làm loạn nhưng chẳng có gan chịu đòn" mà thôi, không làm nên được trò trống gì lớn.
Nghĩ đến đây, Vệ Vân Kiêu thu chiếc khăn lại.
Đêm tối mịt mùng, những vì sao lấp lánh trên vòm trời, ánh trăng thanh khiết rải xuống mặt đất một màn bạc lạnh lẽo.
Trong lúc bọn họ đang chìm vào giấc ngủ, một làn sóng dư luận như triều dâng cuộn trào khắp thành Trường An.
Trung lang tướng Vệ Vân Kiêu bị ám sát, hung thủ đứng sau có liên quan đến phe cánh của Hoài Vương.
Trên triều đình, hai phe cãi vã nảy lửa, vị Hoàng đế tuổi già không khỏi đau đầu nhức óc.
Ông ấy quay sang nhìn Đình úy Lưu Cảnh Trú - người do chính tay mình đề bạt lên, lệnh cho hắn triệt để điều tra việc này, rồi day nhẹ thái dương tuyên bố bãi triều.
Vương Văn Chi từ lâu đã sớm đoán ra lý do vì sao Lưu Cảnh Trú lại được thăng tiến nhanh đến vậy.
Hắn vốn xuất thân hàn môn, có chút gốc rễ trong triều nhưng chưa sâu.
Các đại thần trong triều cơ bản đã chia làm hai phe, chỉ có đề bạt người mới, dựng lên một phe phái khác mới có thể phá vỡ thế cân bằng, phân hóa quần thần, chế ngự hai vị Vương gia.
Trước mặt thiên hạ, Lưu Cảnh Trú thể hiện rất tốt, không thiên vị bên nào, một lòng chỉ trung thành với Bệ hạ, thậm chí chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã lôi kéo được không ít quan viên thanh liêm.
Còn khi ở sau lưng, Vệ Vân Kiêu dù sao cũng là biểu huynh của hắn.
Sau khi bí mật hội đàm với Vương Văn Chi tại tửu lầu, để tránh điều tiếng, Lưu Cảnh Trú không nên ra mặt, bèn để Vương Văn Chi đến Vệ gia thăm viếng và trao đổi tin tức.
Hắn là thuộc viên của phủ Ninh Vương, không cần phải lên triều.
Vương Văn Chi sau khi bàn bạc mật thiết với Lưu Cảnh Trú liền lập tức tới Vệ phủ.
Cổng chính Vệ gia đóng chặt, vì chủ nhân trọng thương nên nơi nơi đều được canh phòng cẩn mật, toát ra một bầu không khí căng thẳng, trang nghiêm.
Gia tể dẫn Vương Văn Chi tiến về phía Thanh Huy Viện.
Diệp Ngọc sau khi nghĩ thông suốt mọi chuyện từ tối qua, sáng sớm đã dậy nấu thuốc.
Bữa sáng rất thịnh soạn, nàng ăn đến mức bụng tròn căng, thi thoảng còn nấc cụt một cái, tay cầm quạt nan quạt lửa.
Diễn kịch thì phải diễn cho trọn bộ, Vệ Vân Kiêu vẫn còn đang bị thương, người nhà họ Vệ chắc chắn sẽ không cho phép nàng ra ngoài.
Lúc này quan trọng nhất là phải khiến người ta không bắt bẻ được lỗi lầm nào.
Tốt nhất là dưới sự chứng kiến của đám nô bộc, nàng phải ôm hết mọi việc lớn nhỏ vào người để tạo dựng danh tiếng tốt.
Cuối cùng là dùng kế "khổ nhục kế", giả vờ ốm yếu nằm bẹp mấy ngày để chứng tỏ mình đã lao tâm khổ tứ đến nhường nào.
Đến lúc đó, nàng không tin người nhà họ Vệ lại không thưởng cho nàng một chuyến ra ngoài dạo chơi?
Nghĩ đến đây, Diệp Ngọc càng thêm hăng hái.
Động tác quạt lửa trên tay càng nhanh hơn, ngọn lửa bốc cao, nước thuốc trong lò sôi sùng sục.
Phương Tông đứng một bên, căn bản không có cơ hội chen tay vào.
Cô cô không ngờ rằng Thiếu phu nhân lại tận tâm với thương thế của Nhị công tử đến thế, việc gì cũng tự thân vận động, chưa từng mượn tay ai.
Lúc này, người nhà họ Vệ sau khi dùng bữa sáng xong, lục đục kéo đến thăm Vệ Vân Kiêu.
Đến sớm nhất là Lưu Quan Âm và Vệ Vân Vi, vừa vào cửa đã thấy Diệp Ngọc đang ngồi xổm sắc thuốc dưới hành lang bên ngoài nhà bếp.
Ba người hỏi han nhau, Diệp Ngọc tỏ ra rất nhiệt tình, chỉ bảo bọn họ mau vào trong, không cần để ý đến nàng, thuốc sẽ xong ngay thôi.
Đợt thứ hai là Lão phu nhân, bà ấy nhìn thấy hết nhưng không nói gì.
Đợt thứ ba là Vương Linh của nhị phòng cùng hai đứa con trai, con cả và con thứ ba.
Con cả tên gọi Vệ Vân Lang, tướng mạo chín chắn, trầm ổn chất phác; con thứ ba là kẻ lêu lổng, tên gọi Vệ Vân Kinh, chừng mười bảy mười tám tuổi.
Diệp Ngọc vì làm việc nên chỉ mặc bộ y phục bằng vải thô màu xám tro, tóc búi không người chăm chút, chỉ tùy ý dùng dây buộc gọn sau gáy, vài lọn tóc rối rủ xuống gò má.
Vệ Vân Kinh nhìn thấy Diệp Ngọc đang sắc thuốc, chỉ mới nhìn nghiêng thôi mà đã không thể rời mắt.
"Người này là ai? Trong phòng Nhị ca lại có một tuyệt sắc giai nhân thế này sao, hèn gì huynh ấy ghẻ lạnh Nhị tẩu, chẳng bao giờ đặt chân tới viện của nàng ta."
Nghe vậy, động tác trên tay Diệp Ngọc khựng lại, nàng ngước mắt liếc nhìn Vệ Vân Kinh đang cười cợt nhả một cái.
Nói xấu ngay trước mặt chính chủ mà hắn vẫn chẳng hay biết gì.
Chạm phải ánh mắt của Diệp Ngọc, hắn càng ngẩn ngơ đến mức đứng hình.
Vương Linh không kịp bịt miệng con trai, để những lời mạo phạm hơn thốt ra khỏi miệng hắn.
"Nàng... Nàng tên gọi là gì? Sang viện của ta mà làm việc, ta sẽ trả lương gấp đôi cho nàng."
Sau gáy Vệ Vân Kinh ăn ngay một cú đánh trời giáng, hắn thét lên thảm thiết.
Vương Linh khách khí cười nói:
"Là do ta dạy dỗ không nghiêm, cháu dâu đừng chấp nhất."
Bà ta xoay người nhéo mạnh vào cánh tay Vệ Vân Kinh, trầm giọng quát mắng:
"Ăn nói xằng bậy cái gì đấy, đây là Nhị tẩu của con!"
Cả hai nam tử đều giật mình kinh hãi, nhà ai mà chính thất phu nhân lại ăn mặc như thế này?
Diệp Ngọc mỉm cười nói: "Hóa ra là Đại ca và Tam đệ."
Hai người cũng lần lượt chào hỏi nàng.
Diệp Ngọc đang dùng kế khổ nhục, giữ thái độ hòa nhã để lại ấn tượng tốt sẽ giúp ích cho nàng trong việc xây dựng hình tượng hiền thê.
Sau khi nhiệt tình mời bọn họ vào trong, phòng khách của Vệ Vân Kiêu nhanh chóng trở nên nhộn nhịp.
Chỉ có Phương Tông ở lại bên ngoài cùng nàng sắc thuốc.
Sau khi than củi cháy hết, nước thuốc cần phải đun nhỏ lửa, làn khói xám nhạt lan tỏa khắp sân nhỏ.
Trong làn sương khói mờ ảo, Diệp Ngọc thấp thoáng thấy lại có người tới.
Lần này là ai nữa đây?
Diệp Ngọc ngẩng đầu nhìn lên, vẻ mặt cam chịu thật thà bỗng chốc cứng đờ, khóe miệng khẽ giật giật.
Người tới không phải ai khác, mà chính là vị "tiền phu" vừa mới gặp hôm qua - Vương Văn Chi!
Sắc mặt Diệp Ngọc lập tức trắng bệch, nàng hoảng hốt đứng bật dậy, không cẩn thận còn bị trẹo cả chân.
"Thiếu phu nhân, cẩn thận!"
Phương Tông kịp thời đỡ lấy nàng.
Diệp Ngọc chẳng còn màng đến hình tượng thiên kim tiểu thư nữa, nàng nhăn mặt hít một hơi lạnh, nhìn thấy gia tể đang dẫn Vương Văn Chi tiến lại gần.
Xuyên qua làn khói mỏng, nàng cảm nhận được ánh mắt của Vương Văn Chi đang hướng về phía này!
Diệp Ngọc giao quạt nan cho Phương Tông:
"Cô cô, con thấy đau bụng quá, phải về phòng nghỉ ngơi một lát, cô trông chừng thuốc giúp con."
Nói xong, Diệp Ngọc nghiến răng, tập tễnh chạy nhanh về phòng mình.
Vương Văn Chi đã bước qua cửa vòm, từ xa nhìn thấy một bóng hình có vẻ quen thuộc.
Như muốn kiểm chứng điều gì đó, hắn bất giác rảo bước nhanh hơn.
Khi lại gần, hắn phát hiện đó là một nữ tử chân đi khập khiễng, y phục tầm thường, có điều bóng lưng trông rất quen mắt.
Hắn nhìn bóng hình kia vội vàng chạy vào phòng rồi đóng cửa lại.
Vương Văn Chi thường ngày vẫn hay tới tìm Vệ Vân Kiêu, biết đó là gian phòng của hạ nhân, chắc hẳn cũng chỉ là một người hầu mà thôi.
Hắn tự giễu nở một nụ cười nhạt trên môi, đúng là mình lo xa quá rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-nang-gia-chet-xong-bon-vi-phu-quan-tim-tan-cua&chuong=18]
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận