Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 20 / 227  ·  8.8%
(NP) Bảo Mẫu Vạn Người Mê Đại Chiến Hào Môn: Thân Phận Thật Sự Của Thiên Kim
Chương 20: Mượn đao giết người
08/04/2026 03:40· 1,661 từ

Cánh cửa kho lạnh sầm lại, Giang Vụ Tích tĩnh liếc nhìn nhiệt kế.

-18°C.

Cô nhìn lại bộ vest công sở đang mặc người.

Chắc chỉ trụ được 15 phút, sau đó cơ sẽ bắt đầu mất nhiệt.

Giang Vụ Tích không hoảng loạn vỗ cửa hay thét, cô vô cảm nhìn vào thoại, hoàn toàn mất hiệu.

Vị trí này khá lánh, thông thường chỉ có viên nhà bếp lui tới, nhưng tại cũng không phải chuẩn bị bữa ăn, vì rất có khả năng sẽ chết cóng trước ai đó phát hiện ra.

Cục diện trước mắt chừng đã đi vào đường

Tuy nhiên, Giang Vụ lại ung dung tìm những xốp, xếp chồng chúng lên nhau một bệ cao.

Cô ngồi lên đó, mũi miệng để làm chậm thở, đồng thời bật đèn pin thoại để duy trì nhiệt lượng tỏa ra, dùng pháp này để trụ lâu nhất có thể.

Cô đang đặt cược Lâm Diệu Thâm sẽ đi mình.

Mười lăm phút trước.

Vào khoảnh khắc Tần xuất hiện cắt ngang cuộc thoại giữa cô và Lâm Diệu cô chợt thấu hiểu điệp mà Tiểu Linh đã gắm.

Ngày diễn ra buổi chính Tần Sảng là người bôi mật ong lên dây váy Lâm An Ni, rồi ý thả con sóc Chinchilla để nó cắn đứt

Chân váy rất nặng, bước đi đều ma sát sợi dây đang chực đứt, thể rơi xuống bất lúc nào.

Và Tần Sảng làm cả những điều đó chỉ đổ tội cho cô.

Giang Vụ Tích vốn chưa hiểu tại sao Tần phải làm vậy, bởi trước đó người chẳng hề có giao điểm, càng không có thuẫn.

Nhưng khi Lâm Diệu xuất hiện, cô lập tức ra tất cả.

Tần Sảng thầm yêu Diệu Thâm, và chắc hẳn từng biểu hiện ra ngoài, nếu Khuất Tâm Liên đã giữ cô ta lại đến bây giờ.

Thậm chí có một năng - những người giúp từng bị đuổi khỏi Lâm gia đây đều có liên đến Tần Sảng.

Cô ta không thể đựng được bất kỳ người nữ nào tiếp cận Lâm Diệu

Hơn nữa, chắc chắn nãy cô ta đã nấp bóng tối rình rập và nhìn sự tương tác giữa và anh.

Mọi nhân quả xoay trong đầu Giang Vụ Tích mất vài giây ngắn ngủi.

Ngay lập tức, cô một vật trong túi ra, vờ đánh rơi, rồi mới lẳng đi theo Tần Sảng kho lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-bao-mau-van-nguoi-me-ai-chien-hao-mon-than-phan-that-su-cua-thien-kim&chuong=20]

Bây giờ, chắc hẳn Diệu Thâm đã nhìn thấy đó rồi.

...

Một chiếc "ô nhỏ" cao su) nằm trơ trọi đất.

Lúc này, Lâm Diệu nhíu mày nhìn gói bao nhôm hình vuông trên mặt đất.

Anh nghĩ đến người đứng ở vị trí này, cảm trên mặt nhất thời trở cực kỳ phức tạp.

"Cái cô nàng này là..."

Giây tiếp theo, hàng câu hỏi tranh nhau ập trong đầu anh...

Cô ấy dùng với

Cô ấy định quyến ai?

Đầu bếp? Vệ sĩ?

Hay là gã "bạn đứng đợi bên lề đường đó?

"Giang Tịch đâu?"

Lâm Diệu Thâm đi phòng khách hỏi mấy người câu trả lời nhận được đều không thấy đâu.

Anh hồi tưởng lại giúp việc đã gọi cô

"Cái cô gì đó... Tần gì ấy nhỉ?"

Tần Sảng đang nấp góc thầm quan sát anh, vậy mắt liền sáng rực, ửng hồng chạy tới người làm khác ra, thưa:

"Thiếu gia, ngài tìm ạ?"

Lâm Diệu Thâm hỏi: Tịch đi đâu rồi?"

Nụ cười trên mặt Sảng khựng lại, cô ta

"Tôi không biết ạ, nãy tôi còn thấy cô đi ra ngoài biệt thự, hay cô ấy trốn việc sớm rồi?"

Lâm Diệu Thâm nhíu "Còn ai đi cùng cô không?"

"Dạ... Không rõ lắm... gia tìm cô ấy có gì sao ạ?"

Lâm Diệu Thâm chẳng nghe hết câu, trực tiếp qua cô ta, gọi quản gia tới.

"Kiểm tra camera!"

Giữa ban ngày ban vẫn đang trong giờ làm mà dám chạy ra ngoài với gã đàn ông không biết.

Lâm Diệu Thâm tự lờ đi việc mình đang chuyện bao đồng, lấy lý do sát công việc để cầu quản gia Lưu nhất phải tra ra Giang đã đi cùng ai.

Vài phút sau, quản Lưu lại báo cáo:

"Thiếu gia, Tiểu Giang rời khỏi biệt thự, lần cùng nhìn thấy cô ấy kho lạnh."

"Kho lạnh?"

Lâm Diệu Thâm cầm tính bảng xem đoạn video

Tần Sảng lúc ấy đẩy Giang Vụ Tích vào trong nên camera không quay được đó.

Nhưng nó đã ghi cảnh cô ta dẫn Giang Tích vào kho lạnh, cuối cùng chỉ có một mình ta đi ra.

Đôi mắt Lâm Diệu khẽ nheo lại, anh cười một tiếng.

"Xem ra bây giờ nào cũng dám ngang nhiên dối trước mặt tôi rồi."

Anh sải bước về kho lạnh, quản gia Lưu chuyện không đơn giản nên vội đi theo.

Khi cánh cửa kho mở ra, Lâm Diệu Thâm thấy một bóng người nhỏ co quắp trong góc.

Anh tiến lên gọi cô, nhưng cô không hề ứng.

Lâm Diệu Thâm thấy lông mi, lông mày và tóc cô đã phủ một lớp giá mỏng, anh lập cởi áo khoác trùm lên cô, bế thốc cô

Quản gia Lưu gọi sĩ gia đình tới, người kẻ vào tạo nên một phen động không nhỏ.

Nhiều người làm đang ngoài cửa lén lút quan Tần Sảng đứng trong đám đông, thấy dáng vẻ Lâm Thâm ngồi bên giường chờ tỉnh lại thì ánh tràn đầy ghen ghét.

Chỉ cần đi nói phu nhân rằng Giang Tịch rũ thiếu gia, cô sẽ phải xéo khỏi cái nhà ngay lập tức.

Tần Sảng vừa định người rời đi thì nghe quản gia Lưu gọi tên mình.

"Thiếu gia bảo cô trong."

Lòng Tần Sảng thấp cô ta đánh liều bước thấy Giang Vụ Tích đã tỉnh đang yếu ớt tựa đầu giường.

"Là cô ta."

Giang Vụ Tích cất nhẹ nhàng ngay khi thấy Sảng bước tới, không cho có cơ hội cắn lại một miếng.

"... Cô ta nói tôi giúp bê đồ, nhưng đẩy tôi một cái rồi khóa cửa bên trong. Tôi kêu gào rất lâu nhưng có ai đi ngang điện thoại lại mất hiệu, nếu lần này không có gia, e là tôi chết ở trong đó cũng ai hay biết..."

Tần Sảng lập tức lên phản bác:

"Cô có bằng chứng chứ? Chính cô nói muốn lại bên trong kiểm kê kho bảo tôi đi trước! lắm, cô dám ngậm máu người! Thiếu gia, đừng cô ta!"

Lâm Diệu Thâm day lỗ tai, lạnh lùng liếc Sảng một cái.

"Hét cái gì? Tôi điếc."

Giang Vụ Tích nhân hội bồi thêm một nhát.

Cô khẽ nắm lấy tay áo của Lâm Diệu gương mặt nhợt nhạt nói với ta:

"Thiếu gia, chuyện này có thể coi như không được không? Tôi vẫn đang trong gian thử việc, không làm kinh động đến ông và phu nhân."

Lâm Diệu Thâm nhìn tựa vào đầu giường, trông một nhành mai trắng bị sương dập, mỏng manh như tan vào ánh nắng.

Làn da cô trắng đến mức trong suốt, đôi nhạt màu, lúc này vẫn còn chiếc áo khoác rộng thình của anh, dưới cổ để lộ xương quai tinh tế.

Trông như thể chỉ chạm nhẹ là sẽ tan

Lâm Diệu Thâm khẽ mày hỏi cô: "Cô chắc

Thực chất chỉ cần cầu xin anh, anh hoàn có thể đứng ra đuổi việc cô Tần gì đó

Tần Sảng nhìn thấy độ đối xử khác biệt Lâm Diệu Thâm, lòng ghen tị cao, lại nghe thấy Giang Vụ Tích thì tưởng cô đang sợ hãi.

Sự đố kỵ và nộ khiến cô ta không suy nghĩ tỉnh táo, vì vậy Sảng cướp lời:

"Rõ ràng là cô khống tôi, bây giờ chột rồi chứ gì? Tôi sẽ đi với phu nhân, cô chỉ quyến rũ thiếu gia còn là kẻ đâm thóc chọc bị gạo!"

Câu nói này không ngờ gì đã chạm vào dây nhạy cảm nhất của Lâm Thâm.

Anh khẽ hất cằm, mà như không cười, nói:

"Vậy sao, cô lại rõ cô ấy có quyến tôi hay không à?"

Lâm Diệu Thâm đi trước mặt Tần Sảng, nhìn cô ta bằng đôi mắt lạnh

"Hay là bấy lâu cô luôn thay mẹ tôi sát tôi?"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận