Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 1 / 227  ·  0.4%

Trước hội trường lớn của đại học.

Các sinh viên tốt nghiệp trên mình bộ lễ cử nhân, gương mặt rỡ nụ cười, tụm năm tụm chụp ảnh kỷ niệm.

Một chiếc mũ cử nhân ngay dưới chân Giang Tích, chàng trai trẻ đến nhặt mũ vừa ngước lên thấy gương mặt cô đỏ bừng cả vành

"Bạn học này, bạn thuộc nào vậy? Cho mình phương thức liên lạc không?"

Một giọng nói bất ngờ ngang:

"Cô ấy có bạn trai

Sau khi chàng trai lúng rời đi, giọng nữ dàng vang lên:

"Chúng ta kết thúc đi."

"Lại giận dỗi gì nữa anh đã nói với rồi, dạo này công rất bận, anh gọi điện em không bắt máy."

"Chúng ta không hợp nhau."

"Không hợp chỗ nào? Luận học vấn, anh học Hoa em học Bắc luận về sự phối hợp, anh đối ngoại em lo nội, sau khi kết em chẳng cần làm gì chỉ cần chăm sóc cho mẹ anh và quán xuyến đình là được. Phải, cảnh nhà em đúng là thường, nhưng anh cũng đã anh không bận tâm mà."

Người đàn ông vừa nói nhìn Giang Vụ Tích, phải gương mặt kia, giận trong lòng tan biến sạch giọng điệu cũng mềm xuống để dỗ dành.

"Tiểu Tích, là dạo này bận quá nên lơ em, đừng như vậy Không ai phù hợp để đứng anh hơn em đâu."

Giang Vụ Tích đưa tay lọn tóc ra sau thần sắc bình thản ngược lại:

"Ồ, vậy còn Hứa Thanh thì sao?"

"... Cô ta nói gì em rồi? Là cô cứ bám lấy anh buông!"

Giang Vụ Tích cười mà nói, lặng im nhìn phương cuống cuồng giải

"Anh cũng chỉ giấu em du lịch với cô hai lần, đều là muốn bố cô ta giúp công kết nối với nhà tư thôi, thật đấy!"

Cô không hề truy cứu cùng, bởi tình cảm bao giờ là mục của cô.

Tiền bạc mới là thứ cần.

Giang Vụ Tích đỏ hoe nghiêng mặt sang một cố tình để những nước mắt rơi xuống như hoa dưới mưa, nhưng lại bỉnh đưa tay lau

"Những gì anh nói đều sự thật, những năm để chữa bệnh cho nhà em đã..."

Cô bỏ lửng câu nói ẩn ý, rồi lại

"Anh yên tâm, số tiền từng chi cho em năm qua, em sẽ từ trả lại. Chúng ta... Chia trong êm đẹp đi, của anh và Thanh em cũng sẽ không nói ai biết đâu, nếu ảnh hưởng đến công ty anh không tốt..."

Người đàn ông xót xa mày, đồng thời cũng chút kiêng dè, anh lẩm bẩm bảo cô nói gì vậy, sau đó lấy thoại ra thao tác hồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-bao-mau-van-nguoi-me-ai-chien-hao-mon-than-phan-that-su-cua-thien-kim&chuong=1]

"Tiểu Tích, đừng nháo nữa."

Giang Vụ Tích cảm nhận điện thoại rung lên, cúi đầu che mặt, vờ như đang mất kiểm soát xúc, nhưng thực chất đang liếc nhìn màn

[Tài khoản đuôi 8888 nhận 400.000 tệ qua ngân trực tuyến, số dư: tệ. (Ngân hàng Hội Phát.)]

Lúc này người đàn ông ôm lấy an ủi, Vụ Tích dùng lực ra.

Cô kích động hét lớn em bình tĩnh lại rồi vừa khóc vừa đi.

Vừa chạy, cô vừa chặn đối phương trên mọi tảng, bạn chung cũng vào danh sách đen sạch bách.

Tiền đã trao tay, diễn một giây nào nữa tính là làm quá

Lúc chạy ra đến cổng Hứa Thanh Thanh từ đã cất tiếng gọi

"Tiểu Tích, lại đây chụp chung đi! Ơ, sao không mặc lễ phục nhân?"

Giang Vụ Tích dừng bước, đầu lại nói: "Tớ ở trường xong rồi."

Hứa Thanh Thanh thắc mắc:

"Sinh viên trường tớ ai than vãn là không lễ phục để thuê, đào đâu ra thế?"

Giang Vụ Tích hơi khựng mỉm cười đáp: "Tớ mua trước trên mạng mà."

Hứa Thanh Thanh không mảy nghi ngờ.

"Chậc, biết thế tớ mượn cậu cho rồi."

Cô bị kéo lại đứng cổng trường Thanh Hoa chung với Hứa Thanh một tấm hình.

Xong xuôi, Hứa Thanh Thanh có phải cô đã tay rồi không.

Giang Vụ Tích xác nhận, Thanh Thanh thở phào nhõm, an ủi vài rồi chuyển chủ đề.

"Đàn ông có là gì có công việc tốt là chính yếu. Tớ chốt xong kỳ thực tập ở đoàn Phó Thị, có tớ giúp cậu gửi sơ nội bộ không?"

Tập đoàn Phó Thị có trị vốn hóa hơn tỷ USD, dưới trướng vô số công ty con, sở cả một tòa nhà phòng cao cấp ở vực đắt đỏ nhất trung kinh doanh thành phố, thể nói là nơi hội tụ các tinh anh.

Hứa Thanh Thanh vô cùng hào, đây không phải nơi mà người bình có thể nhận được lời mời việc.

Khóe môi Giang Vụ Tích cong lên, nói: "Không đâu, tớ đã đi được hai tháng rồi."

"Hả?" Hứa Thanh Thanh đảo hỏi: "Công ty nào

"Cũng ở Phó Thị."

Hứa Thanh Thanh sững người, cười cứng đờ trên định hỏi thêm thì Vụ Tích đã lên tiếng:

"Tớ phải về trường đây, này thường xuyên liên nhé."

Cô đi bộ đến cổng Bắc Đại, nhìn những nam nữ đang cười vui vẻ chụp ảnh tốt nghiệp, đứng lặng bên đường sát một lúc.

Quá khứ, hiện tại và lai của cô đều có bất kỳ điểm thoa nào với những người có đồ xán lạn này.

Bởi vì cô căn bản phải là sinh viên Bắc Đại.

Cô chỉ tốn chút tiền người làm giả thẻ viên Bắc Đại mà

Những chiếc thẻ tương tự, có đủ của tất các trường đại học kinh thành, vì như thế sẽ tiện cho việc đi thuê.

Hứa Thanh Thanh chính là cô quen được khi học thuê, cô nhân hội kết bạn với cô ta, nhờ cô ta mà được vào các hoạt của Thanh Hoa, từ đó thế kết nối, quen được rất nhiều mối quan hệ.

Thanh Hoa nhân tài như Giang Vụ Tích đã công nghiên cứu kỹ để nhắm trúng gã bạn trai có gia cảnh giàu kia.

Nếu không có những thông nội bộ và tài từ anh ta, cô thể nào trả hết món nợ lồ vì chữa bệnh mẹ chỉ trong vòng năm.

Nhưng giờ anh ta đã giá trị lợi dụng, Giang Vụ Tích rất lòng để Hứa Thanh Thanh tiếp giúp bản thân thoát êm đẹp.

"Số đuôi 6867 phải không

Giang Vụ Tích nghe tiếng thì sực tỉnh, nhận một túi hồ sơ tay nhân viên giao hàng nhanh.

Mở ra bên trong là tốt nghiệp và chứng học vị của trường Đại.

Sau khi xác nhận không vấn đề gì, cô một khoản tiền cho tài khoản có ảnh đại diện ngòm trên WeChat, sau xóa sạch lịch sử chuyện.

Cầm chứng chỉ trong tay, bắt xe đến một biệt thự nằm xa tâm thành phố.

Cô nói với Hứa Thanh rằng mình làm việc Phó Thị cũng không là nói dối.

Tính đến hiện tại, cô làm bảo mẫu tại cho mẹ của Chủ Tập đoàn Phó Thị được hai

Hai tháng trước, Giang Vụ đã sắp xếp để bảo mẫu cũ của cụ trúng thưởng một chuyến du nước ngoài miễn phí cả gia đình, sau nhờ người tiến cử mình, lợi thế chỗ.

Hôm nay là ngày làm cuối cùng, cô đến thự để lấy hành cá nhân.

Quản gia thông báo cho sĩ mở cổng, lúc Vụ Tích bước vào, cụ đang ở trong vườn rau dưa hấu, thấy cô liền nở nụ cười rỡ.

"Tiểu Tích về rồi đó nóng lắm phải không, nhà ăn dưa cho

"Bà ơi, để cháu đỡ vào nhà."

Bà cụ mặc chiếc áo giá chỉ hai mươi trên đầu đội chiếc chống nắng cũ kỹ, giản dị cùng.

Chẳng ai có thể ngờ đây là một cụ sở hữu khối tài tính bằng đơn vị hàng tỷ.

Trong lúc bà cụ đi quần áo, Giang Vụ vào bếp sơ chế hấu.

Chỉ với một quả dưa, đã biến tấu thành món:

Dưa hấu viên, vỏ dưa trộn gỏi và cháo xanh vỏ dưa hấu.

Từng ngóc ngách trong bếp khi cô đi qua sạch bóng tinh tươm, còn giữ lại hạt dưa để hạt giống.

Bà cụ tươi cười hớn khen ngợi không ngớt

Giang Vụ Tích một tay váy, nghiêng mình quỳ gối bà cụ, đôi đã thay bằng nụ cười đoan ngoan ngoãn.

"Dưa hấu có tính hàn, sợ bà ăn vào không tốt cho dạ nên đã phối hợp lại theo tính thực dưỡng của y ạ."

Bà cụ được dỗ dành mức mặt mày rạng sực nhớ ra hôm cô phải đi, bà lộ vẻ tiếc, suy nghĩ hồi rồi bảo:

"Tiểu Tích à, hay là... làm con nuôi của nhé?"

Quản gia đứng bên cạnh khóc dở cười.

"Bà ơi, vai vế này sao được ạ? Giang thư còn kém thiếu ba tuổi, một tiếng 'cô' này cậu ấy gọi cho Chắc chắn là cậu không chịu đâu."

Bà cụ quay mặt đi, một tiếng đầy hờn

"Đừng có quản, hôm nay cứ thích cậy già mặt đấy!"

Phó Thời Yến nhận được thoại khi đang họp.

Nhìn thấy ba chữ "Bé Đại" trên màn hình, giơ tay ra hiệu dừng cuộc họp, không dám không

"Thông báo cho anh một anh có cô trẻ đấy."

Bà cụ chẳng cần mở trực tiếp tuyên bố

Phó Thời Yến khẽ cười, nói trầm thấp mang chút lười biếng.

"Ồ, vậy sao? Cô trẻ trong cổ mộ à? nào cháu sẽ đi kiến cô ấy."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận