Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 13 / 20  ·  65%
NHIẾP CHÍNH VƯƠNG PHI
Chương 13
08/09/2025 10:25· 837 từ

Ta che đầu lại, nghĩ hiện tại cũng có thể là mẫu bằng tử quý, thế hiếp người cũng nói, còn dám đánh ta, sẽ nói Vương gia đánh hắn trả thù.

Ta ủy khuất mà đi nước, phía sau còn truyền lời của Thủ Lĩnh: “Nam còn nói cái mang thai, đoạn tụ đến đồ luôn rồi!”

Hắn vẫn không tin ta phụ nữ.

Lúc múc nước, ta nhịn được mà soi mình trên nước, chẳng lẽ ta không nữ nhân sao.

Trên mặt nước gợn sóng vòng, không nhìn thấy rõ.

Ta ngồi nhìn thật lâu, cùng cũng thấy rõ, nhưng mặt kia mắt nhỏ mũi trông như một người nhân.

Ta giật mình lùi lại từ khi nào mà ta trở nên xấu như vậy.

Nhưng giây tiếp theo một tên từ phía sau ta vào trong nước, trong nháy trên mặt nước nổi gợn mây đỏ, mặt nước sủi đầy bọt.

Rất nhanh, một tên áo che ngực đang chảy máu lên khỏi mặt nước, thở hộc, tay khác của đang cầm một thanh kiếm sáng.

Cùng lúc đó vô số mặc áo đen trồi lên nước.

“Phán Phán quay lại đây!”

Ta thấy tiếng bước chân loạn từ phía sau chạy Vương gia đang chạy về ta, tay cầm kiếm, Đồng chạy phía sau hắn giương cung lần nữa.

Ta lập tức bổ nhào lòng hắn, sợ đến mức cả run.

Một tay hắn ôm lấy một tay chỉ huy tiến phía trước, ta cảm giác một chất lỏng ấm bao trùm lưng mình.

Mùi máu tươi tràn ngập không khí.

Ta run rẩy quay đầu nhìn, lại bị Vương gia lại áp vào trong ngực: nhìn!”

Vì thế ta không dám nhích.

Bên tai không ngừng có chém giết truyền đến, ta giác mình như một chiếc rơi giữa trời giông

Ta run rẩy, còn hắn tai tôi lại, nhưng thân hắn lại hơi run rẩy.

"Phu quân..."

Trận này chém giết không khi nào kết thúc, khi âm thanh im bặt là ta nghe giọng Vương thủ thỉ: “Phán Phán, đáng ta không nên giữ nàng lại.”

Ta nắm chặt vạt áo sợ hắn đuổi ta đi.

Hắn không nói gì, xé vạt áo, che khuất mắt lại, sau đó ôm ta

“Nàng không giống mẫu thân chút nào.”

Hắn nói: “May là không

15.

Phụ thân ta từng nói, ta là một nữ anh

Bà một mình một đao vào gió tanh mưa máu cứu huyết mạch Hoàng thất, ra ta trên cánh đầy xương cốt.

“Người bà cứu chính là

Vương gia thắp nến, lau vết trên mặt cho ta.

“Trong trận Vân Cốc, mười chỉ cứu được hai, một số đó đã bị thương bổn vương khi đó mặt Tấn quốc đi làm tin, dưới sự ra lệnh của hoàng, Liêu quốc bị mặc kệ sống chết ta, là mẫu thân nàng một một ngựa ngàn dặm cứu về.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nhi-p-ch-nh-v-ng-phi&chuong=13]

“Bà bị động thai, nằm chiến trường sinh ra nàng.”

Từ ngày ta sinh ra, quốc yên bình, quốc thái an, tuy không còn nương phụ thân xem là trân bảo, cũng chưa chịu khổ, không thể tưởng tượng cảnh khi đó của ta lúc đó.

So với nương của ta, là kẻ bình phàm yếu thua chị kém em.

“Nàng lớn lên rất giống nhưng cũng may mắn khi không có tính cách mạnh như bà.”

Sau khi tâm sự xong, gia liền ngủ, ta trằn cả đêm, rối rắm vạn

Hắn không phải là thích ta, tình mẹ duyên con chứ.

Sau khi suy nghĩ cả ta đánh thức Vương gia thận hỏi hắn: “Vương gia phải là chàng thích ta không?”

Khóe miệng Vương gia giật túm cổ áo ném ta khỏi lều.

Thủ Lĩnh thấy vậy, cười miệng: “Thất sủng rồi, hahaha.”

“Ngươi mới thất sủng á!”

Quả nhiên không bao lâu Đồng lại kêu ta quay lều.

Trước mặt Vương gia bày chồng sổ sách, vẫy vẫy ta qua nói muốn dạy học sổ sách.

Chỉ là không phải sổ của Đương gia, mà là sách của Chưởng quầy.

“Phu quân, chàng là quan không được kinh thương.” Ta giọng nhắc nhở hắn.

Hắn lại gõ gõ đầu kêu ta chăm chỉ học sách, nếu không sẽ khẽ ta.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận