Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 12 / 20  ·  60%
NHIẾP CHÍNH VƯƠNG PHI
Chương 12
08/09/2025 10:25· 828 từ

Giang Đồng ngượng ngùng che “Vương gia gọi người qua

“Qua ngủ?”

Mắt tôi lập tức sáng ý hắn là Vương gia ngủ chung với ta, chẳng phải viên phòng hay sao?

Ta dùng tốc độ nhanh phi thẳng đến lều, một chỉnh lại đầu tóc, một tay chăn.

Thủ Lĩnh nhìn thấy ta hỏi: “Tiểu Mập kia, ngươi đâu vậy?”

.Hắn vốn dĩ không tin gia có tình ý với nên ta đắc ý mà khoe hắn: “Vương gia kêu ta muốn ngủ với ta!”

Thủ Lĩnh khinh thường mà chăn ngủ tiếp: “Ta tin thì ta là đầu heo!”

Không tin thì thôi.

Ta vừa đi vừa hát bước vào lều, dưới ánh Nhiếp Chính Vương đang đọc sách, thèm ngước mắt lên.

“Phu quân ~”

Hắn ậm ừ rồi chỉ giường: “Ngủ đi!”

Ta lượn tới lượn lui, hắn đầy mong đợi: “Phu ơi ~~~”

Hắn giật giật khóe miệng, cùng liếc mắt nhìn ta: gì nói đi!”

“Chàng kêu ta đến đây, phải muốn ngủ với ta…?”

Vương gia nghe xong, lập nhìn thẳng ta: “Tần Phán đầu óc nàng nghĩ cái gì nàng là thê tử của chẳng lẽ ta lại để thê của mình ngủ chung với Thổ phỉ sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nhi-p-ch-nh-v-ng-phi&chuong=12]

Ta nghe vậy có chút mát: “Haizz, Thì ra là “không được”!”

Vương gia nghẹn họng, một sau cắn răng nói: “Ai bổn vương không được chứ?”

Ta biết hắn sẽ không ta, cảm thấy mắt mình ngày càng sáng: “Cho nên chàng cùng ta viên phòng và ra một tiểu hài tử đúng

Khóe mắt Vương gia giật hít một hơi thật sâu, cùng cũng bất lực mà cười vẫy tay kêu ta lại.

Ta dùng tốc độ nhanh chạy thẳng đến bên cạnh tưởng rằng sắp được viên phòng hắn lại móc ra một lược chải đầu cho ta.

Ta nhớ đến ngày xuất Ma ma cũng chải đầu ta như vậy.

“Một chải, chải đến cuối, chải, chải đến bạc đầu”

“Ba chải con cháu đầy

“Vương gia?”

“Sao?”

“Tại sao chàng không muốn phòng cùng ta?”

“Ta không có!”

“Rõ ràng là vậy!”

Ta tức giận áp vào hắn, nghe tim hắn đập ngày càng mạnh, mí mắt càng càng nặng trĩu.

Trong lúc mơ màng, ta hắn nói gì đó.

“Phán Phán… chờ nàng…. chúng sẽ…Giang Nam.

Giang Nam… Bình Vi cô

Sau đó ta liền thấy gia tay trái nắm lấy Bình Vi cô nương, tay phải lấy tay Trạng Nguyên gia nhau bước tới giường.

Ta sợ hãi đến toát hôi lạnh và đột nhiên mắt ra.

Đập vào mắt ta là mày của Vương gia, đôi mỏng hơi mím.

Ta nhìn xung quanh một rồi đánh giá, rốt cuộc hiện ra, ta cùng Vương gia qua đã ngủ chung giường, cùng một chăn, chúng ta đã phòng.

14.

Ta vui mừng lăn lộn giường, lại sợ đánh thức nên rón rén xuống giường, che mình lại sợ cười ra xém nữa đụng phải Giang Đồng bưng nước vào.

“Vương gia chưa thức sao?”

Ta vừa cười vừa gật

Giang Đồng cũng có vẻ vui vẻ.

“Đã lâu rồi người không ngon như vậy.”

“Có lẽ chàng ấy mệt!” cẩn thận tiến sát lại nói nhỏ: “Chúng ta mới viên ngươi nhớ chuẩn bị đồ bổ dưỡng một chút để bồi

“Gì? Viên …?” Giang Đồng to mắt: “Viên phòng?”

Ta gật đầu thật mạnh, chút nữa nhảy cẩng lên khẳng định, nhưng lại nghĩ ngay một vấn đề khác: “Giang phải bây giờ ta đang thai phải không?”

Khóe miệng Giang Đồng giật “Nếu bây giờ người mà thai, thì đỉnh đầu Vương gia xanh tới mức phát sáng.”

Ta không hiểu câu này nhưng Ma ma có nói, nữ nhân viên phòng sẽ mang mang thai sẽ sinh ra tử.

Suy nghĩ về vấn đề thai, ta trở về bếp, trong đang rất bận rộn, Thủ vừa thấy ta liền vội hét lên: “Tiểu Mập mau đi nước, nồi nóng quá!”

Ma ma nói người mang không thể làm việc nặng, ta nhất quyết từ chối hắn.

“Không được ta đang có trong người, lỡ làm việc nhọc, rơi cả hài tử thì

Đáp lại là Thủ Lĩnh cái muỗng gõ đầu ta, mắt dữ tợn: “Có đi ngay

“Đi liền sao?”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận