Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 41  ·  9.8%
NGU PHONG NGUYỆT
Chương 4
28/09/2025 15:16· 1,084 từ

4

Nghe thấy giọng Thẩm Phong Nguyệt, Thiếu Ngu chợt giật tỉnh táo.

Nàng theo bản năng cất lời: nãy ta…”

“Đủ rồi.”

Thẩm Phong Nguyệt lạnh lùng cắt ánh mắt u tối: cần giải thích, thần chẳng bận tâm công ra sao.”

Lời nói nghẹn lại nơi cổ Lâm Thiếu Ngu, chỉ thể lặng lẽ im

Giọng hắn lạnh nhạt: “Nếu công đã muốn dưỡng nam thì cũng đừng quá trương như vậy, thật thể diện hoàng thất tổn hại.”

Dứt lời, hắn khẽ hành lễ quay người rời đi.

Huyền Thanh bưng thuốc bước vào, bắt gặp ánh mắt Thiếu Ngu dõi theo lưng Thẩm Phong Nguyệt, đầy cay đắng.

Y khẽ gõ vào khung cửa, nàng quay lại nhìn bước vào trong.

Y đưa thuốc cho nàng: “Uống Nếu chuyện hôm nay lặp lại, bần tăng thể tụng kinh độ cho công chúa thôi.”

Lâm Thiếu Ngu gắng gượng nở cười, bưng chén thuốc cạn.

Nàng nói: “Làm phiền ngươi rồi. nữa ta sẽ sai đưa ngươi về chùa.”

Huyền Thanh hơi sững người, rồi mắt đáp: “Được.”

Hai ngày sau, Lâm Thiếu Ngu ngờ nhận được báo từ người hầu: “Công đích nữ Vân Tranh Thái phó cầu kiến, hiện đang tiền sảnh.”

Trong sảnh, Vân Tranh mặc một y phục giản dị, son phấn mà vẫn nhã như đóa sen hé nở.

Thấy Lâm Thiếu Ngu, nàng ta tức quỳ xuống hành “Thần nữ nghe tin chúa thân thể không đặc biệt đến thăm hỏi.”

Lâm Thiếu Ngu nhàn nhạt đáp: dậy đi, ngươi rồi.”

Vân Tranh không nhúc nhích, chỉ đầu liếc nhìn nàng cái, giọng vội vã: chúa, hôm nay thần đến đây còn có chuyện hệ muốn cầu xin!”

Sắc mặt Lâm Thiếu Ngu trầm xuống, chỉ thấy Vân dập mạnh đầu xuống “Miên ca ca chí sa trường, cầu xin công chúa người dẫn quân, để huynh ấy ra chiến trường Bắc Cương!”

Lâm Thiếu Ngu sững người, sắc lập tức biến đổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ngu-phong-nguy-t&chuong=4]

Vân Tranh vẫn không ngừng cầu giọng nghẹn ngào: “Miên ca ngày đêm mong báo thù cho phụ và huynh trưởng, lẽ nào công chưa từng để tâm đến tâm ấy…”

Đúng lúc ấy, giọng nói lạnh của Lâm Thiếu Ngu lên: “Chiến sự với Cương là cơ mật sự, ngươi biết được bằng cách

Sắc mặt Vân Tranh thoắt cái nhợt, dưới ánh mắt bén của Lâm Thiếu nàng ta nhất thời úng không nên lời.

Đúng lúc đó, Thẩm Phong Nguyệt vào.

Hắn lập tức chắn trước mặt Tranh, trầm giọng: “Tranh chỉ là nữ nhi đuối, sao công chúa làm khó nàng như vậy?”

Vân Tranh rưng rưng nước mắt: ca ca, là lỗi muội, huynh đừng tranh chấp với chúa…”

Thẩm Phong Nguyệt nghiêng đầu, giọng dàng: “Đừng sợ, ở đây.”

Lâm Thiếu Ngu lặng lẽ nhìn tượng trước mắt, trong như bị xé toạc.

Nàng cố giữ vững thân mình, giọng hỏi: “Chàng nàng phạm tội

Thẩm Phong Nguyệt vén áo quỳ sống lưng thẳng tắp: là tội gì, thần nguyện thay nàng gánh

Lông mày Lâm Thiếu Ngu khẽ lần đầu hiện dữ: “Cho dù nàng vào tội nghe lén mật quân sự?”

Thẩm Phong Nguyệt thoáng ngẩn người, lặng hồi lâu rồi đáp: “Tranh nhi thần mà mạo hiểm hỏi, chuyện này là lỗi của

Đối diện ánh mắt hắn đầy ý, không chút hối Lâm Thiếu Ngu chỉ một nỗi nghẹn ngào trào trong lồng ngực.

Một lúc sau, nàng lạnh lùng lệnh: “Tiễn Vân tiểu về phủ.”

Khi Vân Tranh đã được đưa Thẩm Phong Nguyệt vẫn có ý định đứng

Bàn tay dưới tay áo của Thiếu Ngu siết chặt run rẩy, nhưng giọng vẫn bình tĩnh: “Nam Thẩm gia vốn là bậc anh kiêu hãnh, nay vì một Vân chàng định quỳ đến bao

Thẩm Phong Nguyệt ngẩng đầu nhìn từng chữ rõ ràng: đã thành thân với chúa, với nàng ấy là phụ bạc. Chỉ mong công đừng làm khó nàng nữa.”

Ngay khoảnh khắc ấy, mười ngón Lâm Thiếu Ngu cắm vào lòng bàn tay, cách nào ngăn nổi đau nhói trong tim.

Thẩm Phong Nguyệt, ngươi chỉ nói phụ bạc nàng ta, ngươi có còn nhớ thề trước linh đường ấy với ta, Lâm Thiếu Ngu, không?

Nàng bước đến trước mặt hắn, đầu nhìn xuống, lạnh “Đứng lên.”

Thẩm Phong Nguyệt vẫn bất động.

Một luồng máu tanh dâng lên cổ họng Lâm Thiếu nàng cố ép nuốt

Nàng nhắm mắt lại, giọng nói giấu nổi sự thất “Chuyện hôm nay… bản coi như chưa từng ra.”

Nói rồi, Lâm Thiếu Ngu quay rời đi, lướt qua mà không ngoảnh đầu

Khoảnh khắc ấy, Thẩm Phong Nguyệt ngây người.

Lâm Thiếu Ngu gắng gượng bước ngoài, chưa đi được xa đã đột ngột ra một ngụm máu

“Công chúa!” Thị nữ hoảng hốt lên.

Nàng đưa tay ngăn lại, khẽ máu nơi khóe miệng khăn tay.

Ánh mắt nàng vô thức dừng trên chiếc khăn thêu máu. Một cơn gió thổi qua, cuốn chiếc bay vào lùm cỏ bên cạnh.

Lâm Thiếu Ngu chợt bừng tỉnh.

Nàng quay đầu, nhìn về phía Phong Nguyệt, giọng vang lên:

“Thẩm Phong Nguyệt, nếu một ngày chết đi, chàng nào đau lòng không?”

Rất hiếm khi nàng gọi thẳng hắn, nên khoảnh khắc Thẩm Phong Nguyệt khẽ người.

Sau một thoáng, hắn nghiêm túc “Công chúa mà mất, nỗi thương đau của hạ.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận