Nói cách khác, trước khi mở nắp cống, Nam Xu đã biết bên dưới có xác chết bị phân mảnh.
Điều này khiến người khác rất khó mà không nghi ngờ.
Nam Xu mấp máy môi, vừa định nói gì đó đã bị Nam Phác Niên giơ tay ngắt lời.
"Cô đừng có viện cớ là mình nhạy cảm với mùi tử thi, hay đọc nhiều tiểu thuyết trinh thám."
Đôi mắt đen của Nam Phác Niên nhìn chằm chằm cô, như thể muốn nói rằng hắn sẽ không tin tất cả những lý do đó.
Nam Xu: "..."
Thôi được rồi, lần này đúng là không dễ lấp liếm qua chuyện. Nếu Nam Phác Niên mà tin thật, có lẽ Nam Xu sẽ phải nghi ngờ rằng vị đội trưởng trẻ tuổi này đã dùng con đường nào khác để leo lên chức rồi.
Nam Xu ôm lon Coca, rũ mắt xuống, đầu ngón tay khẽ miết lên thành lon.
Nam Phác Niên biết cô đang suy nghĩ, cũng không vội thúc giục.
Phòng thẩm vấn chìm vào im lặng.
Một lúc lâu sau.
Nam Xu ngẩng đầu: "Chuyện này nghe có vẻ hơi khó tin."
Nam Phác Niên nhướng mày.
Nam Xu: "Anh có tin trên đời này có người sở hữu năng lực khác thường không?"
Nam Phác Niên: "?"
Nam Xu tóm tắt một cách ngắn gọn súc tích về bàn tay vàng của mình, cũng như quá trình phát hiện ra sự bất thường của nắp cống. Đã lâu rồi cô không nói nhiều như vậy, nói xong, cổ họng có chút khô, cô lại uống một ngụm Coca lớn, rồi mắt long lanh nhìn Nam Phác Niên.
Nam Phác Niên: "..."
Rõ ràng mỗi một chữ đều là tiếng mẹ đẻ, sao ghép lại với nhau, hắn lại chẳng hiểu nổi thế này?
Nam Phác Niên phải tiêu hóa một lúc lâu mới bắt đầu hiểu ý của cô: "Ý cô là cô có thể hiểu tiếng chuột nói chuyện? Sau đó, dựa vào lời của lũ chuột, cô đoán rằng dưới nắp cống có thể có thi thể?"
Nam Xu ngoan ngoãn gật đầu, vẻ mặt cực kỳ thành khẩn.
Nam Phác Niên trông vô cùng cạn lời.
Nam Xu: "Có phải rất khó tin đúng không ạ?"
Nam Phác Niên: [...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nghe-hieu-cac-be-long-xu-noi-chuyen-toi-tro-thanh-cuc-cung-so-canh-sat&chuong=7]
Người bình thường chắc sẽ không ai tin đâu nhỉ.]
Nhưng trớ trêu thay, nếu không phải vì lý do này, vậy thì còn có thể là gì? Nam Xu là hung thủ ư?
Dựa trên những bằng chứng hiện có, giả thuyết này không hề đứng vững.
"Tôi có thể chứng minh."
Thấy mặt Nam Phác Niên sa sầm, vẻ mặt thay đổi liên tục, Nam Xu chậm rãi lên tiếng.
Nam Phác Niên ngẩng đầu: "Cô nói đi."
"Tôi nghe lũ chuột nói ăn giòn rụm..." Nam Xu liếm môi: "Vậy nên tôi nghĩ, có thể một phần thi thể đã được xử lý qua công đoạn chiên hoặc rán."
Tim Nam Phác Niên khẽ giật thót.
Trùng khớp rồi.
Hắn dò xét nhìn chằm chằm Nam Xu: "Cô có biết những lời cô vừa nói khiến mức độ tình nghi của cô tăng vọt không?"
Người của đội hắn đều đã trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, chắc chắn sẽ không tiết lộ thông tin liên quan đến vụ án cho những người ngoài cuộc. Vì vậy, Nam Phác Niên có thể chắc chắn rằng Nam Xu tuyệt đối không thể biết thông tin này từ phía cảnh sát.
Vậy thì...
Người có thể biết chuyện này khả năng cao chính là hung thủ.
"Tôi biết."
Nam Xu gật đầu: "Nhưng đó là sự thật."
Đầu ngón tay Nam Phác Niên gõ gõ lên mặt bàn, thỉnh thoảng lại nhìn cô gái nhỏ đối diện. Vẻ mặt cô gái điềm tĩnh, bày ra tư thế kiểu như "Anh không tin thì cứ việc điều tra", càng phù hợp với hồ sơ tâm lý tội phạm chỉ số IQ cao hơn.
Nhưng nghĩ lại, một tội phạm có IQ cao... chắc không đến mức tốt nghiệp muộn đâu nhỉ.
"Tôi sẽ điều tra rõ ràng chuyện này. Trong khoảng thời gian này, có lẽ cần cô tạm thời ở lại Hàng Thành để phối hợp với chúng tôi điều tra lấy chứng cứ bất cứ lúc nào."
Cuối cùng, Nam Phác Niên vẫn quyết định xử lý theo quy trình, vừa điều tra chứng cứ vừa hạn chế phạm vi hoạt động của Nam Xu.
"Được thôi."
Về điểm này, Nam Xu kiếp trước từng là một pháp y nên vô cùng thấu hiểu và sẵn lòng phối hợp.
"Đúng rồi, tôi vừa nhìn thấy đơn xin của cô đã được phê duyệt rồi, nếu không có gì bất ngờ, hôm nay tiền sẽ về tài khoản đấy."
Kết thúc thẩm vấn, Nam Phác Niên thu lại vẻ sắc bén, chủ động lên tiếng nhắc nhở.
Lời vừa dứt, điện thoại của Nam Xu vang lên tiếng chuông báo tin nhắn.
Nam Xu ngẩn người, cô lấy ra xem, là tin nhắn báo biến động số dư từ ngân hàng, tài khoản của cô bỗng dưng có thêm hơn tám ngàn tệ!
Rõ ràng cô gái nhỏ không hề thay đổi biểu cảm, cũng không hề nói lời nào, nhưng Nam Phác Niên vẫn có thể cảm nhận được sự phấn khích và vui sướng trong lòng cô lúc này.
Phú tam đại* Nam Phác Niên lần đầu tiên cảm nhận cụ thể được việc "tiền bạc có thể mang lại niềm vui cho con người".
* Phú tam đại (富三代): Chỉ thế hệ thứ ba trong một gia đình giàu có, tức là cháu của người sáng lập ra cơ nghiệp.
Nghĩ vậy, Nam Phác Niên lấy điện thoại ra chuyển cho cô gái nhỏ năm trăm tệ.
Nam Xu sững sờ, cuối cùng cũng hoàn hồn.
"Anh đưa nhiều quá rồi."
...
Tính toán chi li, cộng cả thời gian chờ đợi tìm kiếm các mảnh thi thể thì cũng chỉ mới ba tiếng đồng hồ.
Tuy Nam Xu thiếu tiền, nhưng cũng không đến mức nhận nhiều như vậy.
"Cứ coi như tôi mời cô bữa cơm, bớt ăn đồ ăn nhanh lại đi, không có dinh dưỡng."
Nam Phác Niên cất điện thoại vào túi, giọng điệu già dặn, giống hệt một người gia trưởng hay lo chuyện bao đồng.
"Vậy thì tôi xin nhận ạ, cảm ơn đội trưởng Nam nhiều."
Nam Xu nghiêng đầu nhìn sâu vào mắt Nam Phác Niên, cô có thể cảm nhận được lòng tốt hắn dành cho mình, suy nghĩ một lát, cô không từ chối.
Để báo đáp, Nam Xu thầm nghĩ nếu cô còn phát hiện ra chuyện gì kỳ quái, cô nhất định sẽ liên lạc với Nam Phác Niên đầu tiên, tặng cho hắn thêm chút thành tích.
Nam Phác Niên: [... Cũng không cần phải như vậy đâu.]
Nam Phác Niên giờ đã bận tối mắt tối mũi. Sau khi tiễn Nam Xu đi, hắn liền lập tức đến phòng họp.
Theo phán đoán sơ bộ của Hứa Uẩn Lễ, các mảnh thi thể bị thiếu mất ít nhất là toàn bộ hộp sọ và một đoạn từ cẳng chân đến mắt cá chân. Nói cách khác, rất có thể nạn nhân có hình xăm hoặc thứ gì đó tương tự trên cẳng chân nên hung thủ mới không dám để hai bộ phận này cùng với các mảnh thi thể khác.
Còn về những manh mối khác, vẫn phải chờ bên phòng pháp y tiến hành kiểm tra và sàng lọc kỹ lưỡng hơn. Hiện tại thời gian chính là vàng bạc, trước khi có kết quả, Nam Phác Niên quyết định tiến hành rà soát theo phương pháp truyền thống, đi thăm hỏi và sàng lọc nhân sự.
Đây sẽ là một công trình vô cùng lớn.
Ra khỏi cục cảnh sát, Nam Xu nhìn vào số dư trong tài khoản, quyết định tự thưởng cho mình bằng cách chạy giao hàng thêm năm tiếng nữa.
Cư an tư nguy*, dù đã có tiền cũng không thể lơ là quá.
* Cư an tư nguy: là một thành ngữ Hán Việt, có nghĩa là khi đang sống trong cảnh thái bình, an ổn thì phải nghĩ đến những tình huống nguy hiểm, khó khăn có thể xảy ra trong tương lai để chuẩn bị đối phó.
Tám ngàn tệ nghe có vẻ không ít, nhưng nếu tốt nghiệp xong, muốn thuê nhà ở một nơi tấc đất tấc vàng như Hàng Thành, e rằng số tiền này còn không đủ để trả tiền cọc một tháng và ba tháng tiền nhà.
Chưa kể đến chuyện chuyên ngành của nguyên chủ là tài chính, dù là bằng cử nhân trường đại học trọng điểm cũng rất khó tìm được một công việc tốt.
Vẫn phải lo trước tính sau!
Nam Xu xa xỉ gọi một chiếc taxi, quay về nơi để xe máy điện của mình, mở điện thoại lên, tiếp tục nhận đơn.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận