Hứa Uẩn Lễ vẫn luôn im lặng ăn xiên nướng không nói gì nhiều đột nhiên quay đầu nhìn Nam Xu. Đôi mắt sau cặp kính tràn đầy nghi hoặc, anh nghiêm túc và cẩn trọng hỏi: "Cô thật sự có thể nghe hiểu động vật nói chuyện sao?"
Nam Xu ngẩn ra, sau đó gật đầu.
"Vậy bây giờ nó đang nói gì?" Hứa Uẩn Lễ giơ tay chỉ.
Nam Xu nhìn theo hướng anh chỉ, thấy một con chuột đang lén lút bên mép rãnh cống.
Nam Xu: "... Tôi quả thật có thể nghe hiểu, nhưng bây giờ nó có nói gì đâu."
Hứa Uẩn Lễ nghe vậy, liền nhặt một que xiên gỗ trên bàn ném về phía con chuột, đúng lúc trúng vào cái đầu nhỏ của nó. Con chuột lập tức kêu lên một tiếng "chít", đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh hung hăng lườm Hứa Uẩn Lễ.
Hứa Uẩn Lễ: "Vậy còn bây giờ."
Nam Xu: "..."
Không, không nhìn ra tính anh lại chó như vậy đấy!
"Nó chửi khó nghe lắm."
Nam Xu giật giật khóe miệng, nói.
"Ừm..." Anh đã nhìn ra từ ánh mắt của con chuột rồi. Hứa Uẩn Lễ bấy giờ mới tin, ánh mắt nhìn Nam Xu lại lóe lên tia sáng xanh kỳ lạ một lần nữa.
"Chuyện đó..."
Nam Xu khó hiểu: "Gì ạ?"
"Tôi có thể lấy một ống máu của cô không? Tôi muốn nghiên cứu kỹ một chút."
Nam Xu: "?"
"Cút sang một bên."
Nam Phác Niên trả tiền nước xong, vừa đi tới đã nghe thấy câu nói đó của Hứa Uẩn Lễ, vội chen vào giữa hai người, tách riêng Hứa Uẩn Lễ ra.
"Em đừng nghe cậu ta, cậu ta là dân nghiên cứu chính hiệu đấy."
Nam Phác Niên ghét bỏ liếc anh một cái, rồi nói với Nam Xu.
Nam Xu "Vâng" một tiếng, ngoan ngoãn gật đầu.
Hứa Uẩn Lễ bị đẩy ra cũng không tức giận, bình thản đi sau hai người, đôi mắt đen như mực không rời khỏi người Nam Xu.
Mãi đến khi Nam Xu về đến ký túc xá, cô vẫn có thể cảm nhận được hơi nóng còn sót lại từ ánh nhìn của Hứa Uẩn Lễ.
...
Hôm sau.
Việc đầu tiên Nam Xu làm khi tỉnh dậy là đăng bán chiếc xe điện cũ cùng thùng giữ nhiệt và đồng phục giao hàng lên nền tảng bán đồ cũ.
Cô của hôm nay đã khác hôm qua rồi!
Cô là người có công việc chính thức! Không cần phải lo lắng về cơm ăn áo mặc nữa.
Thế nên Nam Xu tự thưởng cho mình một bữa lẩu cay Malatang ba mươi tệ. Khi về đến ký túc xá, bạn cùng phòng đã đi học, Nam Xu trang trí lại góc livestream một chút rồi mở Đấu Ngư.
Vừa mở ra, hệ thống đã tự động đẩy thông báo của cảnh sát Hàng Thành đến cho cô.
Thông báo rất đơn giản, chỉ giải thích sơ lược về vụ án của Quan Thạc, thân phận người chết, mối quan hệ của hai người, và nguyên nhân giết người. Dù dùng các từ như "Anh Quan" hay "Cô Vương", nhưng những cư dân mạng vẫn luôn theo dõi sự việc này đều biết ngay họ đang nói về ai.
[Trời đất!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nghe-hieu-cac-be-long-xu-noi-chuyen-toi-tro-thanh-cuc-cung-so-canh-sat&chuong=23]
Hai người này thật sự từng hẹn hò à?]
[Lạc đề rồi, không ngờ Quan Thạc lại là tên mặt người dạ thú*!]
* 人模狗样 (Rén mú gǒu yàng): Thành ngữ Trung Quốc, nghĩa đen là "dáng người bộ chó", dùng để mỉa mai những kẻ có vẻ ngoài bảnh bao, lịch sự nhưng bản chất lại xấu xa, đê tiện.
[Trước đây tôi còn từng thích hắn một thời gian, sau này cảm thấy có vẻ tướng mạo hắn thay đổi nên không theo dõi nữa, không ngờ hắn thật sự có vấn đề.]
Trong phần bình luận, không ít cư dân mạng bàn tán về chuyện này, dù sao cả hai đương sự đều là những streamer khá nổi tiếng, xảy ra chuyện như vậy khó tránh khỏi khiến người ta thổn thức.
Trong đó, một bình luận có nhiều lượt thích nhất thu hút sự chú ý của Nam Xu.
Đây là bài đăng của một người tự xưng là bạn thân của Vương Tuyết, một đoạn văn rất dài.
...
Nam Xu đọc hết từng chữ một.
Trong lòng không khỏi thổn thức. Từ chỗ Nam Phác Niên cô biết chuyện chân trái của Vương Tuyết bị Quan Thạc giấu đi vì bên trên có hình xăm chim bay.
Đọc xong bình luận này, Nam Xu mới hiểu được câu chuyện đằng sau hình xăm đó.
Vương Tuyết đã trốn khỏi nhà. Năm mười tám tuổi, bố mẹ Vương Tuyết vì muốn gom tiền sính lễ cho con trai, định gả Vương Tuyết cho một người đàn ông già ế vợ gần bốn mươi tuổi ở làng bên.
Vương Tuyết không chịu, bỏ trốn trong đêm. Dựa vào nỗ lực của bản thân, cô mới có được thành tựu như ngày hôm nay. Bốn năm trước, Vương Tuyết nghe người đồng hương nói bố mẹ bị bệnh, sống không được tốt lắm, cô lại mềm lòng, gửi tiền về.
Không ngờ, từ đó liền bị bám riết. Mãi đến khi bố mẹ đòi Vương Tuyết mua nhà cho gia đình, Vương Tuyết mới không thể chịu đựng nổi nữa, cắt đứt hoàn toàn liên lạc với gia đình. Hình xăm chim bay này được xăm vào lúc đó.
Lúc ấy Vương Tuyết nghĩ rằng phải hoàn toàn thoát khỏi gia đình, có thể như một con chim bay trên trời, sống cuộc sống tự do tự tại mà mình mong muốn.
Khi ở bên Quan Thạc, ban đầu Vương Tuyết từng lụy tình, thay đổi rất nhiều vì hắn, cuối cùng tỉnh ngộ, dứt khoát đề nghị chia tay.
Chỉ là.
Đến chết Vương Tuyết cũng không ngờ rằng Quan Thạc lại cực đoan đến vậy, chia tay nửa năm nhưng vẫn đeo bám không buông.
Cuối cùng, cô ấy vẫn không thể như cánh chim bay, sống cuộc đời mà mình mong muốn.
Nam Xu đưa tay dụi dụi khóe mắt.
Kiếp trước, số thi thể qua tay cô giải phẫu không dưới trăm ca, nhưng mỗi khi biết được câu chuyện đằng sau mỗi vụ án, trong lòng Nam Xu vẫn không khỏi xúc động.
Chuông báo thức vang lên, Nam Xu hít một hơi thật sâu, dọn dẹp những cảm xúc tiêu cực, rồi nhấn nút, bắt đầu livestream.
[Đến rồi đến rồi, tôi đầu tiên!]
[Vợ Tiểu Nam chào buổi chiều nha! Vợ hôm nay còn xinh hơn hôm qua nữa!]
[Bia, hạt dưa, nước khoáng, ghế đẩu đã dọn sẵn, chỉ chờ hóng chuyện thôi.]
[Nói đến hóng chuyện, quả dưa to của Quan Thạc mọi người ăn chưa, tôi sốc đến cả trăm năm! Sao hắn có thể bình tĩnh livestream sau khi giết người nhỉ?]
[...]
Nam Xu vừa bắt đầu livestream, đã có mười mấy người tràn vào phòng. Thấy những biệt danh như "Vợ Tiểu Nam", Nam Xu có chút dở khóc dở cười, nhưng cũng không sửa lại, dù sao tay cũng ở trên người người khác, cô không thể kiểm soát được.
Tuy nhiên, khi thấy số lượng người hâm mộ đã lên đến hai mươi bốn ngàn, Nam Xu vẫn thoáng kinh ngạc.
Cô nhớ lúc tắt livestream hôm qua, số người hâm mộ của cô mới chỉ hơn mười ngàn.
Ngay sau đó cô liền hiểu ra, chắc hẳn do chuyện của Quan Thạc lên men, một số người tìm đến đây thông qua các đoạn cắt livestream.
Nam Xu nhiệt tình chào hỏi trước ống kính: "Chào mừng các bé cưng mới vào phòng livestream, nhấn theo dõi để không bị lạc nhé."
[Cô ấy gọi mình là bé cưng kìa, chắc chắn cô ấy siêu yêu mình!]
[Lầu trên, mời đi tiểu một bãi rồi tự soi mình đi, nếu không được tôi có thể cung cấp cho bạn, hoặc trực tiếp tưới cho bạn tỉnh nhé.]
Nam Xu nhìn bình luận, vào phần cài đặt, nút tắt PK bắt buộc đã tự động sáng lên khi đạt mười ngàn người hâm mộ. Nam Xu nhấn "Có".
Hai trận PK hôm qua quả thực đã mang đến cho cô niềm vui bất ngờ.
Nhưng cá nhân Nam Xu không thích mô hình này cho lắm.
Nói cho hay là PK, nhưng bản chất là bỏ tiền ra vote để kiếm chác. Khi không khí lên cao, một con chó đi ngang qua phòng livestream cũng phải để lại chút gì đó.
Nhưng khi sự cuồng nhiệt qua đi, bình tĩnh lại, đa số mọi người sẽ hối hận. Cảm giác hụt hẫng này rất dễ khiến người ta đi đến quyết định cực đoan, Nam Xu vẫn thích đi từng bước vững chắc hơn.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận