Thẩm Nhược Cẩm vẫn nở nụ cười trên môi, những tua rua của chiếc trâm cài tóc bên thái dương đung đưa theo từng cử chỉ của nàng. Lúc này trái tim nàng đập loạn như trống bỏi.
Nàng tập võ nhiều năm, không có kinh nghiệm trong việc tán tỉnh. Đột nhiên, Tần Lang vòng tay ôm lấy eo, kéo nàng vào lòng. Thẩm Nhược Cẩm thầm nghĩ phu thê mới cưới âu yếm chút cũng là chuyện bình thường nhưng phản ứng của cơ thể lại nhanh hơn lý trí. Nàng vòng tay qua cổ Tần Lang và hất văng hắn ra xa.
Người bị hất văng lên khỏi mặt đất, bàn ghế xung quanh đã đổ rạp, vỡ tan tành. Lúc này Thẩm Nhược Cẩm mới sực nhớ người này là phu quân mới cưới của mình, chứ không phải tên lưu manh nào đến gây sự.
Tần tiểu vương gia thân thể quý giá, làm sao chịu nổi cú ném này.
Nàng vội vàng thu hồi chiêu thức, cố kéo người lại.
Đã đến nước này mà Tần Lang vẫn cố chấp không chịu buông tay, hắn nắm chặt cổ tay Thẩm Nhược Cẩm, xoay người đạp lên ghế gỗ để mượn lực, nhưng chân chưa kịp thu thế đã đạp nát chiếc ghế ngay tại chỗ.
Chỉ trong chớp mắt, bàn ghế trong nhã gian sang trọng đổ vỡ ngổn ngang, rèm châu màn sa chao đảo rũ xuống, che khuất những ánh mắt tò mò từ bên ngoài.
Tần Lang đè Thẩm Nhược Cẩm lên khung cửa sổ, hơi cúi người, thì thầm bên tai nàng: "Thẩm Nhược Cẩm, nàng định mưu sát phu quân đấy à?"
Thẩm Nhược Cẩm thu tay về, muốn tránh xa Tần Lang một chút, nhưng eo bị hắn siết chặt không thể rời, đành ngửa người ra sau, lưng chạm vào bệ cửa sổ, sau một thoáng căng thẳng lại bật cười.
"Xin lỗi." Nàng nén cười: "Ta lần đầu thành thân, chưa quen thân mật với nam nhân như vậy. Hay là... chúng ta làm lại?"
Lời còn chưa dứt, Tần Lang đột nhiên áp sát, đôi môi mỏng gần Thẩm Nhược Cẩm trong gang tấc, chỉ cần nàng ngẩng đầu lên là sẽ chạm vào.
Hai người gần sát như vậy, hơi thở nóng hổi của nam nhân phả vào mặt, mang theo cảm giác áp bức đầy tính xâm chiếm.
Thẩm Nhược Cẩm bình tĩnh nhìn Tần Lang, lần này nàng không hất văng hắn đi nữa, chỉ là bàn tay chống trên bệ cửa sổ không tự giác siết chặt.
Thất ca nói không sai, thành thân rồi nói chuyện yêu đương còn khó hơn cả cầm quân đánh trận.
"Không, không được đánh nhau!"
Quản sự Tiểu Hòa và Hoàng ban chủ đang đợi bên ngoài nghe động tĩnh vội vã chạy vào can ngăn.
"Đồ đạc hỏng hóc là chuyện nhỏ, phu thê tân hôn tổn thương hòa khí mới là chuyện lớn, tuyệt đối không thể dùng bạo lực được!"
Hoàng ban chủ hoảng sợ trước tiếng bàn ghế đổ rầm rầm, giống như cả tòa lầu đang rung chuyển, nên hoảng hốt chạy đến để ngăn lại.
Hai người một trái một phải vén rèm châu, vội vàng xông vào nhã gian. Thế nhưng họ không thấy cảnh phu thê đang cãi nhau, lại thấy Tần Lang đang ôm eo tân nương tử, đè nàng vào cửa sổ...
"Ta không thấy gì cả!"
"Xin lỗi, làm phiền rồi!"
Quản sự Tiểu Hòa và Hoàng ban chủ đồng thanh nói, mặt đỏ tía tai quay đầu bỏ chạy, không dám nhìn kỹ xem hai người kia đang hôn nhau hay đang làm gì khác.
Thẩm Nhược Cẩm và Tần Lang rõ ràng chẳng làm gì, lại bị hai người này hành động như thể họ đang làm chuyện mờ ám giữa chốn đông người.
Thẩm Nhược Cẩm cảm thấy mặt hơi nóng. Nàng đưa tay đẩy Tần Lang ra, nhưng lại sợ dùng lực quá mạnh, bèn chỉ dùng ngón trỏ chọc nhẹ vào ngực hắn, đẩy ra một chút.
Tần Lang khẽ cười, buông tay khỏi eo nàng, quay ra ngoài nói vọng theo: "Đã đến rồi, còn định chạy đi đâu?"
"Hai vị đang bận, ta đứng đây e là không tiện lắm?"
Hoàng ban chủ định chạy xuống lầu, lại bị Tiểu vương gia gọi giật lại. Mặc dù đã trung niên và từng chứng kiến nhiều công tử quý tộc phong lưu, trụy lạc nhưng gặp phải tình huống này cũng thấy ngượng ngùng.
Cặp phu thê trẻ tuổi này sở thích cũng thật đặc biệt!
Muốn âu yếm thì cứ âu yếm, sao còn đập bàn đá ghế làm gì? Động tĩnh ồn ào đến thế.
Khán giả dưới sân khấu đều đang chờ xem náo nhiệt. Nhìn hai người kia vội vã xông vào rồi lại hối hả lùi ra như có lửa đốt sau lưng, họ càng tò mò hơn, nhao nhao hỏi: "Bọn họ đang làm trò gì trong đó thế?"
"Không, không có gì." Mặt Hoàng ban chủ không biểu lộ cảm xúc gì, miệng lại kín như bưng.
Tiểu Hòa lùi ra sau cột hành lang, không dám nhìn thẳng vào nhã gian nữa, cúi đầu đáp: "Nhị gia có dặn dò gì ạ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mua-xuan-trong-leu-gam&chuong=9]
Lúc này để người ngoài nhìn thấy không hay, nếu có việc xin cứ sai bảo tiểu nhân ạ."
"Nghĩ linh tinh cái gì đấy?" Tần Lang thong thả bước tới, dùng chiếc quạt xếp vén rèm nhìn ra ngoài: "Gọi người vào dọn dẹp sạch sẽ, rồi thay đồ mới lên đây."
"Vâng, vâng." Hoàng ban chủ liên tục đáp lời, lén liếc nhìn Tần Tiểu vương gia: đai lưng vẫn nguyên vẹn, chỉ có y phục hơi xộc xệch, chắc là do hai người vừa xông vào làm gián đoạn chuyện tốt của người ta.
Hoàng ban chủ vỗ đùi đầy ân hận: Đều tại ngươi, ngươi chạy nhanh thế làm gì?
"Hoàng ban chủ, bàn ghế chỗ ngài không chắc chắn lắm, chạm nhẹ đã đổ rồi, nên thay loại tốt hơn đi..."
Quản sự Tiểu Hòa vừa nói vừa kéo Hoàng ban chủ đi.
Trong nhã gian bừa bộn, Tần Lang bèn bước ra lan can, quét mắt nhìn đám người phía dưới, tay phe phẩy quạt, cười thoải mái không chút e dè: "Xem kịch đi, các ngươi nhìn ta làm gì? Có muốn ta kê ghế cho các ngươi ngồi không?"
Trên sân khấu, đào hát đẹp như tranh vẽ, giọng ca và biểu diễn đều xuất sắc. Nhưng mà khán giả phái dưới lại liên tục ngước lên nhìn đôi phu thê mới cưới trên lầu, thì thầm bàn tán.
Một vị công tử quen biết cười đáp: "Kịch trên sân khấu dù có hay đến đâu, sao thú vị bằng Tần Tiểu vương gia trêu ghẹo tân nương tử của mình?"
Tần Lang nhìn người đó, nhếch mép: "Ta đánh ngươi còn thú vị hơn đấy, muốn thử không?"
"Đùa thôi, đùa thôi..." Người đó lập tức ôm đầu, cười xin tha.
Đêm qua, công tử nhà Thừa tướng còn bị Tần Lang đánh đến trọng thương phải khiêng về. Tên "hỗn thế ma vương" này nói đánh là đánh thật, không ai dám trêu vào.
Sau màn đe dọa đó, đám người phía dưới không dám ngước nhìn lầu hai nữa.
Thẩm Nhược Cẩm chậm rãi bước ra ngoài, đứng bên lan can cùng Tần Lang.
Ánh đèn trong tòa lầu chập chờn, giọng hát du dương khiến người ta mơ màng không phân biệt được ngày đêm hay tháng năm nào.
Hải Đường Hồng trên sân khấu làm say đắm lòng người, thỉnh thoảng lại liếc mắt đưa tình lên lầu hai với vẻ quyến rũ.
Đôi mắt long lanh đẫm tình ấy, ai nhìn mà không say đắm cho được?
Thẩm Nhược Cẩm nhìn giai nhân duyên dáng trên sân khấu, khẽ hỏi người bên cạnh: "Tần Lang, vung tiền như vậy có vui không?"
"Cũng thường thôi."
Tần Lang sinh ra đã mang thân phận cao quý, quyền thế và tiền tài mà người khác cả đời không thể có được. Hắn có thể phung phí cả ngàn vàng trong một đêm cũng chẳng thấy gì, cùng lắm chỉ thêm cái danh phong lưu.
Nhưng người hỏi câu này lại là Thẩm Nhược Cẩm nên chắc chắn không phải tùy tiện hỏi.
Hắn nhướng mày hỏi: "Nàng muốn chơi thử không?"
Thẩm Nhược Cẩm gật đầu: "Ừ, chơi thử chút xem sao."
Đúng lúc này, vở kịch trên sân khấu cũng đến hồi kết, Hải Đường Hồng vẩy tay áo, uyển chuyển cúi chào.
Khán giả bên dưới reo hò, ném lên sân khấu đủ thứ châu báu, vàng bạc. Có một lão gia hào hứng quá đà, còn tháo cả chiếc nhẫn ngọc đeo ở ngón cái ném lên sân khấu.
Thẩm Nhược Cẩm sờ bên hông, lại chẳng tìm được vật gì đáng giá để ném.
"Đây." Tần Lang thản nhiên lấy từ trong tay áo ra một viên minh châu, đưa cho nàng.
Thẩm Nhược Cẩm cầm lên nghịch một chút rồi trả lại: "Cái này không được. Lực tay ta mạnh, làm vỡ minh châu thì phí, lỡ tay làm hỏng dung nhan giai nhân thì càng phí hơn."
"Mấy bông hoa này đẹp đấy." Nàng nói rồi rút một cành hải đường từ bình hoa bên cạnh rồi ném xuống sân khấu.
Giữa cơn mưa châu báu, vàng bạc ném lên, Hải Đường Hồng chỉ đón lấy cành hải đường mà Thẩm Nhược Cẩm ném tới.
Nàng đào hát với lớp phấn son dày đậm ngước mắt nhìn lên lầu hai, trao đổi ánh mắt với vị Tiểu vương phi vừa mới thành hôn.
Dưới sân khấu có kẻ chế giễu: "Xem kịch ở kinh thành, người ta thường ném châu ngọc, vàng bạc, ném một cành hoa thì bõ bèn gì?"
Thẩm Nhược Cẩm bình thản đáp lời: "Ta lấy bông hải đường tặng Hải Đường, lấy đó làm vật thế chấp. Ta dùng một ngàn lượng vàng, chuộc thân cho nàng ấy."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận