Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Mùa Xuân Trong Lều Gấm

Chương 11: Một năm hòa ly

Ngày cập nhật : 2026-02-25 06:47:36
Thẩm Nhược Cẩm nghe vậy thoáng sửng sốt, rồi bật cười. "Đây gọi là quyến rũ gì chứ? Rõ ràng là mua chuộc mới đúng."
Tần Lang khẽ nheo đôi mắt đào hoa, đuôi mắt cong lên đầy vẻ đa tình mà cũng thật nguy hiểm: "Nàng dùng tiền của ta để mua chuộc ta sao?"
Thẩm Nhược Cẩm tiến lên một bước, áp sát Tần Lang, thì thầm vào tai hắn: "Tu trăm năm mới chung thuyền, tu ngàn năm mới chung chăn gối... Dù chúng ta chưa chung gối, nhưng đã là người cùng thuyền. Tiền của ngươi chính là tiền của ta, có gì mà phải phân biệt rõ ràng như vậy?"
Tần Lang nhìn nàng chằm chằm: "Thẩm Nhược Cẩm, nàng còn có thể... mặt dày hơn nữa không?"
Thẩm Nhược Cẩm suy nghĩ một chút, nghiêm túc đáp: "Nếu ngươi thực sự muốn xem, ta cũng có thể làm được."
Nhắm vào túi tiền của người khác, đương nhiên phải mặt dày một chút.
Tần Lang nhất thời không biết nói gì.
"Thực ra hôm nay ta đến chỉ muốn nói với ngươi, chúng ta là bằng hữu chứ không phải kẻ thù. Dù không thể thành phu thê ân ái, chúng ta cũng có thể làm bằng hữu đồng hành chung một đoạn đường."
Thẩm Nhược Cẩm thấy Tần Lang im lặng, nhanh chóng đưa ra lựa chọn thứ hai.
Nàng thầm nghĩ, có lẽ tình huống đêm qua quá hoang đường. Tần tiểu vương gia đổi tân nương chỉ là nhất thời nóng giận, chắc hẳn sau khi về phủ liền hối hận. Bên ngoài lại có đào hát xinh đẹp như Hải Đường Hồng khiến hắn bận lòng, không ở nhà cũng là chuyện thường tình.
Chỉ là Thẩm Nhược Cẩm là tân nương tử, không tiện để tân lang mới thành hôn chạy ra ngoài một mình, cũng không tiện quản quá nhiều.
Điều quan trọng là phải nắm giữ chừng mực.
Thẩm Nhược Cẩm chậm rãi nói: "Nếu ngươi hối hận vì đã thành thân với ta, cũng không sao. Ta coi việc ngươi đồng ý đổi tân nương là giúp ta một đại ân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mua-xuan-trong-leu-gam&chuong=11]

Nhưng hôn nhân đại sự không phải trò đùa, không thể hôm qua mới bái đường, hôm nay đã hòa ly. Chi bằng chúng ta giả làm phu thê, lấy một năm làm kỳ hạn, đến lúc đó lại hòa ly..."
"Hòa ly?" Nụ cười trên môi Tần Lang lập tức biến mất, hắn ngắt lời: "Chúng ta hôm qua mới thành thân, hôm nay nàng đã bàn chuyện hòa ly với ta?"
"Đáng lẽ nên nói rõ với ngươi từ tối qua, nhưng lúc đó có người báo tin khẩn, ngươi đi vội quá nên ta không kịp đề cập chuyện này."
Thẩm Nhược Cẩm thấy sắc mặt hắn không vui, tưởng rằng vì nàng nói muộn nên Tần tiểu vương gia mới giận dỗi bỏ đi ngay đêm tân hôn, bèn vội vàng giải thích.
Tần tiểu vương gia dung mạo xuất chúng, gia thế cũng đỉnh cao. Làm đồng minh rất tốt, nhưng làm phu thê... dễ sinh chán ghét, biết đâu còn trở thành kẻ thù.
Đêm động phòng trôi qua trong yên lặng, Thẩm Nhược Cẩm vốn ngủ không sâu, đã suy tính rất nhiều điều. Nàng cũng đã nghĩ đến phản ứng của Tần Lang khi nghe những lời này.
Nếu Tần Lang vui vẻ đồng ý ngay hoặc giận dữ bỏ đi cũng không có gì ngạc nhiên, nhưng... phản ứng hiện tại của hắn thực sự nằm ngoài dự đoán của nàng.
Thẩm Nhược Cẩm im lặng giây lát rồi nói: "Hay là ta thu hồi những lời vừa nói, để ngươi đề cập chuyện hòa ly trước nhé?"
Nàng nghĩ đi nghĩ lại, chỉ thấy điểm khiến Tần Lang không vui chính là việc nàng đã giành nói chuyện hòa ly trước.
"Thẩm Nhược Cẩm..." Ánh mắt Tần Lang nhìn nàng vô cùng phức tạp: "Nàng đúng là biết tiến biết lui đấy."
Thẩm Nhược Cẩm không hiểu ý nghĩa trong ánh mắt hắn, liền đảm bảo với hắn: "Ngươi yên tâm, ta sẽ đối xử tốt với những mỹ nhân và hồng nhan tri kỷ của ngươi, tuyệt đối sẽ không làm khó họ."
"Nàng quả là rộng lượng." Tần Lang nắm lấy bàn tay Thẩm Nhược Cẩm đang nghịch ngọc bội tượng trưng cho quyền quản gia, kéo mạnh nàng vào lòng: "Nàng coi ta là gì? Nàng đã ngồi lên kiệu hoa của ta, vào động phòng của ta, nàng còn định một năm sau hòa ly với ta, hy vọng có thể bình an vô sự mà rút lui ư?"
Tần tiểu vương gia cứ động một chút là ôm ấp, thân mật, Thẩm Nhược Cẩm thực sự không chống đỡ nổi.
Nàng đưa tay định đẩy Tần Lang ra, nhưng bị hắn nắm chặt tay kéo ra sau lưng, tạo thành tư thế giam cầm đầy ám muội.
Tần Lang cúi người phả hơi nóng bên tai nàng: "Vậy ta chẳng phải sẽ chịu thiệt thòi lớn sao?"
Thẩm Nhược Cẩm không phải kẻ ngây thơ, chỉ thoáng nhìn đã hiểu ý tứ trong mắt Tần Lang.
Nàng nhất thời im lặng.
Tần Lang thì thầm đầy vẻ thân mật: "Nàng thực sự nghĩ rằng ta không biết nàng gả cho ta vì điều gì sao?"
Biên ải chiến sự liên miên. Hài cốt các nam nhi Thẩm gia vẫn còn nằm lại tại Lạc Nguyệt Quan. Ngoại tổ phụ của Thẩm Nhược Cẩm năm nay đã gần bảy mươi vẫn đang kiên trì trấn giữ biên ải. Nàng cần tìm chỗ dựa để đứng vững ở kinh thành, đảm bảo Thẩm gia có đủ lương thảo và quân nhu.
Nàng tính toán sau khi thành thân rồi hòa ly sẽ được tự do, sau này không ai có thể ép nàng tái giá hay ép nàng tuân theo cái đạo lý "tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu" nữa.
(*) PC: Tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu: Một quan niệm trong "Tam tòng" của Nho giáo xưa, nghĩa là: Ở nhà phải nghe theo cha, lấy chồng phải nghe theo chồng.
Nàng muốn thay các ca ca chinh chiến nơi sa trường, hoàn thành những sự nghiệp mà họ còn dang dở.
Thẩm Nhược Cẩm ngẩn người hồi lâu mới hoàn hồn, giả vờ thản nhiên nói: "Bị Tần tiểu vương gia nhìn thấu rồi."
Nàng thẳng thắn thừa nhận: "Đúng vậy, ta chính là nhắm vào tiền tài, thế lực của ngươi, còn có một chút nhắm vào nhan sắc này nữa. Nhưng ngươi yên tâm."
Thẩm Nhược Cẩm bày tỏ, như thể đang phơi bày tất cả: "Ta, Thẩm Nhược Cẩm này chỉ mưu đồ quyền thế và tiền tài, tuyệt đối không tham luyến một chút chân tình nào."
Tần Lang nhìn nàng đầy ẩn ý: "Ta có nên cảm ơn nàng vì đã thành thật như vậy không?"
"Đây là việc ta nên làm, Tần tiểu vương gia không cần khách sáo như vậy."
Thẩm Nhược Cẩm vô thức gật đầu, vầng trán va mạnh vào cằm Tần Lang, hơi đau, cũng hơi nóng.
Nàng định đưa tay lên xoa, nhưng Tần Lang đã nhanh hơn một bước, ngón tay hắn ấn nhẹ lên trán nàng, giọng trầm khàn: "Thẩm Nhược Cẩm, nàng phải hiểu rõ một chuyện."
Thẩm Nhược Cẩm ngẩng đầu: "Chuyện gì?"
Tần Lang nhẹ nhàng thổi vào trán nàng: "Chỉ cần ta vui vẻ, nàng mưu đồ gì cũng được. Nếu ta không vui..." nàng sẽ không được gì cả.
"Ta biết." Thẩm Nhược Cẩm vẫn có chút nhạy bén: "Chẳng phải ta đang tìm cách làm ngươi vui sao?"
Tần Lang hơi nhướng mày, tỏ vẻ như muốn nói: "Ta không thấy chút nào cả."
Trong lúc hai người đang nói chuyện, Hoàng ban chủ dẫn người trong đoàn ca kịch lên chào hỏi.
"Tiểu vương gia, Nhị thiếu phu nhân, tiểu nhân dẫn người trong đoàn đến thỉnh an hai vị."
Hoàng ban chủ nở nụ cười, đẩy Hải Đường Hồng vẫn chưa tẩy trang ra phía trước.
Lúc nãy cách xa sân khấu, Thẩm Nhược Cẩm chỉ thấy vị hoa đán này dáng người thướt tha, dung mạo diễm lệ. Đến gần mới thấy người này cao hơn nàng nửa cái đầu.
Thẩm Nhược Cẩm luyện võ từ nhỏ, vóc dáng trong đám nữ nhi đã thuộc hàng cao ráo hiếm có.
Hải Đường Hồng này chiều cao phần khác thường, nhưng dung mạo thực sự xinh đẹp, không có chút nét nam tính nào.
Thẩm Nhược Cẩm chậm rãi bước tới, giơ tay nâng cằm Hải Đường Hồng, ngắm nghía một lúc.
Nàng mỉm cười tán thưởng: "Sắc như xuân sớm, mặt tựa hoa tươi, quả là mỹ nhân hiếm có."
Hải Đường Hồng chưa kịp lên tiếng, Hoàng ban chủ đã đắc ý chen vào: "Đúng vậy, tiểu nhân kinh doanh gánh hát hơn ba mươi năm, mới có được một trụ cột như thế này..."
Thẩm Nhược Cẩm dùng dáng vẻ phong lưu quen thói trêu ghẹo thiếu nữ, giữ lấy cằm mỹ nhân. Hải Đường Hồng bị khống chế nhưng đôi mắt đẹp kia vẫn chăm chú nhìn Tần Lang: "Ta không bán thân, càng không làm thiếp! Tiểu Vương gia biết rõ tâm tư của ta, ngài nói gì đi chứ."
Thẩm Nhược Cẩm buông tay, quay lại nhìn Tần Lang: "Tiểu Vương gia?"
Thần sắc Tần Lang hơi kỳ lạ: "Ngươi muốn ta nói gì?"
Hải Đường Hồng ủy khuất muốn khóc: "Ngài đã hứa sẽ không để người khác bắt nạt ta, cũng không ép ta làm thiếp mà..."
"Khoan đã, đừng khóc." Thẩm Nhược Cẩm kịp thời ngắt lời: "Ta không có ý mua ngươi làm nô tỳ, càng không có ý định ép ngươi làm thiếp."
Hải Đường Hồng rưng rưng nước mắt hỏi: "Vậy ngài mua Phương Hoa Ban để làm gì?"
"Đương nhiên là để kiếm tiền rồi." Thẩm Nhược Cẩm đáp không chút do dự: "Thay vì để Tiểu vương gia vung tiền cho người ngoài, chi bằng mua đứt Phương Hoa Ban, để ngài ấy ném tiền vào việc kinh doanh của nhà mình. Đây gọi là nước phù sa không chảy ruộng ngoài." (*)
(*) PC: Nước phù sa không chảy ruộng ngoài: Thành ngữ ý chỉ những điều tốt đẹp, lợi lộc nên giữ lại cho người nhà, không để lọt ra ngoài cho người dưng hưởng.

Bình Luận

0 Thảo luận