Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đích Nữ Xin Nhường Cho Muội

Chương 4

Ngày cập nhật : 2025-11-16 16:26:37
11.
Sau tiệc mẫu đơn, Thái tử và Thái tử phi vào cung chịu sự khiển trách, còn đích tỷ cũng bị phạt bổng lộc ba tháng, nhưng nàng lại vui vẻ hớn hở.
“Tâm Tâm, lần này tuy Hoàng thượng và Hoàng hậu khiển trách, nhưng họ đã giao cho ta quyền phụ trách việc quản lý phủ Thái tử. Có Thái tử phi kẻ ngu ngốc đó, đứng mũi chịu sào, ta thảnh thơi hơn nhiều.”
Quả nhiên, cuối tháng phủ Thái tử lại xảy ra vụ án vu cổ như kiếp trước.
Chỉ là lần này, người bị hãm hại không phải đích tỷ, mà là một vị trắc phi khác trong phủ Thái tử, Ngọc trắc phi.
Con búp bê yểm bùa được tìm thấy dưới gầm giường của nàng ta, trên đó viết bát tự của Hoàng Thái tôn.
Hoàng Thái tôn kể từ khi Thái tử phi bị khiển trách thì liên tục sốt cao, tiêu chảy không dứt.
Thái tử phi lo lắng đến mức miệng nổi đầy mụn, Thái tử cũng rất quan tâm đến đứa con trai độc nhất này.
Những việc quan trọng trong phủ tự nhiên đều dồn lên vai đích tỷ.
Đích tỷ tinh tường, từ những manh mối nhỏ đã phát hiện ra hành động của Ngọc trắc phi, lập tức bắt quả tang.
Trong phòng của Ngọc trắc phi, Thái tử phi tóc tai rối bời, không đợi tỳ nữ ra tay, tự mình tát Ngọc trắc phi.
“Chát! Chát!” Hai cái tát đối xứng.
“Tiện tỳ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ich-nu-xin-nhuong-cho-muoi&chuong=4]

Bản cung đối xử với ngươi không tệ, vậy mà ngươi dám nguyền rủa Thái tôn, ta sẽ xé xác ngươi thành trăm mảnh, mới hả được cơn giận trong lòng!”
Thái tử cũng xem kỹ đường kim mũi chỉ trên con búp bê yểm bùa, không chút nghi ngờ nói: “Ngọc Nhi, đây đích xác là thứ do chính tay nàng làm.”
Má Ngọc trắc phi đỏ bừng, sự ghen ghét hiện rõ trong ánh mắt.
“Thái tử phi hại ba đứa con của ta, ta hại một đứa con của nàng thì đã sao? Chính nàng thể chất yếu ớt nên không cho phép người phụ nữ khác sinh con sao? Thái y nói ta đã uống quá nhiều hồng hoa, cả đời này không thể làm mẹ được nữa. Thay vì làm một kẻ vô dụng, ta thà báo thù cho các con của ta!”
Lời nói của Ngọc trắc phi khiến tất cả mọi người có mặt đều im lặng.
Ai cũng biết Thái tử phi ghen tuông, nhưng không ngờ lại hại cả hoàng tự. Chẳng trách Thái tử và Thái tử phi kết hôn ba năm rồi mà chỉ có duy nhất một mầm mống là Hoàng Thái tôn.
Thái tử trầm ngâm một lát, quyết định dẹp yên mọi chuyện: “Ngọc trắc phi nguyền rủa Hoàng Thái tôn, tội không thể tha thứ, ban lụa trắng, xóa tên khỏi ngọc điệp hoàng gia.”
Nói xong, Thái tử nhìn Thái tử phi đang đứng ngẩn người tại chỗ: “Thái tử phi quản lý hậu viện không tốt, sau này mọi việc trong nội trạch đều giao cho Liễu trắc phi. Thái tử phi cứ an tâm chăm sóc Thái tôn là được.”
Không tốn chút công sức, đích tỷ đã trở thành chủ nhân thực sự của hậu viện Thái tử.
Thái tử phi chỉ còn danh hão, đành phải ẩn nhẫn.
Đích tỷ nhân cơ hội này lại nạp thêm vài người mới vào cho Thái tử, để họ sinh con đẻ cái.
Thái tử rất trân trọng sự hiền huệ, rộng lượng của đích tỷ, đúng lúc đích huynh trúng tiến sĩ, bèn hạ lệnh cho đích huynh đến Bộ Hộ làm việc, coi như nể mặt đích tỷ.
Đích tỷ mừng đến phát khóc.
Còn thứ huynh thì lại ghen ghét vô cùng.
12.
Vốn dĩ thứ huynh cứ nghĩ mình chắc chắn sẽ đỗ đạt, nhưng không ngờ vị trí đầu bảng lại thuộc về đích huynh có phần ngốc nghếch, còn hắn ta thì trượt.
Sau ba ngày say mèm, hắn ta nổi giận đùng đùng, đập phá đồ đạc trong phòng ta, chỉ vào mũi ta mà mắng: "Đồ con gái vô dụng, bảo ngươi gả cho Vương Thiện thì ngươi không chịu, thật là làm ta mất mặt!"
Di nương che chắn cho ta, nhưng không dám đứng ra bảo vệ ta.
Ta thoát khỏi vòng tay của di nương, cười lạnh: "Huynh tự thi không tốt thì đổ lỗi cho muội vô dụng, bản thân không có tài cán thì đổ lỗi cho di nương không cho huynh một xuất thân tốt. Đổ lỗi cho trời cho đất, sao không tự trách bản thân không có một cái đầu thông minh đi!"
Ta tức giận, những lời chôn giấu trong lòng bấy lâu cũng không kìm được mà tuôn ra.
Huynh muội cùng chung máu mủ, đáng lẽ phải giúp đỡ, nương tựa vào nhau. Thế nhưng hắn ta thì sao, chỉ lo lợi ích trước mắt, ngay cả muội muội ruột cũng có thể đẩy vào hố lửa. Loại người như vậy, dù có đỗ tiến sĩ cũng chẳng phải là chuyện tốt!
"Tâm Tâm! Sao con lại có thể trách ca ca như vậy, nó trượt khoa cử đã không vui rồi, nhịn một chút là qua thôi mà!" Di nương trách mắng ta, vẻ mặt như thể người gây sự là ta vậy.
Từ nhỏ, di nương đã dạy ta cách đối nhân xử thế, dạy ta phải tự trọng, tự yêu bản thân, phải tin tưởng vào chính mình hơn là tin vào nam nhân.
Lúc nhỏ ta ngây thơ không hiểu nhưng càng lớn, ta càng thấm thía đạo lý này. Ngay cả huynh trưởng ruột thịt, cũng là nam nhân, cũng không thể tin tưởng được.
Bởi vì ngay cả mẹ ruột, đôi khi cũng sẽ đứng về phía nam nhân.
"Di nương, bây giờ con đã được nhận làm con nuôi của đại phu nhân. Con là đích nữ, địa vị đích-thứ khác nhau. Hắn ta là một thứ huynh còn có mặt mũi đến khuê phòng của con mà làm loạn!"
"Được lắm, Liễu Tâm Tâm. Mới được chút địa vị đã không nhận mẹ ruột, ca ca ruột rồi phải không? Ta xem ngươi đắc ý được đến bao giờ!"
Thứ huynh hằm hằm bỏ đi, trước khi đi còn lấy luôn cái bình hoa men pháp lang mà đích mẫu thưởng cho ta. Chiếc bình đó là vật ta yêu thích nhất, rất có giá trị, vốn định giữ lại làm của hồi môn.
Di nương thấy ta tiếc, vội vàng xoa dịu: "Chỗ nương có cái tương tự, lát nữa nương đưa con bù vào."
Ta vừa giận vừa bất lực, di nương quá thiên vị, ta có tranh cãi đến mấy cũng không có cơ hội.

Bình Luận

0 Thảo luận