1
Ta tên là Liễu Tâm Tâm, một thứ nữ trong phủ Thượng Thư. Mặc dù nương của ta là thiếp, nhưng lại là lương thiếp duy nhất trong phủ.
Ta thừa hưởng vẻ đẹp của nương, từ nhỏ đã có dung mạo xinh đẹp. Ai trong phủ Thượng Thư cũng khen nương ta nuôi dạy tốt, nhưng không ngờ chính vì lý do này mà đích tỷ càng bắt nạt ta hơn.
Nàng không chỉ thỉnh thoảng bắt ta đến chỗ đích mẫu để học quy củ, mà còn bắt ta gả cho một gia đình sa sút mà người khác không ai muốn, để hành hạ ta.
Mỗi khi bị bắt nạt, ta luôn mơ ước có ai đó từ trên trời rơi xuống cứu ta khỏi vũng lầy này. Không ngờ, người đó lại chính là đích tỷ.
2.
"Tâm Tâm, muội lại đây." Đích tỷ dịu dàng vẫy tay gọi ta.
Ta khẽ rụt người lại, nhưng rồi vẫn bước về phía nàng.
Trước đây, đích tỷ luôn bày ra đủ cách để hành hạ ta. Khi thì giữa trời đông rét muốt bắt ta đi hứng tuyết trên hoa mai vào sáng sớm, lúc lại yêu cầu ta thêu xong một chiếc khăn tay Tô tú* chỉ trong hai ngày.
Tô tú*: 苏绣 (Sū xiù) nghĩa là thêu Tô Châu, hay còn gọi là Tô tú, là một trong bốn loại thêu nổi tiếng nhất Trung Quốc (gồm: 苏绣、湘绣、蜀绣、粤绣).
Bề ngoài đích tỷ trông có vẻ dịu dàng, nhưng kỳ thực lại vô cùng chán ghét ta.
Thế nhưng lần này, nàng lại đối xử tốt với ta.
"Đây là năm trăm lượng bạc." Đích tỷ thành khẩn kéo tay ta, đặt một tấm ngân phiếu mỏng vào lòng bàn tay ta. "Ta biết những năm qua đã làm khổ muội và di nương rồi. Muội hãy cầm số tiền này, giữ lại bồi bổ cơ thể đi."
Cho đến khi rời khỏi phòng của đích tỷ, ta vẫn cảm thấy không thể tin được.
“Đích tỷ, lần đầu tiên đối xử với ta dịu dàng như vậy...”
3.
Chẳng mấy chốc, mọi người trong phủ đều nhận ra sự thay đổi của đích tỷ.
“Phụ thân, lần đi cứu tế này, ngoài việc cứu giúp bách tính, người nhất định phải lưu ý một người tên là Bồ Liễu. Người này sau này sẽ vô cùng hiển hách, cha nhất định phải đưa người đó về.”
Trong hoa sảnh, đích tỷ nói năng dứt khoát, dặn dò phụ thân phải cẩn thận khi xuống phía nam cứu tế.
“Người này có gì đặc biệt sao?” Phụ thân không hiểu, vuốt chòm râu hoa râm, cẩn thận hỏi đích tỷ.
“Người này chính là vị Trạng Nguyên tương lai, cũng là con trai độc nhất của Bồ gia, gia tộc giàu nhất Giang Nam.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ich-nu-xin-nhuong-cho-muoi&chuong=1]
Hiện tại người đó đang bị truy sát, tung tích không rõ. Nếu phụ thân tìm được người đó và ban ân, hẳn là sau này phủ Thượng Thư chúng ta sẽ kết giao thân thiết với Bồ gia.”
Phủ Thượng Thư không giàu có, bổng lộc của phụ thân ít ỏi, gia sản của tổ phụ cũng không hưng thịnh.
May mắn thay, nhà mẹ của đích mẫu có gốc rễ sâu xa, mấy năm nay cả phủ vẫn sống nhờ của hồi môn của đích mẫu.
Phụ thân tuy đã làm quan nhiều năm, nhưng nếu sau này có thể kết giao với Bồ gia, chắc chắn sẽ giải quyết được tình thế cấp bách của phủ Thượng Thư.
4.
Lời đích tỷ nói rằng sẽ đối xử tốt với ta dường như là thật.
Vì nàng không chỉ không bắt ta đi học quy củ nữa, mà còn mời tiên sinh dạy ta đọc sách, bà vú dạy ta lễ nghi, thậm chí còn có bà vú quản sự bên cạnh đích mẫu dạy ta cách xem sổ sách.
Ta bất an hỏi đích tỷ vì sao lại đối xử tốt với ta.
Đích tỷ mặc y phục trắng như tuyết, ánh mắt cô độc nhìn ta: “Vì ta đã trải qua một bước đường cùng, chỉ có muội đã giúp đỡ ta và nương. Thế nên, ta phải đối tốt với muội, những gì trước đây ta chưa từng cho muội, ta sẽ cho muội tất cả.”
Mặc dù ta không biết đích tỷ nói thật hay chỉ đang đùa giỡn, nhưng nhìn ánh mắt của nàng, ta thấy không giống như lời giả dối.
Ta lén lút cất giữ số bạc nàng cho, cùng di nương trải qua một năm mới thật vui vẻ.
Năm mới trôi qua, đích tỷ cuối cùng cũng gả đi. Nàng trở thành trắc phi của Ngũ hoàng tử, với tám mươi tám gánh hồi môn cực kỳ xa hoa, kèn trống rộn ràng đưa vào phủ Ngũ hoàng tử.
Nghe nói nàng dường như đã biết cách ẩn mình, không tranh sủng với vương phi mà lại thân thiết với Tĩnh phi, sinh mẫu của Ngũ hoàng tử, nhờ đó tránh được những cuộc đấu đá trong phủ.
Mà ta cũng đã cập kê.
Đêm cập kê, ta cũng có một giấc mơ.
Ta cuối cùng đã hiểu ra nguyên nhân đích tỷ đột nhiên thay đổi tính nết.
Trong mơ, đích tỷ vẫn như thường lệ bắt nạt ta. Nàng không chỉ bắt nạt ta trong phủ, mà còn để đích mẫu sắp xếp cho ta một cuộc hôn nhân mà ngay cả chó cũng chê.
Đó là gả cho một lão già nghiện rượu, bạo hành vợ, cộng thêm ba đứa con riêng quậy phá.
Khi ta xuất giá, nương ta đã khóc ngất đi.
Còn ta, ta sống một cuộc đời khổ sở. Rõ ràng là con gái phủ Thượng Thư, nhưng lại sống như một nha hoàn. Mỗi ngày ngoài việc lao động, ta còn phải chịu đựng sự hành hạ của bà bà và những trận đòn roi của trượng phu.
Chỉ sau ba năm, ta tiều tụy như già đi mười tuổi.
Đích tỷ thấy ta sống quá bi thảm, giả vờ đại phát từ bi, ban cho ta công việc dọn dẹp nhà xí trong phủ Ngũ hoàng tử.
Ta vội vàng cảm ơn, nhưng trong lòng lại hiểu đích tỷ chẳng qua đang sỉ nhục ta. Nàng mặc bộ y phục thêu Tô tú lộng lẫy nhất, lơ đãng nhìn móng tay: "Có những người sinh ra đã ở dưới đáy xã hội. Bậc trên chỉ cần khẽ động ngón tay, đã có thể khiến ngươi sống không ra sống, chết cũng không được."
Còn ta, ta chỉ có thể thành thật dập đầu tạ ơn.
Sau đó, đích tỷ tranh sủng với vương phi, lỡ tay xô vương phi khiến nàng sảy thai. Mưu hại chủ mẫu là trọng tội. Ngũ hoàng tử nổi giận, giáng đích tỷ làm thị thiếp, giam lỏng trong viện. Nhưng vài tháng sau, đích tỷ lại bị phát hiện dùng vu cổ nguyền rủa vương phi và Tĩnh phi.
Thế là đích tỷ bị lột áo, đánh ba mươi gậy, hai chân gãy nát, nội tạng tổn thương, rồi bị ném vào phòng củi chờ chết.
Chính ta, vào giữa đêm khuya, đã lôi nàng vào trong thùng chở phân để cứu nàng, giúp nàng gặp đích mẫu lần cuối.
Trước khi chết, đích tỷ đã động lòng trắc ẩn, không chỉ cho ta tiền, mà còn hứa rằng, nếu có kiếp sau, nhất định sẽ coi ta như muội muội ruột thịt.
Sáng sớm, ta tỉnh dậy sau giấc mơ, nước mắt làm ướt một nửa chiếc gối.
Ta nhớ di nương, ta muốn đi, ta không muốn ở lại phủ Thượng Thư này nữa, ta không muốn gả cho gã đàn ông đáng sợ kia.
5.
Đích tỷ nghe nói ta khóc lóc không dứt, vội vàng từ phủ Ngũ hoàng tử trở về để thăm ta.
“Ngoan ngoãn nào, Tâm Tâm. Chỗ này có một cửa hàng tốt, nếu muốn thì không được khóc nữa nhé!” Đích tỷ dỗ dành ta như dỗ một đứa trẻ.
Ta ngây người ra, ta chưa từng thấy khế đất của cửa hàng bao giờ, nhất thời quên cả việc rơi lệ.
Đích tỷ khẽ cười, dịu dàng an ủi ta: “Trước đây, ta thường nghe nói thứ huynh Liễu Quý Vọng của muội ở học đường bắt nạt ca ca của ta, cứ tưởng Liễu di nương là một kẻ tai họa, còn muội và Liễu Quý Vọng đều là một giuộc. Giờ mới phát hiện, muội là người tốt, Liễu di nương thì ngây ngô, còn thứ huynh của muội lại là kẻ xấu xa!”
Nghe đích tỷ nói thẳng thừng như vậy, ta rụt rè cúi đầu, không dám ngẩng lên nhìn nàng.
Trong đầu ta lại hiện lên hình ảnh của thứ huynh.
Từ năm bảy tuổi, thứ huynh đã đến tiền viện đọc sách, một tháng mới gặp nhau một lần. Mỗi lần di nương đều dặn dò hắn ta phải học hành chăm chỉ, đừng ham chơi, thế nhưng hắn ta luôn không nghe lời. Chẳng nói đến ta, một người muội muội ruột thịt cũng chẳng bận tâm.
Hắn ta ở bên ngoài viện sống sung sướng, sớm đã quên mất di nương và ta vẫn đang chịu đựng sự giày vò của đích mẫu trong hậu viện.
Khi đích tỷ bắt nạt ta, hắn ta ngược lại còn khuyên ta: “Tại sao nàng ta không bắt nạt người khác, mà chỉ bắt nạt muội? Có phải muội không biết cách lấy lòng đích tỷ không? Hay là di nương đã đắc tội với phu nhân? Huynh còn phải đi thi khoa cử, muội đừng có lúc nào cũng mang mấy chuyện lặt vặt trong hậu viện đến làm phiền huynh!”
Ta bị phạt quỳ ba tiếng là chuyện nhỏ, di nương bị đánh hai mươi cái tát là chuyện nhỏ, mùa đông không có chăn ấm cũng là chuyện nhỏ, ngay cả bà vú cũng dám bắt nạt hai mẹ con chúng ta cũng là chuyện nhỏ.
Cuối cùng ta cũng đã hiểu ra ai mới là kẻ đầu sỏ.
Chính là hắn ta, ở học đường ỷ vào học vấn giỏi, được phu tử yêu thích mà bắt nạt đích huynh.
Chính là hắn ta, đã khiến cho cuộc sống của di nương và ta trong hậu viện trở nên khốn khổ như vậy.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận