Chạng vạng buông xuống, bầu trời xám trắng phủ kín cả thành phố.
Tuyết và mưa đan xen rơi xuống cửa kính xe, giống như những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng người.
Bông tuyết tan thành nước, theo nhịp xóc nảy của chiếc xe mà lăn dài xuống thân kính, để lại từng vệt nước mờ nhòe.
Dù trong xe bật máy sưởi ở mức cao nhất, qua lớp kính vẫn có thể cảm nhận rõ cái lạnh thấu xương ngoài kia.
Chung Tây Mân bỗng thất thần trong chốc lát.
Ý nghĩ vừa trôi đi lại bị giọng nói lạnh nhạt bên cạnh kéo về.
"Trần Thuần đang tiếp xúc với Vương Kha Hàm cho vai gì?"
"Nữ chính thì phải." Chung Tây Mân hoàn hồn, "Tôi chưa hỏi kỹ."
Ánh mắt mất tiêu cự của anh dần dần tập trung lại trên người Nguyễn Thanh Duệ.
Cô đang nhắm mắt tựa vào ghế nghỉ ngơi.
Chiếc nơ màu cam nhạt trước cổ áo bị cột lệch từ lúc nào.
Xe thương vụ chạy được một đoạn lại dừng, nơ bướm theo chuyển động nhẹ nhàng rung lên như cánh bướm đang chập chờn.
Nút thắt cũng chậm rãi lỏng ra.
Chung Tây Mân gần như tận mắt nhìn chiếc nơ từng chút một bung khỏi cổ áo cô.
Hai dải ruy băng dài ngắn không đều buông lơi xuống trước ngực.
Anh định nhắc cô.
Nhưng tay vừa đưa tới vai cô lại khựng giữa không trung.
Do dự vài giây, anh đổi hướng, cúi người thử thăm dò hơi thở cô.
Hô hấp đều đặn.
Ngủ rồi.
Thấy cổ áo sắp bung hẳn, Chung Tây Mân đành đưa tay nhón lấy một đầu ruy băng, chuẩn bị giúp cô buộc lại.
Nhưng ngay lúc anh vừa định chạm vào dải còn lại.
Người phụ nữ trước mặt đột nhiên mở mắt.
Trong mắt Nguyễn Thanh Duệ còn mang theo chút mê mang vừa tỉnh ngủ.
Cô nhìn thấy trước mặt mình là bàn tay đang cứng đờ giữa không trung của Chung Tây Mân.
Cúi đầu xuống...
Một tay anh còn đang giữ dải ruy băng trên cổ áo cô.
Nguyễn Thanh Duệ lập tức tỉnh táo hoàn toàn.
"Cút!!!"
"Không phải... Khoan đã! Tôi đệt...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/i-muoi-ky&chuong=5]
Không phải như em nghĩ đâu!"
Chung Tây Mân giật mình tới mức suýt ném luôn dải ruy băng đi.
Cảm giác y hệt bị bắt tại trận lúc đang làm chuyện xấu.
Nhưng vấn đề là.
Anh thật sự không tháo ra mà!!!
Rõ ràng là tự nó bung ra!
Anh chỉ thấy cô ngủ rồi nên không muốn đánh thức cô thôi!
Nguyễn Thanh Duệ giật mạnh dải ruy băng về, ba hai cái đã buộc lại nơ bướm thật chặt.
Lần này còn siết đến mức không thể bung nổi.
"Đồ thần kinh!"
"Là nó tự bung ra thật mà!" Chung Tây Mân oan đến muốn chết, lập tức quay sang nhìn cameraman cầu cứu, "Anh ấy có thể làm chứng!"
May mà đây là xe của tổ chương trình.
Nếu không có cameraman đi theo ghi hình, hôm nay anh đúng là nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch nổi.
Bị gọi tên bất ngờ, cameraman lập tức gật đầu lia lịa xác nhận giúp Chung Tây Mân.
Chung Tây Mân lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
"Đúng là chưa phân rõ trắng đen đã mắng người."
Nguyễn Thanh Duệ vẫn bán tín bán nghi, ánh mắt đầy đề phòng.
"Nghe được tôi mắng là anh lời rồi đấy." Cô lạnh mặt đáp, "Bình thường tôi không tùy tiện chửi người đâu."
"Tố chất cao lắm."
"Ừm..."
Chung Tây Mân kéo dài giọng, lười biếng tựa lưng vào ghế.
"Không biết ai từng đạp nát bát ăn của chó hoang."
"Không biết ai đổ bã cà phê vào bồn cây."
"Tố chất?" Anh cười nhạt, "Không có tự nhận thức thì ít nhất cũng nên soi gương chứ?"
Nguyễn Thanh Duệ bật cười lạnh.
"Anh tự soi trước đi."
"Áo len mặc ngược rồi kìa."
"..."
Chung Tây Mân lập tức ngồi bật dậy kéo cổ áo nhìn xuống.
Sau khi phát hiện thật sự mặc ngược, tai anh đỏ bừng nhưng vẫn mạnh miệng cãi:
"Em hiểu gì về thời trang?"
"Nhận thức lớn nhất của em với fashion chắc chỉ là đổi màu tóc thôi."
"Đồ quê mùa." Nguyễn Thanh Duệ chống cằm chế nhạo, "Đây gọi là 'vận đỏ vào đầu'."
"Năng lực kém thì có mê tín phong thủy cũng vô dụng."
"Kém?" Cô cười nhếch mép, "Bại tướng dưới tay tôi mà cũng dám nói?"
"Được thôi." Chung Tây Mân lập tức ngồi thẳng người, "Có gan thì đấu với tôi thêm trận nữa."
"Ai sợ người đó là chó."
"Người sợ là cháu nội anh!"
Hai người đang khẩu chiến đến hăng say.
Bỗng đồng thời ngẩng đầu lên.
Không biết từ lúc nào, trước sau xe đã dựng thêm hai camera khác đang quay thẳng vào họ.
Cameraman thấy hai người đột nhiên im bặt, lập tức cười gượng:
"Ờm... hai vị cứ tiếp tục đi."
"Coi như bọn tôi không tồn tại."
"..."
"..."
Nguyễn Thanh Duệ hoàn toàn mất sạch cơn buồn ngủ.
Cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ngoài kia xe cộ nối dài không dứt.
Chiếc xe thương vụ chậm rãi dừng lại trước ngã tư, lặng lẽ chờ đèn xanh bật sáng.
Bên phải là một tiệm bánh mì nổi tiếng trên mạng.
Ngoài tủ kính dán đầy poster bánh ngọt mềm xốp, nhìn thôi đã thấy thơm ngậy.
Cô hơi đói bụng.
Ánh mắt vô thức dừng lại trên những chiếc bánh trong poster, tưởng tượng ra mùi bơ sữa ngọt ngào.
Càng nhìn càng muốn ăn.
Nguyễn Thanh Duệ vô thức nghiêng người sát gần cửa kính.
Nhưng thứ chạm vào cô chỉ có hơi lạnh ẩm ướt từ mặt kính.
Mưa vẫn rơi.
Hạt nước đập lên kính rồi nở tung thành những bông hoa nhỏ, sau đó men theo chiều gió chảy xuống.
Cô khẽ hà hơi lên mặt kính, dùng đầu ngón tay vẽ một vòng tròn mờ, khoanh lấy tiệm bánh bên ngoài.
Mùa đông phương Bắc...
Đúng là lạnh thật.
Ngay lúc ấy, giọng Chung Tây Mân vang lên bên cạnh.
"Tôi nghĩ ra nên cược cái gì rồi."
Nguyễn Thanh Duệ quay đầu.
Bắt gặp ánh mắt đầy khiêu khích của anh, máu thắng thua trong người cô lập tức bốc lên.
"Cược gì?"
"Cuối tháng công ty phải nộp danh sách tuyển chọn cho dự án 'Hoa Lộ'." Chung Tây Mân chống cằm nhìn cô, "Chúng ta mỗi người chọn một thực tập sinh."
"Cuối năm lấy thành tích của họ phân thắng thua."
"Tiền cược..." Anh cong môi cười, "Năm trăm nghìn."
"Dám chơi không?"
"..." Trời ơi.
Nguyễn Thanh Duệ sững người.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bên ngoài đang mưa hay đang rơi tiền vậy?
Năm trăm nghìn?!
Mức cược này có phải hơi quá đáng không?!
Có cần đóng thuế không nhỉ...
Có phạm pháp không ta?
Nhưng đó là năm trăm nghìn đấy!
Cô vô thức liếm môi, cảm giác cổ họng khô khốc, cả người nóng bừng lên.
Chung Tây Mân chậm rãi nhắc lại:
"Ai sợ người đó là cháu trai."
"Sợ là chó!" Nguyễn Thanh Duệ bị khơi trúng máu hiếu thắng, "Nhưng người tôi chọn phải do tôi tự quyết."
Về đến công ty.
Chung Tây Mân đứng nhìn cô rút ra một tờ đánh giá từ chồng hồ sơ.
Ngón tay cô gõ nhẹ lên dòng tên.
"Đường Tô Kỳ."
Chọn xong, cô tiện tay ném phần hồ sơ còn lại cho anh.
Sắc mặt Chung Tây Mân lập tức sa sầm thấy rõ.
Anh đút tay vào túi quần, tựa hờ lên mép bàn.
"Lần này không kén chọn nữa à?"
"Anh biết gì mà bảo tôi không chọn?" Nguyễn Thanh Duệ nhàn nhạt đáp, rồi lại đưa hồ sơ cho anh.
Mé giấy lộn xộn quẹt qua mu bàn tay khiến anh thấy hơi ngứa.
Nhưng anh không vội chọn ngay.
"Là vì cô ấy giống Lý Trác sao?"
Không khí đột nhiên im lặng.
Lý Trác là thực tập sinh đầu tiên Nguyễn Thanh Duệ từng dẫn dắt.
Mà chuyện xảy ra bốn năm trước.
Không chỉ thay đổi cả cuộc đời Lý Trác.
Mà còn khiến cô và Chung Tây Mân hoàn toàn rẽ sang hai hướng khác nhau.
Ký ức cũ bất ngờ ập tới.
Nguyễn Thanh Duệ nhìn chằm chằm tờ đánh giá đến thất thần.
Quá lâu không chớp mắt khiến mắt cô khô rát.
Ánh nhìn vô thức đảo quanh rồi dừng lại trên hộp trầm hương đặt trên bàn.
Khói trắng men theo khe hở của hòn non bộ chậm rãi chảy xuống.
Tầng tầng lớp lớp.
Cuối cùng lại trở nên trong suốt.
Giống hệt tâm trạng cô lúc này.
"Anh không hài lòng với lựa chọn của tôi?"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận