Tên của chương trình thực tế là "Top Agent" (Quản Lý Kim Bài).
Mỗi mùa sẽ mời mười quản lý nghệ sĩ nổi tiếng trong giới tham gia, thời gian quay kéo dài suốt một năm.
Mỗi tháng, khán giả sẽ bỏ phiếu để loại người có thứ hạng thấp nhất.
Người đứng đầu bảng xếp hạng sẽ giành được nguồn tài nguyên tốt nhất, còn những người còn lại phải tham gia các "nhiệm vụ trừng phạt" do tổ chương trình sắp xếp.
Mùa đầu tiên, ekip từng gửi lời mời cho Nguyễn Thanh Duệ.
Nhưng khi ấy cô đã khéo léo từ chối.
Ai ngờ lần này, Chung Tây Mân lại nhân lúc cô đi công tác, trực tiếp lấy danh nghĩa công ty ký hợp đồng tham gia.
Cuối đông đầu xuân, tuyết tan thành nước, trời âm u kéo theo những cơn mưa lạnh thấu xương.
Trong kiểu thời tiết thế này, Nguyễn Thanh Duệ đến cửa còn chẳng muốn bước ra ngoài.
Vậy mà hôm nay lại là ngày quay trailer giới thiệu chương trình.
Địa điểm ghi hình nằm ở một studio vùng ngoại ô, xung quanh hoang vắng đến lạnh lẽo.
Dù trước khi xuống xe cô đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, nhưng vừa mở cửa xe ra, luồng gió lạnh vẫn lập tức tạt vào khiến cô run lên.
Nguyễn Thanh Duệ vô thức kéo chặt áo khoác, vùi nửa khuôn mặt vào cổ áo.
Cô còn chưa đi được mấy bước, một chiếc xe thể thao đã rít gió lao tới rồi phanh gấp trước mặt.
Gió lạnh cuốn theo mưa phùn bắn tung tóe.
Cửa ghế phụ mở ra.
Một người đàn ông cao lớn bước xuống xe.
Có lẽ vì say quá nên anh ta quên tháo dây an toàn, vừa bước xuống đã bị vướng chân, lảo đảo suýt ngã.
"Thanh Duệ muội muội!!!"
Cố Phong Vinh nhiệt tình vẫy tay với cô.
Anh là ông chủ của Hoa Thủy Entertainment.
Lần đầu gặp Nguyễn Thanh Duệ, anh cảm thấy cô rất giống em gái nhà mình, từ đó cứ luôn miệng gọi cô là "muội muội".
Thấy đối phương đi tới, Nguyễn Thanh Duệ lập tức đổi sang nụ cười xã giao tiêu chuẩn.
"Chào anh, anh Phong Vinh."
Nhưng khi khoảng cách gần hơn, gió lạnh cũng mang theo mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi.
Nguyễn Thanh Duệ khẽ nhíu mày, đang định lên tiếng thì phía sau bỗng vang lên tiếng đóng cửa xe.
Trong tầm mắt cô, một bóng đen như mũi tên lao vọt qua.
"Cố tổng."
Chung Tây Mân bước nhanh tới, cực kỳ tự nhiên khoác vai Cố Phong Vinh rồi xoay cả người anh ta về phía phim trường.
"Lâu rồi không gặp."
"Thanh... Thanh..."
Chung Tây Mân lập tức vỗ đầu anh ta một cái:
"Thân (hôn) cái gì mà thân (hôn)?"
"Say đến lú rồi à?"
Cố Phong Vinh mơ màng nhìn anh như vẫn chưa tỉnh rượu.
"Cậu cũng tới quay show à?"
"Không thì sao?" Chung Tây Mân ghét bỏ nhíu mày, "Chỉ mình anh được tới chắc?"
Anh vừa nói vừa phẩy phẩy tay trước mũi:
"Người anh toàn mùi rượu."
"Uống suốt đêm à?"
"Đừng nhắc nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/i-muoi-ky&chuong=3]
Cố Phong Vinh đau khổ than thở, "Qua năm mới tới giờ công ty còn chưa chốt được dự án nào."
"Tối qua tôi hẹn mấy anh em ra uống rượu bàn hợp tác, vừa tỉnh đã phải chạy tới đây rồi."
Anh kéo rộng cổ áo khoác ra quạt gió, định cho mùi rượu bay bớt đi.
Kết quả càng quạt, mùi thuốc lá pha rượu thịt càng bốc lên rõ rệt.
Chung Tây Mân lùi nửa bước:
"Vậy uống ra được cái gì chưa?"
Cố Phong Vinh lập tức thần thần bí bí ngoắc tay, ý bảo anh ghé tai lại gần.
Sau đó hạ thấp giọng:
"Nghe nói tổ sư gia của giới điện ảnh về nước rồi."
"Trần Thuần cũng đang tiếp xúc bên đó."
"Suỵt..."
Chung Tây Mân cau mày:
"Vương Kha Hàm?"
"Người ấy lui khỏi giới hơn chục năm rồi mà?"
"Chắc chỉ về thăm người thân thôi."
"Tin hay không tùy cậu." Cố Phong Vinh xua tay, "Lão tiền bối kia khó tiếp cận lắm, tôi bỏ cuộc rồi."
Anh vừa nói vừa vỗ ngực Chung Tây Mân, ném cho anh ánh mắt kiểu 'anh em chỉ giúp được đến đây thôi'.
"Nhớ tiện thể chào hỏi giúp tôi với Thanh Duệ muội muội."
Phía trước vừa hay có người quen của Cố Phong Vinh, anh ta nói vài câu với Chung Tây Mân rồi đi sang bên kia bắt chuyện.
Chung Tây Mân dừng bước.
Sau lưng vang lên tiếng giày cao gót đang tiến lại gần.
Anh đút tay vào túi áo, lười biếng tựa lên tường rồi chắn ngay trước mặt Nguyễn Thanh Duệ.
Khoảng cách giữa hai người không xa không gần.
Chỉ cần anh cúi đầu thêm một chút là có thể ngửi thấy mùi hương trên người cô.
Mùi hương rất nhạt.
Giống như khu rừng sau cơn mưa.
Không khí ẩm ướt mang theo hương thơm của thực vật và đất ẩm, vừa lạnh vừa sạch sẽ, khiến người ta bất giác thấy bình tĩnh.
Chung Tây Mân cúi mắt nhìn cô:
"Em mang nước hoa à?"
Nguyễn Thanh Duệ lạnh nhạt ngẩng đầu:
"Cố Phong Vinh vừa nói gì với anh?"
Nguyễn Thanh Duệ vốn không thích mùi rượu thuốc lá.
Cô khẽ cau mày, lấy từ trong túi ra một lọ nước hoa mini rồi lắc lắc trước mặt anh.
Chung Tây Mân vẫn đứng yên không nhúc nhích.
Khóe môi anh cong lên, ánh mắt lướt qua chai nước hoa rồi dừng lại ở chiếc nơ màu cam nhạt nơi cổ áo cô.
Chiếc nơ khẽ lay động theo từng nhịp hô hấp, giống như một con bướm đang chậm rãi đập cánh.
Hai người giằng co chưa đến hai giây.
Cuối cùng, Chung Tây Mân đưa tay nhận lấy lọ nước hoa.
"Vương Kha Hàm về nước rồi." Anh thuận miệng nói, "Và đối thủ của em đang tiếp xúc với ông ấy."
"Đối thủ?" Nguyễn Thanh Duệ hơi ngẩn ra.
Trong đầu cô lập tức hiện lên hàng loạt gương mặt.
Con đường sự nghiệp của cô đi đến hôm nay gần như toàn là đối thủ cạnh tranh, ai biết anh đang nói tới người nào.
Trên đầu cô hiện ba vạch đen:
"Trần Thuần... à?"
Nghệ sĩ Trần Thuần đang quản lý và nghệ sĩ cô dẫn dắt là đối thủ cạnh tranh trực tiếp. Hai bên năm nào cũng đấu đến sứt đầu mẻ trán, ai cũng muốn nghệ sĩ nhà mình trở thành TOP1 lứa tiểu hoa 2000.
"Ừ." Chung Tây Mân đáp nhàn nhạt, "Tôi từng đắc tội với lão Vương."
"Nếu tài nguyên này sớm muộn cũng rơi vào tay người khác..." Anh nhướng mày nhìn cô, "Chi bằng để em lấy."
"Không cần cảm động đến rơi nước mắt đâu."
Dứt lời, anh tiện tay xịt thử lọ nước hoa trong tay.
Mùi cam ngọt lập tức lan khắp không khí.
Hương thơm quá đỗi ngọt ngào, giống như bị nhét cả đống vỏ cam đường vào mũi.
Là nước hoa nữ.
Hơn nữa còn là kiểu hương ngọt đến phát ngấy.
Biểu cảm Chung Tây Mân lập tức trở nên khó nói thành lời.
"Em từng dùng loại này thật à?"
"Chưa." Nguyễn Thanh Duệ ghét bỏ quạt quạt trước mặt, "Tôi không thích kiểu mùi này."
"..."
Chung Tây Mân cạn lời.
Đúng là Nguyễn Thanh Duệ đáng ghét thật sự.
Mùi nước hoa lan quá nhanh.
Nguyễn Thanh Duệ cũng lười tiếp tục đứng đây hít thứ hương ngọt đến đau đầu ấy, trực tiếp vòng qua anh rồi đi về phía phòng tạo hình.
Nhân viên công tác bên trong nhanh chóng giúp cô gắn micro thu âm, thử tiếng xong mới dẫn cô vào trường quay.
Trên sân khấu tổng cộng có mười vị trí.
Cô đến khá muộn, chỉ còn lại hai chiếc ghế liền nhau.
Nguyễn Thanh Duệ đảo mắt nhìn quanh dàn khách mời, bất ngờ phát hiện Trần Thuần cũng ở đây.
Cô từng gặp Trần Thuần rất nhiều lần trong hậu trường khi dẫn nghệ sĩ đi chạy lịch trình.
Người phụ nữ kia nổi tiếng lạnh lùng, kiệm lời, bình đẳng khinh thường tất cả mọi người.
Với tính cách của Trần Thuần, tám phần không phải tự nguyện tới đây.
Khả năng cao là bị người khác gài.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận