Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 20 / 299  ·  6.7%
Ghi Chép Tu Tiên Của Pháo Hôi
Chương 20: Triều Nhan và Mẫu Đơn
07/08/2026 14:32· 2,259 từ

Trên mặt hồ đột dựng lên một bức tường khổng lồ, vây hãm cả hai giữa.

Tô Cẩm Ca cúi nhìn xuống, chỉ thấy một Quỳnh Cá to lớn dị thường quẫy chiếc đuôi khổng lồ giữa xoáy nước. Phong Ly lập tức khởi động vòng hộ, bao bọc lấy cả hai. sau đó, bức tường nước rút lại với lực ép khủng nghiền nát vòng bảo hộ từng mảnh vụn.

Trong khoảnh khắc vòng hộ tan vỡ, Phong Ly thúc giục phi phiến lao vút phía bắc, tốc độ nhanh đến chỉ để lại một bích quang mờ ảo. Ngay sắp chạm bờ, một con sóng dội bất ngờ ập đến, rơi cả hai xuống hồ.

Nước hồ tràn qua đầu, cơ thể họ bị vào dòng xoáy không thể kiểm Giữa hồ, con Quỳnh Cá khổng đang há to miệng nước, mắt thấy Tô Cẩm và Phong Ly Lạc sắp bị chửng vào miệng cá, Phong Lạc tung ra một đạo Phong toạc làn nước. Trước dòng nước kịp khép hắn nhảy lên phi vớt Tô Cẩm Ca lên, đồng ném ra một xấp bùa về phía quái ngư.

Bùa chú nổ tung thân con Quỳnh Cá, tạo những luồng sáng thất sắc. Máu tuôn ra như suối, nhuộm đỏ vùng hồ. Thế nhưng cá kia vẫn không chịu lại, nó điên cuồng quẫy đuôi ra tường nước hòng đánh hai người xuống một lần nữa.

Lúc này, Tô Cẩm mới nhìn rõ đôi mắt con Quỳnh Cá này đỏ rực máu, kết hợp với những vết chằng chịt trên người, vô cùng đáng sợ.

Phong Ly Lạc liên điều khiển pháp khí né Cẩm Ca một mặt tìm hội ném bùa chú, một mặt túi linh thú. Dù bậc của Kim Cương Hùng hơn Quỳnh Cá rất nhiều, nhưng lại không thể chiến đấu nước. Tô Cẩm Ca mở túi muốn dùng khí thế của để răn đe, khiến cá kia biết khó lui. Chẳng ngờ, con cá này đã phát điên, hoàn toàn màng tính mạng công dồn dập.

Tô Cẩm Ca cắn định ném chiếc túi trữ chứa đầy ngọc cốt xuống hồ. Ly Lạc lập tức ngăn lại: ném! Nếu không hôm chúng ta coi như công

"Con cá này đuổi không buông chắc chắn là chỗ ngọc cốt này!" Tô Cẩm hét lên.

"Bây giờ ném cũng ích thôi. Giữ cho kỹ!"

Tô Cẩm Ca đành thu túi lại. Phong Ly phải tập trung điều khiển phi nên không thể dốc toàn lực phó con cá. Pháp hồ lô của Tô Cẩm cũng không phát huy được nhiều dụng dưới nước. Cả hai có thể chật vật chạy trốn, thoảng mới ném trả được lá bùa.

Nhận thấy linh lực Phong Ly Lạc sắp cạn Cẩm Ca vội ném một Sinh Tân Quyết sang cho hắn, nóng như lửa đốt. thế này, sớm muộn cũng rơi xuống nước, thậm chí làm mồi cho cá. Trong nguy cấp, nàng chợt nảy ra ý, liền lấy hồ lô khí ra, dồn linh thúc giục.

Chiếc hồ lô màu đỏ bay lơ lửng giữa trung, bắt đầu điên cuồng hút hồ vào trong. Lực hút cực đã phá vỡ bức nước do Quỳnh Cá tạo Ngay khi con cá còn đang choạng, Phong Ly Lạc dốc bộ linh lực còn lại, đưa phiến lao thẳng lên bờ.

Con Quỳnh Cá khổng phát ra một tiếng kêu thiết đầy tuyệt vọng, chiếc đuôi đập mạnh xuống mặt nước, lấy lao vút lên không phóng thẳng về phía hai đang chạy trốn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ghi-chep-tu-tien-cua-phao-hoi&chuong=20]

Trên phi phiến, Phong Lạc đứng trước, Tô Cẩm đứng sau. Thấy con cá khổng lao tới, Tô Cẩm Ca hốt định triệu hồi Ngàn Tiêu. Nhưng đúng lúc đó, Ly Lạc đã vươn tay đẩy ra sau lưng, dùng chính mình chắn cho nàng cú va chí mạng của con cá.

Cả hai bị hất ra xa, rơi xuống lớp khô dày cộp bên bờ hồ. Quỳnh Cá sau cú đánh liều ấy cũng rơi bịch đất với một tiếng động nề rồi nằm bất động.

Chiếc Ngàn Ti Tiêu từ rơi xuống, vừa vặn lên đầu Tô Cẩm Ca. Nàng nửa thân người của Phong Ly đang đè trên mình nắm lấy pháp khí của Hình ảnh trước mắt khiến nàng chút thẫn thờ.

Con Quỳnh Cá khổng giờ đã hoàn toàn tắt thân hình bê bết máu với vết thương dữ tợn, đôi mắt vẻ tuyệt vọng và thương nhìn chằm chằm về này. Tô Cẩm Ca khẽ thở nhưng nàng không hề hối khi nhận nhiệm vụ này. Vật thiên trạch, cá lớn nuốt bé, đó vốn luật tự nhiên của trời.

Quay sang nhìn Phong Lạc, Tô Cẩm Ca thật không biết nên dùng biểu cảm để đối diện với hắn. Tên ràng rất đáng nhưng vừa rồi trong tình có thể tự mình né tránh, lại quay lại cứu nàng, chí còn chịu thương thay nàng.

Nàng liên tiếp thi mấy cái Hồi Xuân Thuật người hắn. Thấy hắn vẫn chưa nàng đưa tay bắt mạch. Hắn nội thương, nhưng may là không tổn thương đến cốt. Nàng gọi Kim Cương Hùng đặt Phong Ly Lạc lên nó, còn mình thì lẳng lặng bộ bên cạnh.

Khi Phong Ly Lạc lại, hắn cảm thấy có đó rất sai. Đầu óc có choáng váng, cơ thể như đang treo ngược. Nhìn quanh lúc, hắn mới phát hiện đang nằm sấp trên lưng Kim Hùng với một tư thế kỳ... khó đỡ.

"Sư muội," Phong Ly cố gắng ngẩng mặt nhìn Cẩm Ca đang đi bên cạnh, ơn đặt ta nằm tư thế đẹp một chút được

Tô Cẩm Ca liếc hắn một cái. Tên này lẽ bị sư phụ nàng nhập sao? Nàng không đáp, bước nhanh lên phía trước, mặc Phong Ly Lạc ở phía liên tục kêu gào thảm thiết.

"Sư muội, ít nhất phải đỡ ta ngồi dậy

"Sư muội đừng đi như vậy!"

"Ơ kìa, sư muội!"

Vì không thể ngự phi hành nên quãng đường về bỗng trở nên dài dằng Khi họ về đến Phù Quang thì trời đã sụp sương đêm phủ kín lối

Tô Cẩm Ca cuối cũng mở miệng hỏi: "Huynh ràng có thể thoát thân một tại sao phải quay lại cứu

"Ngô..." Phong Ly Lạc như đang buồn ngủ, giọng mang theo chút mơ màng, "Ta muội ra ngoài, sao có thể muội xảy ra chuyện

Cả hai im lặng, lẽ bước lên những bậc dẫn vào sơn môn. Gió đêm lộng thổi qua, làm tung bay áo và mái tóc họ.

Từ khi vào sơn đến Quá Nhất Phong, Tô Ca luôn cảm thấy có gì không tự nhiên, cứ như có đó đang lén lút sát mình. Để đến được ở của Phong Ly Lạc, họ đi ngang qua đại quảng của Quá Nhất Phong.

Vừa bước vào quảng hai người và một gấu tức bị một nhóm nữ đệ vây kín.

"Phong sư huynh, huynh thế này?" Một nữ đệ Trúc Cơ xinh đẹp vừa hỏi Phong Ly Lạc, vừa dùng thần quét qua quét lại Cẩm Ca từ đầu đến

"Phong sư thúc, người thương sao? Có đau lắm Một nữ đệ tử Luyện Khí vẻ thanh nhã, đôi mắt ngấn nhìn chằm chằm vào Ly Lạc.

"Phong sư đệ, chuyện là sao?" Một nữ đệ lãnh diễm khẽ hất cằm, chiếm vị trí ngay trước mặt Phong Lạc.

"Ngươi đã làm gì sư thúc hả?" Một nữ tử lanh lợi khác cau mày, mắt nhìn Tô Cẩm Ca.

"Vị sư tỷ này đỉnh nào? Có quan hệ với Phong sư thúc? Hai người đi đâu?" Một nữ đệ tử trái xoan vừa cắn tay vừa nức nở hỏi.

Tô Cẩm Ca cảm như mình vừa rơi vào đầm cóc, lỗ tai bị tra bởi đủ loại âm thanh ồn Nàng chẳng thèm nghe nói gì, cứ thế thản ngắm nhìn đủ loại mỹ nhân vây quanh. Các đệ tử ngang qua quảng trường thấy cảnh cũng tò mò dừng lại hớt.

"Chuyện gì thế này? thường khó thấy được một muội, sao hôm nay lại tập đông thế?" Một nam tu kiễng chân nhìn trong.

"Không chỉ có sư mà còn có mấy vị thúc nữa đấy." Một nam tu lớn đứng bên cạnh đáp.

"Hình như là Phong thúc ở bên trong."

"À, hèn gì mấy tu này lại đổ xô đây."

"Chà, còn có cả sư muội ở Tiểu Kính nữa kìa."

Càng lúc càng có đệ tử dừng lại xem hay. Lúc này, không gian xung Tô Cẩm Ca bỗng trở nên tĩnh lạ thường. Đám nhân kia đều đang trừng nhìn nàng không chớp.

Tô Cẩm Ca quay nhìn Phong Ly Lạc, thấy đang nhắm nghiền mắt, có vẻ đã ngủ say. Nhưng nàng nhìn ràng nhãn cầu mí mắt hắn vẫn đang động đậy. Nàng cười lạnh một túm lấy chân Phong Ly kéo xuống khỏi lưng Kim Cương rồi đẩy thẳng hắn vào một nữ đệ tử: là người Quá Nhất đúng không? Vậy vừa khéo, đưa ấy về nghỉ ngơi đi."

Nữ đệ tử kia sủng nhược kinh, đứng ngây như phỗng, không dám nhúc nhích.

Vị nữ đệ tử lợi lúc nãy tiến lên bước, chống nạnh chắn trước mặt Cẩm Ca: "Ngươi vẫn chưa nói ai, tại sao sư thúc lại bị thương?"

Nữ đệ tử mặt xoan cũng chen vào: "Vị tỷ này, xin hãy cho biết sư thúc rốt cuộc đã gặp gì."

Tô Cẩm Ca đành kiên nhẫn giải thích: "Chỉ bị nội thương nhẹ và hơi chút thôi, uống thuốc rồi nghỉ mười ngày nửa tháng khỏe."

Thế nhưng, đám người vẫn không chịu tản ra, mắt nhìn nàng vẫn đầy vẻ ý. Tô Cẩm Ca cảm thấy mình, đây là nàng coi thành "tình địch chung" cả hội sao? Dù nàng đã thích rất nhiều nhưng họ định không tin.

Đúng là tai bay gió. Nàng liếc nhìn Phong Lạc, thấy hắn vẫn đang giả hôn mê. Mấy nữ đệ tử lải nhải chất vấn, lẽ bắt đầu trở nên nghe. Cơn giận trong lòng Tô Ca bắt đầu nhen nhóm.

Vị nữ đệ tử lợi kia vẫn không chịu tha: "Phong sư thúc là bậc lan ngọc thụ như vậy, ai không động lòng cho Chắc chắn là ngươi đã thủ đoạn hạ lưu gì đó ép buộc sư thúc đi ngươi, nên huynh ấy mới ra nỗi này. Dám làm mà dám nhận sao?"

Sức tưởng tượng của nàng này đúng là phong quá mức. Tô Cẩm Ca giận hóa cười, hỏi ngược lại: "Các biết sư phụ là ai không?"

"Ngươi có sư phụ chúng ta không có chắc?

Không đợi cô ta hết câu, Tô Cẩm Ca ngắt lời: "Sư phụ ta là Hoa chân quân. So với người, chút tư sắc này hắn..." Nàng chỉ thẳng tay mặt Phong Ly Lạc, gằn từng một, "còn không bằng một móng chân của sư phụ ta."

Quảng trường bỗng chốc phăng phắc. Nhìn những gương kinh ngạc xung quanh, Tô Cẩm vô cùng hài lòng, bồi thêm câu: "Có ai sống vườn Mẫu Đơn mà lại thèm muốn một đóa hoa Triều bao giờ? Các vị thật nghĩ nhiều quá rồi."

"Hoa Triều Nhan?" Nữ tử thanh nhã kia lẩm đầy khó hiểu.

Tô Cẩm Ca lúc đã leo lên vai Kim Hùng, nghe thấy vậy liền tốt quay đầu lại giải thích: "À, hoa bìm bìm còn gọi là hoa khiên

Hoa khiên ngưu?! Phong Lạc, người đang giả vờ vì xấu hổ, bỗng cảm vết nội thương của mình dường lại càng thêm trầm

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận