Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 10 / 299  ·  3.3%
Ghi Chép Tu Tiên Của Pháo Hôi
Chương 10: An cư Tiểu Kính
07/08/2026 14:32· 2,705 từ

Vị tu sĩ này tên là Mã Hổ Nhãn, làm việc lại chẳng hổ" (qua loa) chút Huynh ấy nhanh nhẹn dẫn Cẩm Ca đến Chấp Đường ở tiền điện Thái phong để làm ngọc bài phận, nhận túi trữ dành cho đệ tử tinh rồi lại chu đáo dẫn nàng tham quan toàn bộ môn Khi mọi việc xong xuôi, trời cũng vừa khuất sau rặng núi phía Tây.

Ở Phù Quang phái, tử Luyện Khí kỳ thường ở chung phòng, ngoại đệ tử tinh anh. khi đạt đến Trúc Cơ thể sở hữu một viện riêng, còn Kim Đan lên mới được độc chiếm ngọn núi để khai động phủ.

Động phủ của Trọng chân quân nằm ở Tiểu phong - một sườn của Linh Thủy phong. này vô cùng yên tĩnh, núi trồng đầy hoa trắng muốt. Một dòng thác từ trên cao đổ xuống, thành một hồ nước vắt. Bên bờ hồ đặt chiếc sập nằm bằng linh mộc ngọc và một chiếc bàn Trên sập, một vị tu áo rộng tay dài nghiêng mình, tay giơ cao bầu sứ trắng, một dòng nước từ hồ miệng rót thẳng môi. Động tác của lưu loát tiêu sái, phong thái kham nhưng vẫn toát lên thanh nhã cao sang.

Phải thừa nhận rằng, sư tôn này lúc nào là một cảnh tượng cùng thuận mắt.

Tô Cẩm Ca tiến hành lễ: "Sư phụ." Sau khoanh tay đứng sang bên.

Trọng Hoa chân quân nàng, ôn hòa cười hỏi: nay có bị dọa không?"

Hóa ra sư phụ biết dùng biểu tình nghiêm như vậy để quan mình. Nghĩ lại việc Ngọc đã ở bên cạnh vệ mình cho đến Hổ Nhãn sư huynh tới rời đi, chắc hẳn cũng do sư phụ dặn Trong lòng Tô Cẩm Ca lên một luồng ấm áp, nàng định lên tiếng báo rằng không sao, thì lại nghe Hoa chân quân bồi một câu:

"Thầy trò bọn họ đố kỵ với mỹ mạo vi sư, ngươi đừng chấp bọn họ."

Tô Cẩm Ca: "..."

Trọng Hoa chân quân vẻ uống cạn bầu rượu đứng dậy nói: "Cẩm theo vi sư đi một nơi."

Hắn ẩn nấp hơi đưa nàng tới một vách cao. Nhìn xuống dưới, thấy vô số đệ Phù Quang đang qua lại nập, một cảnh tượng ràng náo nhiệt.

"Đó là các đệ ngoại môn. Con đường tu của họ gian nan đệ tử nội môn nhiều, mỗi một chút tài ít ỏi đều phải sức tranh giành."

Tô Cẩm Ca nghi ngẩng đầu nhìn sư phụ, hiểu tại sao hắn đưa mình tới xem này.

"Cẩm Ca, ngươi có Thiên Đạo vốn công bằng?"

Tô Cẩm Ca ban lắc đầu, sau lại gật nói: "Sư phụ muốn đồ nhi rằng mọi có được tất có mất? tử nội môn tuy đường thuận lợi, nhưng lại đi cơ hội tôi luyện. tử ngoại môn tuy cực, nhưng lại rèn giũa tâm chí từ trong gian nan."

Trọng Hoa chân quân ngạc nhìn nàng, không ngờ đồ đệ này lại tâm tính thông thấu thế. Hắn tán thưởng vỗ đầu nàng, khẽ cười: ra chưa chắc không thể cả đôi đường." Nói đoạn, đưa cho nàng một khóa trường mệnh: "Đây Nhan, có thể tùy ý biến dung mạo, che giấu tu Trên đó có gia trì thức của vi sư, có tu vi dưới vi sư không thể nhìn thấu."

Tên là Khóa Nhan, dụng lại là dịch dung, vị thật. Tô Cẩm hứng thú cầm lấy cứu một hồi, bỗng giật nhận ra điều gì, đầu hỏi: "Sư phụ, người định ném đồ nhi xuống môn đấy chứ?"

Trọng Hoa nhìn biểu hoảng hốt của đồ đệ, mắt đào hoa hiện một tia ý cười ý: "Vi sư chỉ thấy chất của ngươi tuy nhưng tâm cảnh lại thiếu luyện. Sau này hãy như đệ tử ngoại môn thường xuyên nhận nhiệm vụ môn để rèn giũa bản thân, đó sẽ giúp ích cho rất nhiều."

Tô Cẩm Ca không lỡ tia cười vụt qua mắt hắn. Sư phụ người đây là cố trêu chọc đồ nhi tìm vui, hay là muốn thù vụ "túp lều tranh xí" hồi đó vậy? Nàng sâu một hơi, giơ Khóa Nhan lên: "Vậy đưa cái này cho đồ nhi có ý gì?"

"Đó là quà bái của ngươi."

Khóe miệng Tô Cẩm giật giật. Cố ý, chắc là cố ý mà!

Nhưng ngẫm kỹ lại, chỉ điểm của sư phụ có đạo lý. Linh nàng là một người thành, đối nhân xử thế xa bạn lứa, nhưng chính vì thế, tư duy nàng bị ảnh hưởng quá bởi kiếp trước. Tu tâm cảnh ngược lại còn bằng một đứa trẻ bản địa. nhất nàng chưa từng nghe ai bị kẹt tâm cảnh Luyện Khí tầng ba Nếu nàng đi theo con đường thường của các đệ tử anh, e là không ổn. điều, sư phụ người có thể dùng cách nào thường hơn một chút để đồ nhi không?

Trọng Hoa chân quân theo tiểu đồ đệ đang oán niệm trở về Kính phong. Lần này không dừng lại bên bờ mà đi thẳng về thác nước.

Tô Cẩm Ca không sư phụ lại định giở gì, vạn phần cảnh đi theo. Xuyên qua nước, nàng mới phát hiện thác nước lại là vào động phủ. Nàng thầm trong lòng: Sư phụ, người đây là Thủy Liêm đấy à?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ghi-chep-tu-tien-cua-phao-hoi&chuong=10]

Trái với dự đoán, trong động phủ của Trọng chân quân vô cùng nhã giản dị. Tuy không gian như vậy lại làm nổi bật vẻ nhoáng của chủ nhân. Động này cực lớn, bên trong một hồ linh bên trên bắc hành lang tạ bằng đá điêu khắc. Băng hành lang là mấy gian thất, phía sau thạch thất một cánh cửa. cửa là một thung lũng nhỏ, chừng hai mươi trượng. Linh dị thảo đua nở, bướm chim hót rộn ràng. đó còn có một con gấu một chú lừa xanh nhỏ thong thả nghỉ ngơi.

Gấu thì nàng đã nhiều, nhưng loại gấu cử động là cả tỏa ra hư ảnh đào lãng đãng thế kia nàng mới thấy lần

"Sau đại điển kết vi sư sẽ bế quan thời gian để củng tu vi. Đây là linh thú vi sư thu từ thuở trẻ, lát ngươi mang chúng về chỗ Trong thời gian vi sư quan, chúng sẽ thay chăm sóc ngươi."

Tô Cẩm Ca: Sư nói ngược rồi thì phải, gì có chuyện linh chăm sóc người, toàn người hầu hạ linh thú

Thấy đồ đệ mặt như đít nồi, Trọng Hoa vào con gấu nói: Đào là linh thú giai, vừa có thể tấn vừa có thể phòng Trong tông môn không được nhưng không cấm cưỡi thú. Đào và Tiểu Thanh thể làm phương tiện chuyển, tránh cho ngươi phải bôn vất vả giữa các ngọn

Linh thú của sư toàn dùng để làm tọa sao? Cả đại lục Nguyên này, ngoại trừ tu sĩ Ngự Thú Tông, chỉ có mỗi vị phụ này coi linh thú vật cưỡi.

Trọng Hoa chân quân hai linh thú vào túi, cùng túi trữ vật Cẩm Ca.

"Cầm lấy. Trong rừng có một ngôi nhà, ngươi ở đó đi."

Tô Cẩm Ca gật Hắn dặn dò thêm vài rồi mới cho nàng đi.

Ngôi nhà trong rừng không lớn, tường trắng ngói hàng rào tre thấp Trong viện trồng một hoa tử đằng, dưới hoa bàn ghế bằng gỗ khắc tinh tế. Năm gian được phân chia rõ ràng: ngủ, phòng khách, phòng đan, bếp nhỏ và chuồng thú.

Nàng làm quen sơ thiết lập cấm chế rồi một gấu một lừa chuồng.

Vừa được thả ra, lừa xanh nhỏ đã kêu quái dị, rồi há thốt ra tiếng người: chà chà, cái chỗ rách gì thế này, đến sợi lông cũng không có!"

Tô Cẩm Ca giật kinh hãi.

Tiểu Thanh Lư vừa đầu đi vòng quanh phòng chê bai: "Chậc chậc, xem cái chỗ trụi này, sắp đuổi kịp cái gạch cũ ở thôn đây rồi..."

Giữa màn lải nhải nó, Tô Cẩm Ca khó lắm mới tìm lại giọng mình: "Thôn của

"Hừm!" Tiểu Thanh Lư ý vẩy đuôi, "Lão đây từ thôn xóm phàm Lão đây còn từng mạng Trọng Hoa chân quân nhé!"

Thế là Tiểu Thanh bắt đầu thao thao bất kể về lịch sử cực của một con phàm trần nhảy vào Tu giới thành linh thú.

Tô Cẩm Ca nghe đầu đầy vạch đen. Gạt những lời bốc phét câu chuyện đại khái Năm xưa sư phụ xuống rèn luyện, cùng vài tu phát hiện một di đại năng, sư phụ lấy một viên đan dược công dụng. Đám tán nảy lòng tham, sư phụ bị sát và phải bỏ chạy. đi qua một ngôi làng nhân, viên đan dược tình rơi vào miệng con lừa này. Không ngờ đan dược tác dụng tẩy tủy phạt khiến nó từ một lừa bình thường biến thành linh Cuối cùng, chính nó đã sư phụ chạy thục mới thoát khỏi vòng vây.

Mãi lâu sau Tiểu Lư mới dừng miệng, chưa mãn ngồi bệt xuống vươn móng trước gõ "Đi múc nước đi, khát lão đây rồi."

Tô Cẩm Ca thi vài đạo Thủy Cầu thuật đầy mấy cái lu chuồng, rồi hỏi: "Tại ngươi gọi sư phụ là Hoa chân quân mà gọi là chủ nhân?"

Tiểu Thanh Lư bất vỗ đất: "Lão đây nhân của hắn, ân đấy hiểu không? Có thu ân nhân làm linh bao giờ?"

Tô Cẩm Ca dĩ không tin. Nhớ lại lúc sư phụ chỉ bảo Cương Hùng công thủ diện mà không nhắc gì Tiểu Thanh Lư, nàng "Vậy bản lĩnh của ngươi gì?"

"Chạy nhanh không phải bản lĩnh sao?"

Tô Cẩm Ca cạn

Tiểu Thanh Lư thấy không bưng nước đến tận thì lại bắt đầu nhải, tự mình đi bên lu uống no nê. đầu lại thấy nàng nhìn chằm chằm mình, mình: "Nhìn lão đây làm

Tô Cẩm Ca cười rỡ, lộ ra hàm răng đều tăm tắp: "Ta nghĩ, liệu thịt của có mang công hiệu của đan dược kia không

"Ngươi muốn làm gì?" Thanh Lư ép sát vào cảnh giác nhìn nàng, đây là ân nhân Trọng Hoa chân quân đấy!"

"Ngươi ăn mất đan của sư phụ, tính ra phải ân nhân gì

"Thịt lừa không ngon

"Ta biết một món mì kẹp thịt lừa, nghe vị ngon tuyệt hảo."

Tiểu Thanh Lư bỗng lên một tiếng thất thanh: quân... cứu mạng...!"

Tiếng hét kéo dài màng nhĩ Tô Cẩm Ca nhức. "Ta chỉ tò thôi, đã nói là ngươi đâu mà sợ thế?"

Tiểu Thanh Lư ngừng hoài nghi nhìn nàng: "Thế ngươi lại nhắc đến thịt lừa?"

Tô Cẩm Ca vẻ vô tội: "Ta chỉ phản lại câu 'thịt lừa ngon' của ngươi thôi."

Tiểu Thanh Lư hậm khịt mũi, nhưng không dám mặt nữa, lủi vào tường canh chừng nàng cảnh giác.

Lỗ tai cuối cùng được thanh tịnh, Tô Cẩm hài lòng gật đầu. quay sang con gấu ngơ ngác: "Ngươi thường ngày gì?"

Kim Cương Hùng khờ cười: "Ta ăn thịt."

"Linh thú thịt mấy Ngươi tự săn hay phải người mang về?"

Nó xoa xoa cái to: "Có ăn là được."

Nhìn những hư ảnh đào phiêu dật theo mỗi nhấc tay của nó, Cẩm Ca cảm thấy cùng sai trái, cứ như xem Trương Phi chôn vậy. Nàng không nỡ nhìn quay sang hỏi Tiểu Thanh "Còn ngươi?"

"Linh thực." Nó cẩn đáp, "Phẩm giai càng cao tốt."

Tô Cẩm Ca gật xoay người rời khỏi chuồng thú.

Lúc này trăng đã cao, nàng đã lỡ mất cơm ở đại thực bếp nhỏ cũng chẳng gì ăn. Nàng bĩu môi, xuống dưới giàn hoa đằng, bắt đầu kiểm tra chiếc túi trữ vật mới

Chiếc túi màu xanh kiểu dáng đơn giản từ Chấp Sự Đường. trong có hai bộ phục môn phái, một chiếc ngồi bằng cỏ Thanh hai lọ đan dược lớn lọ Ngưng Khí đan thượng một lọ Tích Cốc một trăm khối linh hạ phẩm.

Tô Cẩm Ca nuốt viên Tích Cốc đan, chép thấy chẳng có vị liền cầm chiếc túi lại lên.

Chiếc túi này màu ngọc, kiểu dáng tinh xảo sư phụ cho. Vừa ra, linh quang tỏa khiến nàng lóa cả mắt.

Nàng nín thở đếm mười vạn linh thạch hạ hai vạn trung phẩm, một ngàn thượng phẩm! có một thẻ ngọc ghi tỉ mỉ những vấn thường gặp khi tu luyện Khí kỳ.

Sư phụ ra tay là... quá hào phóng! Người thường tặng pháp khí, phụ nàng trực tặng "tiền mặt". Nhắc đến khí, Tô Cẩm Ca khựng lại, lấy ra chiếc trữ vật cũ luôn mang bên mình.

Chiếc túi này kiểu bình thường, cũ kỹ đến sờn cả mép. Ngón nàng lướt qua những chỉ bung ra, tâm trạng chùng xuống. Không biết ca hiện giờ đang sống thế nào.

Thở dài một tiếng, lấy ra món đồ duy trong túi. Nhìn pháp hình hồ lô này, nàng bỗng cay cay. Trong lúc gian nan nhất, ca vẫn luôn nghĩ đến mà kiên quyết không bán đi. Nếu lúc đó quyết liệt hơn, bán linh thạch đi tàu bay, thì lẽ hai anh em đã phải chịu khổ và lạc nhau.

Tô Cẩm Ca tự cười, trên đời làm "nếu như". Thay vì tiếc, chi bằng dũng bước tiếp. Khi thực lực mạnh, nàng nhất định đến Ngự Thú Tông tìm Kim Đan chân nhân kia hỏi tung tích của ca.

Gió đêm nhè nhẹ qua giàn tử đằng, hương thơm ngát vương đầy vạt áo nàng.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận