Sáng / Tối
Nhân viên công tác mở cánh cửa phòng tinh lọc, đứng né sang một bên, cung kính cúi người: "Tiểu thư Khương Ưu, hôm nay chỉ có duy nhất một Lính gác cần Ngài tinh lọc."
"Được." Khương Ưu gật đầu, cầm lấy chiếc mặt nạ trắng bên cạnh đeo lên mặt.
Cô nhấc chân bước vào trong, nhân viên công tác lập tức đóng cửa lại sau lưng cô.
Trong phòng chỉ có một Lính gác đang bị khóa bằng khóa điện tử trên ghế, lưng hướng về phía cô.
Người Lính gác này có mái tóc ngắn màu nâu nhạt, trên người vẫn còn những vết sẹo để lại từ trận chiến trước đó, cơ bắp rắn rỏi, đường nét lưu loát. Dù chưa nhìn thấy mặt, cô đã cảm nhận được một luồng hơi thở hormone đầy dã tính phả vào mặt.
Khương Ưu không dừng bước, đi thẳng đến trước mặt người Lính gác, rủ mắt nhìn anh ta.
Ngũ quan của anh ta sắc sảo, đường nét cương nghị khôi ngô, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm xuống sàn nhà, mồ hôi rịn ra dày đặc giữa lông mày và chân tóc, đôi môi khẽ mở run rẩy. Có vẻ như anh ta đang phải chịu đựng một nỗi đau đớn khó lòng nhẫn nhịn.
Dáng vẻ này mà đặt ở thời đại của Khương Ưu, chắc chắn là gương mặt "át chủ bài" của giới người mẫu nam.
Khương Ưu liếc nhìn một cái liền nhớ ra anh ta là ai.
Cô xuyên đến thời đại tinh tế này cũng đã được một tháng, tổng cộng mới tinh lọc cho ba Lính gác, và người này là một trong số đó. Đây cũng là người cô tinh lọc nhiều lần nhất. Chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, cô đã gặp anh ta tới ba lần.
Nhớ lại tên đối phương, Khương Ưu đưa tay nâng cằm anh ta lên, ép anh ta phải ngẩng mặt nhìn mình, rồi hờ hững hỏi: "Darian, giờ cảm thấy thế nào? Còn nhận ra tôi là ai không?"
Thông thường, Dẫn đường cần tiếp xúc thân mật với đối phương để tiến hành tinh lọc. Mức độ ô nhiễm càng nặng, tiếp xúc càng phải gần gũi hơn.
Nhưng đối với Khương Ưu, mọi chuyện cũng chỉ đơn giản như xoa đầu mà thôi. Câu hỏi này cũng chỉ là thủ tục công việc — để thể hiện sự quan tâm của Dẫn đường đối với Lính gác bị ô nhiễm.
Darian vẫn luôn cúi đầu, sự ô nhiễm nghiêm trọng khiến tai anh đầy rẫy những âm thanh hỗn loạn quỷ dị, hoàn toàn không nghe thấy tiếng Khương Ưu bước vào. Cho đến khi cằm bị một bàn tay mềm mại khẽ nâng lên, đôi đồng tử màu nâu mất tiêu cự mới chuyển động, rơi trên khuôn mặt Khương Ưu.
Chiếc mặt nạ trắng muốt che khuất hoàn toàn gương mặt cô gái, anh chỉ có thể nhìn thấy ánh mắt từ trên cao nhìn xuống đầy lạnh lùng. Trong đó còn vương một chút phiền muộn không tình nguyện, dường như cô đang bất mãn vì phải dành thời gian quý báu đến đây tinh lọc cho anh.
Darian mím môi không nói gì, chỉ là theo bản năng mà đưa cằm về phía trước một chút, khao khát được tiếp xúc gần hơn với cô.
Gò má thuận thế tựa vào lòng bàn tay đang nâng cằm mình của Khương Ưu, Darian cọ xát nhẹ, đôi mắt vừa mới tỉnh táo được một thoáng lại trở nên mờ mịt.
Anh cất giọng khàn đục: "Tôi rất nhớ Ngài... tiểu thư Khương Ưu..."
Anh không biết vị Dẫn đường cấp Thần này tên gì, anh chỉ nghe người khác gọi cô là tiểu thư Khương Ưu.
Nhớ tôi?
Khương Ưu nghi hoặc nhìn anh, không lẽ vì muốn gặp cô mà anh ta cố ý để bản thân bị ô nhiễm để đến đây tinh lọc đấy chứ?
Ý nghĩ này vừa xẹt qua đầu liền bị cô gạt sang một góc ngay lập tức. Chắc là không đến mức đó, bị ô nhiễm không phải chuyện đùa, nặng thì có thể trực tiếp dị hóa thành thú vật, mất hết lý trí. Đối với một Lính gác, đó chẳng khác nào tự tìm cái chết.
Lúc này ý thức của Darian đã mơ hồ, nhưng miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm ba chữ "tiểu thư Khương Ưu". Bàn tay đang nâng cằm anh gần như bị anh coi thành khăn mặt, không ngừng cọ vào như đang rửa mặt vậy.
Thấy cảnh này, trong lòng Khương Ưu hơi có chút ghét bỏ. Nhưng cô cũng không nói gì nhiều, trực tiếp đưa bàn tay còn lại đặt lên trán anh.
Sức mạnh tinh thần trong nháy mắt tiến vào biển tinh thần của đối phương, chém đứt những sợi chỉ đen đang quấn quýt trên tinh thần thể của anh một cách dứt khoát. Sau đó cô mới thong thả thu dọn những sợi chỉ đen đang bỏ chạy tứ tán.
Việc Dẫn đường tinh lọc cho Lính gác vốn luôn đi theo lối "mưa dầm thấm lâu", một lần không được thì làm thêm vài lần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/dan-uong-xinh-ep-lun-sau-vao-tu-la-trang&chuong=1]
Bởi lẽ biển tinh thần nằm trong đại não, nếu Dẫn đường không kiểm soát tốt sức mạnh tinh thần, ngược lại sẽ gây tổn thương não bộ cho Lính gác.
Tuy nhiên, Khương Ưu mới vào học viện Dẫn đường được một tháng, vẫn chưa học đến những điều đó, cho nên cách tinh lọc của cô luôn là "một đao chém sạch", rồi sau đó mới từ từ dọn dẹp.
Những âm thanh hỗn loạn quỷ dị bên tai biến mất trong tích tắc, sau cơn đau dữ dội, thứ thay thế về mặt tinh thần là một cảm giác sảng khoái khó có thể tưởng tượng. Tinh thần thể bị đối phương khống chế, mặc cho cô nhào nặn mà không hề dấy lên một chút phản kháng nào.
Thậm chí, mặt Darian ngày càng đỏ hơn, vùng da tiếp xúc với lòng bàn tay Khương Ưu bắt đầu lấm tấm mồ hôi, trượt dài theo yết hầu đang nhô lên của anh. Đôi đồng tử nâu đong đưa nước mắt, Darian kìm nén tiếng thở dốc trực trào ra từ cổ họng, cả người đổ về phía trước, muốn được thân mật với Khương Ưu hơn nữa. Nhưng anh bị chiếc khóa điện tử trên ghế ngăn lại, luôn thiếu một chút khoảng cách cuối cùng.
Mọi chuyện xảy ra trong phòng tinh lọc sẽ không một ai biết được. Để bảo vệ quyền riêng tư của Dẫn đường, ở đây không có bất kỳ camera giám sát nào và hoàn toàn cách âm, chỉ có thiết bị báo động tự động khi Lính gác bị sụp đổ tinh thần dẫn đến cuồng hóa. Lính gác cuồng hóa tuy ít gặp nhưng không phải là chưa từng xảy ra. Nếu sức mạnh tinh thần của Dẫn đường không đủ mạnh, Lính gác cực kỳ có khả năng thoát khỏi quá trình tinh lọc và quay lại tấn công Dẫn đường.
Nhưng đối với Khương Ưu, chuyện đó cơ bản là không thể xảy ra. Dẫn đường cấp Thần chính là vị Thần tối cao nhất.
Tinh lọc kết thúc, Khương Ưu rút khỏi biển tinh thần của Darian. Vừa cúi đầu, cô đã thấy Darian đang áp cả mặt vào tay mình, gương mặt đỏ bừng, hơi thở dồn dập không ngừng. Cơ ngực vạm vỡ phập phồng theo từng nhịp thở, vô cùng bắt mắt. Khương Ưu không kìm được mà đưa mắt nhìn vào đó, không khách khí mà ngắm thêm mấy lần.
Tuy nhiên, dù cơ ngực có lớn đến đâu thì việc bắt cô phải tăng ca cũng là điều không thể tha thứ.
Khương Ưu buông bàn tay đang áp lên mặt và trán anh ra, thong thả bước sang bên cạnh rửa tay.
"Tinh lọc kết thúc, chắc anh đã ổn rồi chứ, Darian?"
"Vâng..." Darian ngồi thẳng dậy, sắc đỏ trên mặt nhất thời vẫn chưa tan hết. Anh nhìn Khương Ưu chằm chằm bằng ánh mắt rực cháy, như muốn dính chặt lấy cô, cùng cô rời khỏi nơi này.
"Cảm ơn tiểu thư Khương Ưu." Darian nói: "Lần sau, tôi có thể lại đến tìm Ngài không?"
Muốn được Dẫn đường cấp Thần tinh lọc không phải chuyện đơn giản. Ngay cả khi anh đã là Đoàn trưởng của Quân đoàn số 1, để giành được suất tinh lọc này, anh cũng đã phải tốn rất nhiều công sức mới có được một chỗ trống.
Nhưng nếu Khương Ưu có thể thu nhận anh, anh có thể trở thành Lính gác riêng của cô, sau này sẽ chỉ do một mình cô tinh lọc cho anh. Và chính anh sẽ hiến dâng tất cả cho cô, bao gồm cả mạng sống. Ngay cả khi cô không muốn kết hợp với anh cũng được mà.
Darian mong chờ nhìn Khương Ưu, nhịp tim không ngừng tăng nhanh.
Đối với ý tứ trong lời nói của Darian, Khương Ưu hoàn toàn không nghĩ nhiều, ngược lại ngay lập tức cau mày, ánh mắt dưới lớp mặt nạ bắn về phía anh đầy bất mãn.
"Còn muốn có lần sau?"
"Darian, nửa tháng nay tôi đã tinh lọc cho anh ba lần, lần nào cũng là tinh lọc hoàn toàn. Theo mức độ ô nhiễm thông thường, cho dù anh có đi làm nhiệm vụ mỗi ngày, thì ít nhất cũng phải ba tháng sau mới cần tinh lọc lần tiếp theo. Vậy nên, rốt cuộc anh đã làm cái gì mà chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi lại bắt tôi tinh lọc đến ba lần?"
Sau khi rửa sạch tay, Khương Ưu đi lại trước mặt Darian, hơi rủ mắt nhìn anh, khóe miệng khẽ nhếch.
"Darian." Giọng cô mang theo hơi lạnh: "Nếu để tôi biết anh cố ý để bản thân bị ô nhiễm chỉ vì muốn được tinh lọc, tôi sẽ vĩnh viễn chặn tên anh khỏi danh sách, tôi nói được làm được."
Vẻ mặt của Khương Ưu đều bị mặt nạ che khuất, Darian không nhìn thấy được. Nhưng sự lạnh lẽo trong giọng nói của cô thì không hề che giấu chút nào.
Biết mình đã bị từ chối, Darian ngẩn người, trong mắt xẹt qua vẻ thất vọng. Anh cúi đầu, không nói lời nào nữa.
Vị Lính gác cao lớn ngồi trên ghế, bị khóa điện tử khống chế chặt chẽ. Rõ ràng là một trong những Lính gác xuất sắc nhất Đế quốc, nhưng lúc này lại giống như một chú chó nhỏ bị bỏ rơi, gục đầu xuống, một tiếng cũng không dám ho he.
Khương Ưu không thèm để ý đến anh nữa, nói xong liền vòng qua ghế của anh, đi thẳng ra ngoài.
Đợi đến khi cô mở cửa, "chú chó nhỏ bị bỏ rơi" kia mới đột ngột lên tiếng: "Nếu như... tôi không vì tinh lọc mà đến tìm Ngài, Ngài có nguyện ý gặp tôi không?"
Bước chân của Khương Ưu không dừng lại, cô trực tiếp mở cửa bước ra ngoài, không dành cho Darian một lời hồi đáp nào.
...
"Hôm nay cũng phiền Ngài rồi, tiểu thư Khương Ưu."
Nhân viên công tác tại Bạch Tháp nhìn Khương Ưu sau khi tháo mặt nạ — gương mặt tinh tế, khí chất cao ngạo lạnh lùng — giọng nói không tự chủ được mà nhỏ xuống vài phần, mang theo mười phần kính trọng.
Đây chính là Dẫn đường cấp Thần duy nhất hiện còn của Đế quốc Odin. Kể từ khi lập quốc ngàn năm nay, Đế quốc Odin tổng cộng mới xuất hiện hai vị Dẫn đường cấp Thần, và vị thứ hai chính là tiểu thư Khương Ưu trước mắt đây.
Đối với sự kính trọng của nhân viên công tác, vẻ mặt Khương Ưu không đổi, chỉ nhàn nhạt gật đầu: "Không có gì, anh cũng vất vả rồi, lần sau gặp lại."
"Lần sau gặp lại." Nhân viên công tác đưa mắt tiễn cô rời đi.
Đợi đến khi không còn thấy bóng dáng cô nữa, anh ta mới hưng phấn mở não tinh vân, vào nhóm làm việc gửi một tin nhắn:
“A a a a a, hôm nay tôi lại thấy tiểu thư Khương Ưu rồi, cô ấy thực sự quá đẹp luôn!!! Hu hu hu, tại sao tôi không phân hóa thành Lính gác cơ chứ, tôi cũng muốn được tiểu thư Khương Ưu tinh lọc quá đi...”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận