Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 3  ·  66.7%

9 Tôi tên là Tĩnh, mọi người xung quanh đều tôi là Tĩnh Tĩnh. Dĩ Trần Tĩnh chỉ là một tên giả. Bởi vì… thực tôi là một kẻ nhân hàng loạt. Tôi một mỹ nhân với dáng vẻ nhan sắc không chê vào đâu Mỹ nhân ư? Ha… Thực ra, là một người đàn ông. vóc dáng gầy gò. mặt thanh tú. giọng nói mềm mại, nhẹ nhàng phụ nữ. Những đặc điểm này như đã được định từ khi tôi sinh ra. Thế đã từng có một gian, chính vì chúng tôi trở thành trò cười, chế giễu và xa lánh. nên, tôi rời khỏi hương, đến một thành phố Dựa vào những gì trời ban tôi thay đổi hoàn Giả trang thành phụ nữ. người phụ nữ xinh đẹp, thanh khí chất hơn người. Ai biết, nhan sắc có thể mang vô số lợi thế trong cuộc Ít nhất là với tôi diện mạo này khiến tôi chào đón hơn bao giờ Quan trọng hơn… nó giúp che giấu thân phận của một sát nhân hàng loạt. … Tôi biệt thích trồng hoa. Vậy nên, mở một cửa hàng dưới nhà, đặt tên là hàng hoa Tĩnh Tĩnh". ngoại hình nổi bật giọng nói dịu dàng, hàng tôi chưa bao thiếu khách nam. Dĩ mục đích của họ chỉ đơn thuần là hoa. Là đàn ông nhau, tôi hiểu quá rõ điều 10 Tôi thích giết Cảm giác khoái lạc khi đi một mạng sống lại cho tôi sự thỏa mãn từng có. Quan trọng hơn - thích dùng xương cốt làm phân Những bộ xương sau khi xử cẩn thận sẽ trở dưỡng chất nuôi dưỡng bông hoa trong cửa hàng của Bởi vì xương người giàu chất và dinh dưỡng cần cho cây cối. So phân bón hóa học, tự nhiên và thân thiện với trường hơn. Tôi yêu hoa vì chúng yên tĩnh lại sự thanh thản tôi. Tôi ghét động vì sự hiếu động của chúng tôi bực bội. Thế nên, tôi biến chúng thành bùn đất, dưỡng chất bảo vệ hoa. từng thử bắt mèo hoang, hoang để làm phân bón. Nhưng của chúng quá nhiều, vô cùng phiền phức. với chúng, giết người giản hơn nhiều. Thế nên, sau, tôi đã thay thế nguyên làm phân bón— Từ động vật… con người. 11 Người đầu tiên giết là một nữ đồng nghiệp tôi từng thầm yêu. Cô ấy đẹp - là mối đầu của tôi. Khi tôi còn hiện trước mọi người với hình đàn ông, tôi đã đuổi cô ấy. Nhưng ta chưa từng liếc nhìn tôi chỉ một lần. Thậm còn đi khắp nơi rằng tôi ẻo lả, không chút nam tính nào! Khiến tôi thành trò cười của công ty. Vậy nên, sau tôi đã lặng lẽ cô ta. Tôi lấy hết trang trên người cô ta, phân xác. Sau đó, tôi dùng cốt cô ta làm bón. Và trồng một chậu hoa Chậu hoa ấy lớn lên vô tươi tốt. Dù đã chuyển thành phố mới, tôi vẫn luôn theo nó bên mình. tin rằng nó mang may mắn cho tôi. nên, tôi đặt nó trên bậc thềm trước cửa một báu vật trấn giữ hàng. Dĩ nhiên, tôi bao giờ nỡ bán nó Tôi muốn giữ nó mãi. Mỗi ngày, tôi sẽ ngắm nó. Ngắm nhìn nó… cũng giống đang ngắm nhìn cô vậy. 12 Nhưng một tháng trước, hoa hồng của tôi người ta phá hủy. Một xế say rượu lao thẳng lên thềm, đâm vào chậu hoa của Cả chậu lẫn đất bị cuốn vào gầm nghiền nát thành bụi. Hắn bồi thường và xin dàn riêng ngay tại chỗ. Bề tôi tỏ ra không truy cứu. trong lòng - hắn bị tôi tuyên án Bởi vì, hắn không chỉ giết một chậu hoa. Mà là thứ quan trọng hơn thế rất Mà một khi tôi phán quyết cái chết cho ai thì ngày tàn của kẻ đó không còn xa nữa. Đã mấy tháng kể từ cuối tôi giết người. Trong tôi lại bắt đầu ngáy. Quan trọng hơn lượng phân bón dự cũng sắp cạn kiệt. Tôi nhanh chóng làm một mẻ mới. này, tôi định giết ba người một lúc. Như vậy, lượng bón có thể đủ dùng trong nhất nửa năm. Thông thường, không chủ động chọn tiêu. Gã tài xế kia chỉ một ngoại lệ, ai hắn dám đâm chết hoa của tôi chứ? Vì đã ý dàn xếp riêng hắn lần trước… Hắn cách ba bữa lại đến hàng hoa của tôi, không cảm ơn. Lâu dần, hắn bắt tán tỉnh tôi lộ liễu hơn. nhiên, tôi hiểu rõ ý của hắn. Tôi đã điều về hắn. Hắn tên Triệu Chí Quốc, chủ một lẩu thịt chó gần Hắn đã có gia nên mỗi lần đến tìm đều lén lút, vụng trộm. Dù thì, tôi cũng sớm ra tay với Vậy thì… sao không cho hắn cơ hội? Thế là, tôi hẹn đến nhà tôi vào tối Bảy, cùng uống rượu Tôi dặn hắn khi nhớ mang theo một bó hoa Coi như bù đắp cho hoa mà hắn đã hủy. Tôi còn nhấn mạnh, tuyệt không để ai nhìn thấy lúc đến. Hắn đã có gia đình, nhiên, hắn còn cẩn hơn cả tôi. 14 cả Triệu Chí Quốc, tôi vẫn thiếu hai người nữa. nhiên, tôi chưa bao giờ thiếu mồi. Vì con mồi tôi luôn tự tìm tận cửa. Loại con mồi nào tự động dâng mình thế? Chỉ có bọn cắp mà thôi. Chọn kẻ làm mục tiêu mang lại nhiều lợi ích. Thứ nhất, tự tìm đến, tôi không tốn công chọn lựa. Thứ hai, khi hành động, chúng sẽ cố camera giám sát, khiến khác khó mà lần ra dấu của chúng. Thứ ba, chúng cố gắng xóa dấu vết, mũ, khẩu trang, găng tay, thậm cả bọc giày, đảm không để lại bất kỳ manh nào trong nhà nạn tôi… cũng đang mong chính điều đó. Ba kiện trên giúp tôi thiểu tối đa nguy lộ sau khi ra tay. lẽ, đây chính là bí giúp tôi - một kẻ giết hàng loạt - luôn khỏi vòng vây của pháp luật. Trước khi ra tay, trộm thường đi thăm trước. Cách phổ biến nhất là tờ rơi vào tay nắm cửa từng nhà. Chiêu trò này quá cũ kỹ rồi. Mỗi khi thấy tờ rơi trên nắm cửa nhà mình, tôi lại khích tột độ. Tất không phải tờ rơi cũng do trộm để lại. Những tôi có thể làm, tờ rơi đó ở chỗ, không để rơi xuống. chờ đợi từng ngày… Chờ lúc một tên trộm ngốc nào đó ghé thăm nhà 16 Nửa tháng trước, cuối tay nắm cửa nhà tôi lại hiện tờ rơi. Tôi rỡ vô cùng - cuối cũng có con mồi dâng mạng đến rồi. Mỗi lần ngoài, tôi đều cẩn thận cố tờ rơi lại, tránh nó rơi xuống. Tôi kiên nhẫn đợi… Chờ đến lúc mồi mắc bẫy. Trước đây, tôi nuôi một con mèo, nên lắp đặt camera trong nhà. Nhưng đó, con mèo cứ thích lén nguyên liệu làm phân bón của Vậy nên, tôi đã giết - và cũng biến thành phân bón. Tuy nhiên, thống camera vẫn còn lại đến tận bây Đó là loại ống kính HD động zoom, có thể động nhận diện và ghi bất cứ thứ gì chuyển động. khi có người vào camera sẽ gửi thông báo lập tức qua đám lưu trữ đến điện của tôi. Vậy nên, chỉ cần mồi xuất hiện, tôi sẽ biết lập tức. Tôi háo hức đợi cuộc gặp gỡ con mồi mới. Nhưng đã ngày trôi qua, vẫn chưa ai ra tay. Chẳng lẽ bận quá nên chưa kịp "ghé tôi? Hay là… tờ trên tay nắm cửa thật chỉ là quảng cáo thông thường? vậy… Cứ kiên nhẫn chờ nôn nóng cũng chẳng ích gì. Gần đây, có một người đàn tên Chu Vĩ thường xuyên lui tiệm hoa của tôi. thích loanh quanh trong tiệm, nhìn khắp nơi. Thỉnh thoảng, trốn sau kệ hoa, len lén tôi. Xem ra, hắn cũng một giuộc với Triệu Chí Quốc. ghé tiệm nhiều lần, tôi dần quen biết nhau. nói với hắn rằng tên tôi Trần Tĩnh, có thể tôi là Tĩnh Tĩnh, tôi muốn làm bạn hắn. Hắn nói tên hắn Vĩ, không có sở thích đặc biệt, chỉ thích trồng và chăm cây. Hắn bảo, hắn biệt yêu thích những hoa trong cửa hàng tôi, nên hay đến xem. đàn ông, lúc nào cũng giả Nếu tôi không phải cũng đàn ông, có khi đã tin rồi. Nhưng sao đi nữa, hắn rất biết cách ủng hộ việc doanh của tôi. Lúc đầu, hắn mua một hai chậu Về sau, để lấy lòng mỗi khi có hoa về, hắn mua sạch không chậu nào. Thậm chí, tôi nhập về một chậu hoa mới, hắn còn thân đến giúp tôi hàng. Nhờ có Chu Vĩ, hoa tiệm bán chạy hơn Dẫn đến phân bón tôi càng nhanh cạn kiệt. Làm thể chấp nhận được? Không loại phân bón đặc hoa cỏ của tôi sao phát triển tốt? Nhưng đáng con mồi tôi chờ đợi lâu vẫn chưa chịu xuất hiện. là… dùng tạm Chu thế chỗ trước nhỉ? Thông về hắn, tôi đã tìm hiểu từ lâu. Một kẻ nơi khác đến, không gia thế, cũng chẳng có thân bạn bè. Lấy hắn làm mồi, không thể nào hợp hơn! 18 Sáng nay, Chu lại đến tiệm hoa như lệ. Hắn hỏi tôi có hoa về chưa. Tôi nói, tạm chưa có. Để cảm hắn vì đã luôn hộ việc kinh doanh của tôi, mời hắn lên nhà ngồi một lát. Vừa nghe xong, hắn tức đồng ý. Tôi thấy, khóe miệng hắn khẽ lên, nở một nụ cười mờ Chắc hẳn, hắn đã chờ đợi này từ lâu. Tôi dẫn hắn lầu. Vào nhà, tôi bảo cứ ngồi xem TV lát. Trên màn hình, đang phát chương trình về nghệ thuật trồng và làm vườn. Đây là chương tôi yêu thích nhất. Chu Vĩ tôi có gu nghệ thuật. Tôi cười thầm trong lòng, chẳng lâu nữa, hắn sẽ trở thành bón cho hoa của rồi. Tôi lấy hai ly và một chai rượu vang tủ rượu ra. Rót cả hai ly. Nhân Chu Vĩ đang chăm chú xem tôi lén đổ một thuốc ngủ vào một hai ly. Đợi đến khi đã hòa tan hoàn toàn, tôi đưa ly rượu đó cho hắn. tôi nhẹ nhàng chạm cốc. Chu uống một ngụm lớn, liên gật đầu, ra hiệu hương vị rất tuyệt. Tôi bảo cứ từ từ thưởng rồi lấy cớ vào rửa hoa quả, thực chất là bị công cụ gây Khi tôi quay lại bếp, rượu trong ly của Vĩ đã vơi đi một nửa. mang đĩa hoa quả ra mời Nhưng hắn có vẻ mệt mỏi, còn hào hứng như Tôi hỏi hắn: "Anh không à?" Hắn đáp: "Tự thấy buồn ngủ, chắc tối qua ngủ không ngon." mỉm cười, nói: "Có lẽ nay anh giúp tôi việc mệt quá rồi." Tôi hắn tựa vào sofa nghỉ ngơi chút. Chẳng bao lâu sau, Chu đã chìm vào giấc ngủ sâu. lục soát người hắn, lấy điện và dùng dấu vân tay hắn để mở khóa. Không thế, tôi còn thay đổi khẩu mở khóa của Để loại bỏ mọi hậu tôi phải nắm rõ thứ về con mồi mình. Mà cách tốt để hiểu một người, chính kiểm tra điện thoại hắn. 19 Tôi kinh phát hiện - Chu Vĩ ra là một tên trộm! tin nhắn trên điện thoại, tôi hắn trao đổi với đồng về các mục tiêu cắp. Tôi tiếp tục từng tài khoản WeChat bọn chúng, từng bài đăng trên nhân. Không ngờ, lại nhìn thấy vài mặt quen thuộc… Đúng là biết không biết lòng. Hóa ra Chu cũng là một tên trộm, thì hắn càng phù với kế hoạch của tôi. vẻ tôi và bọn trộm rất duyên. Lúc này, Chu đã hoàn toàn hôn mê. quyết định giấu hắn đi trước vì hôm nay là Bảy, và tôi còn hẹn với Triệu Chí Quốc đến uống rượu. Tôi nhét Vĩ vào trong tủ quần Hắn mềm oặt như bùn nhưng nếu cứ để hắn co thế này, đợi đến khi cơ cứng lại, việc chặt xác trở nên phiền phức. Tôi phải thực sự cẩn thận và có hoạch. Phân xác cũng phải nguyên tắc, mỗi bộ phận có công dụng riêng. Vĩ phải được xử đúng cách, treo lên cho thẳng, vậy khi chặt xác sẽ dễ hơn. Sau đó, tôi dẹp nhà cửa cẩn thận, rửa ly rượu, đặt mọi về đúng vị trí. Mọi đã sẵn sàng. Chỉ đợi Triệu Chí Quốc tự mạng đến cửa. Nhưng khi ra tay, tôi cần phải mua một thứ quan trọng - chai thuốc ngủ mới. 20 Hôm đúng là một ngày thu! Vừa mới xử lý Chu Vĩ, Triệu Chí Quốc còn trên đường đến… Bây giờ lại thêm một tên trộm tự mò đến tận cửa! quá! Tôi siết chặt lọ trong tay, khẽ cười lạnh lùng. đúng là món quà ông trời ban tặng, hôm có thể bổ sung đủ bón cho nửa năm Trong nhà bây giờ một tên trộm, thêm Chu treo trong tủ quần áo, và Chí Quốc sắp đến. đủ ba người. Tốt, số đã đủ, bắt đầu làm thôi. Tôi phải nhanh một chút. Rời khỏi thuốc, tôi lập tức quay nhà, vừa đi vừa điện thoại theo dõi hình qua camera giám sát. Tên này cũng khá chuyên chỉ mất một lúc tìm thấy hộp trang sức trong đầu giường. 21 Ngay khi hắn tay lấy hộp trang sức, Tôi nhìn thấy trên cánh hắn có một hình xăm sói. Hình xăm này quá quen thuộc. Bởi vì lâu trước đây, tôi vừa nhìn thấy nó. Chính xác tôi đã thấy nó trong sách bạn bè trên của Chu Vĩ! Tôi vàng lấy điện thoại Chu Vĩ từ trong ra để kiểm tra lại. Không hắn chính là đồng của Chu Vĩ. Trong danh của Chu Vĩ, hắn được lưu cái tên "Lý Thao". Thao thản nhiên quét sạch toàn số trang sức trong hộp. Những đó là chiến lợi phẩm mà lấy từ người bạn đồng - cũng là mối tình đầu mình. Người thì không còn chỉ còn lại chút trang này để làm kỷ Sao có thể dễ dàng để cướp đi được? Tôi nhanh chóng quay về hắn lại. Nếu để con mồi dâng đến tận cửa còn chạy thoát, lại còn mang báu vật của tôi… đúng là lỗ nặng rồi. 22 từ từ mở cánh cửa trái. Trong không khí có tiếng quần áo khẽ xào khi tôi lật tìm chiếc áo thoải mái hơn. Tôi cố làm như không biết gì, nhưng chất đang tận hưởng cảm hồi hộp của kẻ bên Lý Thao đang trốn bên chắc chắn hắn ta đang nín theo dõi từng động của tôi. Tôi có tưởng tượng ra được ánh hoang mang, lo lắng của Hắn có lẽ đang suy nghĩ: có bị phát hiện không?" "Mình nên đột nhiên lao ra không?" là cứ kiên nhẫn chờ?" Nhưng hắn chọn cách nào... kết cục hắn cũng đã được định rồi. Tôi bật cười khẽ. Cánh tủ vừa đóng lại, xoay nhẹ chốt khóa, phát ra tiếng "cạch" nhỏ. "Cứ ở yên đó đi, lát nữa còn có trình diễn đặc biệt dành mày." Thật ra, không chỉ riêng Thao, mà trước đây cũng có nhiều người từng bị trong chiếc tủ này. Một kẻ bước vào tủ mà không giờ có cơ hội ra. Tôi quay lại phòng ngồi xuống ghế sô rót cho mình một rượu vang. Trò chơi vừa mới đầu. 23 Tôi vào bếp, một quả táo cho Cả ngày bận rộn, tôi chưa gì nên cảm thấy đói. Nhưng cũng tốt, coi giảm cân vậy. Với đồ này, không giữ dáng sao sao thì cũng ăn quả táo cho đỡ đói, lát nữa còn nhiều việc phải Tôi bật tivi và xuống ghế sofa. Tivi phát chương trình về chăm và trồng hoa. Tôi thật rất thích xem chương này. Không biết trong tủ áo, Li Tao có thấy buồn Hay là tôi trêu đùa một chút. Chơi đùa con mồi trong lòng tay, quả thật là một vui lớn trong đời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/co-cau-chuyen-kinh-di-nao-co-cu-plot-twist-than-thanh-khong&chuong=2]

Tôi cắn một miếng nhai chậm rãi, vừa thưởng thức ngọt giòn, vừa suy nghĩ nên trêu đùa Lý Thạc nào. Dù gì thì hắn đang kẹt cứng trong đoán chừng chắc chắn căng thẳng. "Hay là... cho hắn chút ám thị?" Tôi cười thầm, điều khiển TV, chuyển sang một khác - một bộ phim dị có cảnh kẻ sát truy đuổi con mồi. thanh từ TV vang lên: “Đừng nữa... tao biết mày đang đó.” Tôi cố tình âm thanh to hơn một chút, liếc nhìn về phía quần áo. 24 Không động tĩnh. Nhịn giỏi đấy. nhếch môi, tiếp tục cắn miếng táo. "Cứ từ đêm còn dài..." Tôi cười “Vẫn chưa phát hiện ra sao?” thì càng thú vị. tiếp tục dùng điện thoại Chu Vĩ, nhắn lại một tin Thao: “Mày cứ bình đợi tao tìm cách.” Tôi muốn thử hắn sẽ làm gì. Từ quần áo, vẫn không động. Tốt lắm. Lúc đầu chỉ định doạ Lý Thao chút. Không ngờ Lý Thjao lập tức trả lời lại. Anh bảo Chu Vĩ đến giúp anh giải quyết vấn đề. Xem ra giờ Lý Thao vẫn phát hiện thi thể của Vĩ. Cũng phải, trong quần áo tối om, còn đầy quần áo, Chu Vĩ được tôi ở phía trong cùng. Thao cuống cuồng trốn tủ quần áo, nhất không phát hiện ra Vĩ cũng ở đó, chuyện này bình thường thôi. Thật ngày càng thú vị. Tôi điện thoại bên cạnh, ăn táo vừa tiếp tục nhắn cho Lý Thao dưới danh nghĩa Chu Vĩ. Lý Thao thậm chí gửi cho tôi một bức ảnh lén góc nghiêng của từ trong tủ quần Phải công nhận, tôi cũng khá ảnh đấy chứ. Tôi rất lòng với lớp trang điểm nay, trong ảnh tôi thật xinh đẹp. Chỉ cằm có vẻ béo lên một Xem ra thực sự phải ý giảm cân rồi. Tôi quả táo trong tay, một lát rồi quyết thôi không ăn nữa, tí nữa luôn cho rồi. "Cũng khá biết lén đấy." Tôi nhếch môi, mắt ánh lên vẻ thích Lý Thao vẫn không biết đã sa vào bẫy. Hắn còn đợi Chu Vĩ đến hắn. Tôi liếc nhìn đồng Sắp đến giờ rồi. khai kế hoạch thôi. Tôi điện thoại xuống, đứng dậy, chỉnh lại trang phục. Sau đó, tôi rãi bước đến bên tủ quần Tôi tiếp tục nhắn tin cho Thao. Tôi trêu chọc hắn, hỏi muốn “một mẻ hai hay không. Nhưng Lý Thao chỉ nhờ Chu Vĩ giúp hắn thoát tình cảnh này, hoàn không có tâm trí đến chuyện khác. Thôi vậy, tạm không trêu chọc hắn Con mồi tiếp theo tôi sắp đến rồi, tôi chuẩn bị trước đã. Tôi vứt táo đi, đứng dậy đến tủ rượu, lấy ra chiếc ly và rót rượu vang đỏ. Tôi lặp lại cũ, lén đổ thuốc vào một trong hai chiếc ly. này tôi đã làm biết bao nhiêu lần rồi. Và nào cũng hiệu nghiệm. Tôi đặt ly rượu lên bàn trà, đó nhìn đồng hồ. Triệu Chí chắc cũng sắp đến 25 Khi kéo hắn nhà, tôi tiện tay chìa khóa khóa trái lại. Tôi khoác tay Triệu Quốc, dẫn hắn đến trước Sau đó đưa ly vang có pha thuốc ngủ hắn. Triệu Chí Quốc cạn ly rượu, rồi lập tức trò với tôi. Tên này cũng vội vàng rồi. Tôi đẩy vừa tránh, vất vả lắm kéo dài được thời đến khi thuốc phát huy tác khiến hắn ngất đi. Tôi vào lôi ra một chiếc thùng nhựa Tôi đặt thùng nhựa cuối giường, ngay trước tủ quần áo. Sau đó, nhét Triệu Chí Quốc vào thùng, rồi lột sạch quần của hắn. Tôi còn lấy ra điện và dao làm Rồi ngay trước mắt Thao trong tủ quần áo, tôi xác Triệu Chí Quốc. Tiếng điện kêu vo vo khiến tôi đầy hưng phấn. Chất đỏ sẫm lẫn lộn trong thùng tôi phấn khích tột độ. … cắt nhỏ thi thể, loại và cho vào từng nhựa. Sau đó, từng túi được đặt vào tủ ngoài ban công. Chờ khi tôi xử hai con mồi còn lại, có thể phân loại các phần thể vào hũ, Rồi cho vào chất lên men, chất xúc các hợp chất khác. Thế xong. 26 Bây giờ, tôi bắt đầu xử lý mồi trong tủ quần áo. Không Thao đã phản thế nào sau khi chứng buổi “giải phẫu” vừa rồi. quyết định trêu đùa thêm lần nữa. Tôi lại điện thoại của Chu để nhắn tin cho hắn. Thao trả lời rất nhanh. Hắn chưa phát hiện ra thi thể Chu Vĩ. Tên này cũng quá rồi. Hắn hỏi Chu đang ở đâu. Tôi lời: “Đến rồi.” Hắn lại “Ở đâu?” Tôi đáp: trên đầu mày.” Từ tủ quần áo, vang lên tiếng động. Lúc này, hắn chắc sợ đến mức tè quần rồi nhỉ? Tôi chặt chiếc cưa điện trong tay, chậm tiến đến trước cửa tủ. áp mắt vào khe cửa vào trong. Khoảnh khắc ánh mắt tôi và Thao cuối cùng cũng chạm nhau. bật cưa điện, đưa lưỡi xuyên qua khe cửa. cưa cắm thẳng vào cơ thể Thao. Máu bắn tung tóe, từ tủ phát ra một tiếng rên đau đớn. Dưới đáy tủ, dòng máu nhanh chóng ra. … Tắt cưa điện, tôi chốt khóa trên cánh tủ. Tôi không thể chờ thêm - tôi muốn tận chứng kiến cảnh tượng trong. 27 Lúc này, điện thoại túi tôi khẽ rung Tôi lấy ra xem tin nhắn gửi đến điện thoại của Chu Vĩ. mở ra đọc, chỉ vỏn bốn chữ: “Đến lượt mày Một cơn đau nhói đột ngột lên nơi cổ họng! Một con găm sắc bén từ cửa tủ lao ra, đâm xuyên cổ tôi! Tôi nôn ra cả người ngã vật xuống Tầm mắt tôi mờ dần đi, tôi vẫn nhìn thấy… cửa tủ từ từ mở ra. bóng người bước ra bên trong. Hắn cầm dao trong tay phải, tay cầm điện thoại của Thao. Là… Chu Vĩ. Cậu vẫn còn sống…

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận