Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 1 / 3  ·  33.3%

Tôi tên là là một tên trộm.

Mỗi ngày, tôi đều các tầng của khu cư gần đó để phát tờ

Tôi thích cuộn tờ thành hình ống tròn.

Sau đó, kẹp tay nắm cửa của hộ gia đình.

1

Sau một hoặc hai tôi sẽ quay lại tra tờ rơi của mình.

Nếu tờ rơi vẫn đó, điều đó là chủ nhà đã không về nhiều ngày.

Vậy thì ngôi nhà chính là mục tiêu tôi.

2

Khu dân cư Cúc tòa số 4, căn là mục tiêu của tôi hôm

Tờ rơi trên tay cửa là do tôi ở đây ba ngày trước.

Ba ngày đã trôi nhưng tờ rơi vẫn nguyên như lúc đó.

Tôi đội mũ, đeo trang, găng tay bọc giày.

Sau đó, tôi lấy cụ từ trong túi và thuần thục mở khóa cửa.

Bên trong ngôi nhà ra một mùi hương nhàng, thật dễ chịu.

Tôi nhẹ nhàng đóng lại, rồi bắt đầu sát bố cục của căn nhà.

Đây là thói quen tôi - làm quen môi trường trong nhà sẽ giúp ứng phó với các tình huống ngờ.

Đây là một căn đơn tiêu chuẩn.

Nhà vệ sinh nằm với bếp, ban công lưới chống trộm.

Trong nhà vệ sinh có một bộ cốc bàn chải đánh răng.

Tủ giày chỉ của phụ nữ.

Có thể khẳng định, nhà là một phụ sống một mình.

Vì chủ nhà nữ, mục tiêu hàng của tôi dĩ nhiên là trang

Nếu có thiết bị tử đắt tiền thì tốt.

Dù sao thì đại này, rất ít còn để tiền mặt trong nhà.

Tôi tìm thấy một trang sức trong ngăn tủ đầu giường.

Hai chiếc vòng tay, sợi dây chuyền, một khuyên tai, một chiếc nhẫn.

Tất cả đều nguyên chất.

Tôi gom hết vào túi, chuyến đi xem như không uổng công.

Kinh nghiệm dạy tôi chân lý: biết đủ dừng.

Vì vậy, tôi đóng kéo lại, chuẩn bị đi.

3

Nhưng đúng lúc tôi quay lại cửa, tôi nghe thấy tiếng mở cửa.

Ngay lập tức, tôi thấy da đầu

Trong tình huống cấp tôi nhanh chóng lùi góc tường, trốn vào trong tủ áo.

Dù sao thì, trong căn phòng này, chỉ chỗ này là có thể ẩn

Tôi cẩn thận đóng cửa tủ, thở phào hơi dài.

Vừa lắng nghe động ở cửa, tôi vừa toán đối sách trong đầu.

Tôi nghe thấy tiếng phòng bị đóng lại, đó là tiếng giày cao gót trên sàn.

Chủ nhà quả nhiên phụ nữ.

Vì tủ quần áo ở góc tường diện trực tiếp với cửa ra

Qua khe hở của tủ quần áo, tôi thể nhìn thấy toàn bộ tình trong phòng.

Tôi thấy một người nữ ăn mặc tinh bước vào.

Cô ấy đặt túi xuống, thay dép lê, áo khoác rồi treo lên giá đồ.

Sau đó, cô ấy thẳng về phía tủ áo.

Tôi thầm kêu một "Không ổn rồi!"

Đây đúng là tình sắp đụng mặt trực với cô ấy.

May mắn thay, người nữ mở cánh cửa bên trái của tủ quần áo.

Còn tôi, lại đang ở góc bên phải tủ.

Tôi ngồi xổm, tận quần áo để che nhờ vậy mà cô ấy không hiện ra tôi.

Người phụ nữ lấy trong tủ một chiếc khoác dáng thể thao rồi thay sau đó đóng cửa tủ lại.

Tôi lau mồ hôi trên trán, may là một phen hú vía.

Cô ấy vào bếp, một quả táo cho

Sau đó, bật tivi ngồi xuống ghế sofa.

Trên tivi đang phát chương trình về chăm cây cảnh và làm vườn.

Người phụ nữ vừa tivi, vừa ăn táo.

Tôi trốn trong tủ áo, không dám thở chờ đợi cơ hội để rời

Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho tình xấu nhất—cùng lắm là lao thẳng ngoài.

Chỉ cần không để ấy nhìn thấy mặt là được.

Nhưng làm vậy chắc sẽ khiến hàng xóm quanh chú ý.

Một khi cô ấy cảnh sát, chỉ cần tra camera giám sát gần đó có thể dễ dàng tra ra

Vậy nên, tốt nhất là rời đi để lại dấu vết.

Với tình hình hiện tôi chỉ có hai hội:

Một là chờ đến cô ấy vào nhà sinh.

Hai là đợi ngủ say rồi mới động.

4

Đúng lúc tôi đang lẽ chờ đợi thời đột nhiên, điện thoại của tôi nhẹ một cái.

Có người gửi cho một tin nhắn.

Tôi chậm rãi lấy thoại ra xem.

Là do thằng bạn Chu Vĩ, gửi đến:

"Hôm nay làm ăn đâu thế? Có khách ngon không, giới thiệu cho tao đơn với."

Chu Vĩ làm cùng với tôi, hai chúng thường xuyên chia sẻ “khách hàng” nhau.

Có những lúc, trong một tòa nhà, chúng có thể liên tiếp gặp được mục tiêu.

Khi bản thân bận xoay xở kịp, tôi gọi Chu Vĩ đến hỗ trợ.

Tôi vội vàng nhắn cho Chu Vĩ:

"Giang hồ cấp cứu, hàng về nhà rồi, bị kẹt trong phòng."

Rất nhanh, Chu tin nhắn lại:

"Cậu bị khách hàng tại trận rồi à?"

"Không, tôi đang trốn tủ quần áo, “khách vẫn chưa phát hiện ra tôi."

Tôi dùng điện thoại, khe hở của cửa chụp một bức ảnh người phụ đang ngồi trên sofa rồi gửi Chu Vĩ.

"Khách hàng này nhan không tệ nha, cậu nghĩ tới chuyện vừa kiếm tiền kiếm sắc à?"

"Cút đi, mau tới tôi nghĩ cách dụ ta ra ngoài."

Sau đó, tôi gửi chỉ của người phụ cho Chu Vĩ.

"Mười vạn hỏa tốc, nay tôi mời cậu rượu!"

Chu Vĩ trả lời câu: "Đến ngay!", rồi nhắn gì thêm nữa.

Người phụ nữ ném táo ăn dở đi.

Sau đó, cô ta dậy, đi đến trước rượu, lấy ra hai chiếc ly rót đầy hai ly rượu vang.

Tôi nhìn mà sững - tại sao lại hai ly?

Hơn nữa, tôi còn cô ta đổ thuốc vào trong một ly rượu.

Cả một chai thuốc

Người phụ nữ đặt ly rượu lên bàn sau đó nhìn đồng hồ.

Cô ta dường như đợi ai đó.

5

Ngay lúc đó, tôi thấy tiếng gõ cửa.

Lúc đầu tôi còn có phải là Chu không.

Nhưng chắc anh ta thể đến nhanh như được.

Người phụ nữ nhìn phía cửa, dừng lại hai giây.

Rồi cô ấy từ đi tới, mở cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/co-cau-chuyen-kinh-di-nao-co-cu-plot-twist-than-thanh-khong&chuong=1]

Ngoài cửa là một đàn ông trung niên, phải là Chu Vĩ.

Người đàn ông cầm bó hoa hồng, mỉm nhìn người phụ nữ.

"Tĩnh Tĩnh, em đợi lâu chưa?"

Người đàn ông đưa hoa cho người phụ cô ấy ngượng ngùng tiếp nhận dẫn anh ta vào nhà.

"Nhanh vào đi, em mua rượu vang, mau nếm thử nào."

Người phụ nữ vừa người đàn ông vào tôi để ý thấy cô ấy tay khóa trái cửa bằng chìa

Cô khoác tay người ông đi đến trước

Sau đó, cô đưa anh ta ly rượu đã bỏ thuốc ngủ.

Người đàn ông uống ly rượu, rồi bắt giở trò với người phụ nữ.

Tôi trốn trong tủ, lòng ngổn ngang trăm

Vốn dĩ tôi chỉ vào nhà trộm đồ.

Không ngờ lại chứng chuyện này.

Quan trọng là, người nữ còn bỏ thuốc rượu của người đàn ông.

Nếu không cẩn thận, có thể trở thành chứng của một vụ giết người!

6

Không biết đã trôi bao lâu, người đàn đã mất ý thức.

Người phụ nữ kéo bếp ra một chiếc nhựa.

Một chiếc thùng nhựa lớn.

Lớn đến mức chứa vừa một người.

Cô ta đặt thùng ở cuối giường, ngay cửa tủ quần áo.

Sau đó, cô ta người đàn ông vào thùng rồi lột sạch quần áo anh ta.

Điều khiến tôi lạnh lưng hơn cả là—

Cô ta còn mang một chiếc cưa điện một con dao làm bếp.

Những gì xảy ra theo, tôi sẽ không giờ quên suốt đời.

Ngay trước mắt tôi, phụ nữ chặt xác đàn ông.

Tiếng cưa điện rền khiến da đầu tôi dại.

Chất lỏng đỏ ngầu với thịt vụn trong khiến tôi buồn nôn từng cơn.

...

Người phụ nữ gói mảnh thi thể đã chặt nhỏ vào túi nhựa.

Sau đó, từng túi cô ta đặt vào đông trên ban công.

Khoảnh khắc này, tôi còn nghĩ được - chỉ muốn thoát khỏi nơi càng sớm càng tốt.

Nhưng chết tiệt thay, tủ dường như bị cứng, dù tôi có đẩy thế cũng không nhúc nhích.

7

Đúng lúc đó, điện tôi lại rung nhẹ cái.

Là tin nhắn từ Vĩ:

"Bên cậu thế nào

Tôi vội vàng trả

"Cửa tủ không mở tôi bị kẹt bên không ra được."

"Cậu bị người phụ đó phát hiện chưa?"

"Tạm thời chưa, nhưng ta đúng là một điên."

Chu Vĩ không trả nữa. Tôi sốt ruột tiếp:

"Cậu đang ở đâu

"Tôi đến rồi!"

"Đến rồi? Cậu đang đâu?"

"Tôi ở... trên đầu

Nhìn tin nhắn, tim như thắt lại.

Tôi lập tức ngước dựa vào ánh sáng mờ lọt qua khe cửa tủ.

Và tôi nhìn thấy—

Một gương mặt méo dữ tợn đang xuống, chằm chằm nhìn tôi!

Đó là khuôn mặt Chu Vĩ!

Khuôn mặt anh ta động, đôi mắt trợn miệng há rộng.

Giữa những khoảng trống quần áo treo tôi có thể thấy rõ ràng…

Tôi nhìn thấy một dây siết chặt quanh anh ta.

Đầu dây còn lại buộc vào thanh treo áo trên nóc tủ.

Tôi không dám tin mắt mình.

Chu Vĩ… đã chết lâu, ngay trong chiếc quần áo mà tôi đang trốn!

Và thi thể của ta… treo lơ lửng sau lưng tôi.

8

Điều khiến tôi rợn gáy hơn cả-

Bên ngoài khe cửa một con mắt đang chặt vào tôi.

Người phụ nữ… đã ngay trước cửa!

Cô ta đã phát ra tôi từ lâu!

Tôi vội vàng thò vào túi, rút ra dao găm mang theo để tự

Nhưng trước khi tôi phản ứng, một cơn nhói dữ dội bùng lên nơi ngực.

Cùng lúc đó, tiếng điện rền vang bên

Lưỡi cưa sắc bén qua khe cửa - thẳng vào cơ thể tôi…

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận